Chương 453: Điêu Ngoa
Quy củ ở nơi này là, không có bất kỳ ai được đi vào chỗ ở của Tô An Lâm, nếu có người muốn đến đây, vậy phải thông báo trước.
Hiển nhiên là Trần Như Huyên không thèm quan tâm đến những chuyện này, nàng không để bụng nói:
"Yên tâm đi, Tô công tử là người tốt, sẽ không làm khó dễ ngươi."
Tô An Lâm bất đắc dĩ nói:
"Đi xuống đi."
"Rõ!"
Đầu bếp nữ thở phào nhẹ nhõm một hơi, vội vàng đi xuống.
"Trần tiểu thư, ngươi làm như vậy là phá hỏng quy củ của ta rồi."
Tô An Lâm nhìn nàng nói.
Trần Như Huyên bĩu môi nói:
"Quy củ của ta chính là quy củ!"
Ngươi điêu ngoa như vậy, cha mẹ ngươi có biết hay không?
Tô An Lâm rất muốn hỏi một câu như vậy.
Tô An Lâm cũng biết Trần Như Huyên đã luôn giúp đỡ cho hắn, tính tình lại không tồi, cho nên cũng không thèm so đo nhiều chuyện như vậy. Hắn đang định tiếp tục ăn cơm, nhưng mà vừa mới cúi đầu xuống, nàng đã khom lưng thò qua nói:
"Ngươi chỉ ăn những thứ này sao, toàn là thịt khô, khô không khốc, ngươi cắn vào không mỏi răng sao? Ngay cả bát canh cũng không có."
Ngày hôm nay Trần Như Huyên mặc một cái váy ngắn, đặc biệt là chỗ bộ ngực, không biết nàng có lót bông vào hay không, kích thước có vẻ còn lớn hơn cả lúc trước. Mấu chốt là bộ quần áo này còn là kiểu ngực thấp, cho nên chỗ bó ngực bị căng phồng lên. Lúc nàng cúi người lại đây, Tô An Lâm có thể nhìn thấy rõ ràng hai cái màn thầu trắng nõn của nàng, cùng với khe rãnh thật sâu ở giữa.
Tô An Lâm nhìn đến ngây người.
Trần Như Huyên dường như không chú ý đến chuyện này, tiếp tục nói:
"Trách không được mặt ngươi lại lớn như vậy, nếu thường xuyên nhai loại thịt khô này, cơ bắp trên mặt sẽ càng ngày càng thô ra, làm cho mặt càng lớn hơn, ngươi không biết chuyện này sao?"
"Ta..."
Tô An Lâm mở miệng trả lời, bởi vì hình ảnh trước mặt quá mức đồ sộ, cho nên hắn đã quên mất phải trả lời như thế nào.
Thấy thế, lông mày thanh tú của Trần Như Huyên khẽ nhúc nhích, theo bản năng cúi đầu xuống nhìn qua chỗ đó của mình!
Vừa nhìn thấy, nàng vội vàng nhắm chặt miệng, dùng tay che khuất ngực của mình:
"Tô An Lâm, ngươi đang nhìn đi đâu vậy?"
Ánh mắt Tô An Lâm trở nên phức tạp:
"Trần tiểu thư, gần đây thân thể của ngươi lại phát triển, đã lớn hơn trước rồi đấy."
Khuôn mặt Trần Như Huyên đỏ lên, tên tiểu tử này nói chuyện càng ngày càng lớn mật.
"Cái gì gọi là lớn hơn trước chứ, ngươi đang nhìn loạn chỗ nào đấy, cẩn thận không thôi ta sẽ đào tròng mắt của ngươi ra."
Tô An Lâm nói:
"Đừng, ta chí đang nói về chiều cao của ngươi thôi, hình như ngươi đã cao lên không ít."
"Ngươi thật sự đang nói về chiều cao của ta? Chứ không phải là nói về thứ khác?"
Tô An Lâm nghiêm mặt nói:
"Đúng vậy, nếu không thì ngươi cho rằng ta đang nói về cái gì?"
Đương nhiên là Trần Như Huyên không thể tự mình nói ra lời được, bĩu môi nói:
"Trước nay ta vẫn luôn coi ngươi như người tốt để đối đãi, nhưng mà hiện tại xem lại, thì ra là ta đã suy nghĩ nhiều rồi. Nam nhân ấy à, không phải là thứ tốt gì cả. Đều là những kẻ thích nói dối ba hoa."
Tô An Lâm không có cách nào khác, nói:
"Có đôi khi lời nói dối thiện ý có thể làm giảm bớt xấu hổ, không phải là rất tốt hay sao? Ngay như vừa rồi ngươi hỏi ta đang nhìn cái gì, nếu như ta nói thẳng ra, ta đang xem hung khí của ngươi, hung khí của ngươi hình như đã lớn hơn lúc trước rất nhiều, nếu như ta nói như vậy, ngươi nghĩ xem ngươi sẽ có phản ứng như thế nào?"
Hắn nói dứt lời, Trần Như Huyên nghệt mặt ra:
"Ngươi... Ngươi... Cái đồ lưu manh nhà ngươi!"
Tô An Lâm buông tay.
"Ngươi xem xem, nếu như ta nói thật, ngươi càng không vui, đúng không? Được rồi, chỉ là đùa vui một chút thôi mà, vừa nãy ta thật sự đang nhìn dáng người của ngươi, nữ hài tử dáng cao rất đẹp, chân cũng có vẻ dài hơn."
Trần Như Huyên tò mò:
"Ngươi thích người chân dài à?"
"Ngươi hỏi ta chuyện này làm cái gì, thật là."
Tô An Lâm tiếp tục ăn thịt.
"Thật không hiểu loại thịt này có gì ngon, ngươi còn ăn nhiều như vậy."
Trần Như Huyên nhìn bàn ăn, cảm thấy không có chút cảm giác muốn ăn nào.
Trên bàn có bốn món ăn, ba món là thịt nướng, thịt khô. Còn lại một món khác là rau dưa tùy tay xào một chút, không có tí tinh túy nào ẩn chứa trong đó cả. Nếu đặt loại đồ ăn như vậy ở trước mặt nàng, thà rằng đổ đi cũng sẽ không thèm ăn một miếng.
Tô An Lâm nói:
"Ngươi là đại tiểu thư, đương nhiên là khác chúng ta rồi. Ngươi biết không, trước kia ta và người nhà ta còn không có cái để mà ăn, cho nên ta không thích lãng phí lương thực. Hơn nữa, ta là người luyện võ, nếu như nấu nướng hương sắc đầy đủ, ngược lại sẽ làm cho dinh dưỡng trong thịt bị hao hụt đi, mà nướng thịt như thế này, lại có thể bảo tồn được độ dinh dưỡng tốt nhất."
Nói xong, Tô An Lâm liếc mắt nhìn Trần Như Huyên một cái, tò mò hỏi:
"Nói xem, hôm nay có ngọn gió nào đã thổi ngươi tới đây vậy?"
"Ta tìm ngươi đương nhiên là có chuyện rồi."