Chương 457: Phải Có Tiêu Chuẩn

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 457: Phải Có Tiêu Chuẩn

Gần đây hắn cũng kiếm được chút tiền lời, để không ở đó cũng vô dụng, thà rằng đi mua chút đồ vật mà mình thích còn tốt hơn.

Lưu Yến có chút không vui, nói:

"Tô công tử, ngươi muốn sử dụng cây cung này?"

"Sao nào, ngươi không tin sao?"

"A, cũng không phải là không tin, chỉ là ta cảm thấy ngươi quá mức tự đại, vừa nãy mấy người chúng ta đã thử, cũng không thể kéo dây cung ra được, ngươi dựa vào đâu mà cho rằng mình kéo ra được?"

Lưu Yến lạnh mặt nói.

Tính cách của nàng là như vậy, cực kỳ cao lãnh, cho dù Trần Như Huyên đang ở chỗ này cũng không thèm cho Trần Như Huyên chút mặt mũi nào.

Trần Như Huyên nói:

"Lưu Yến, ngươi đừng xem thường Tô công tử, ta tin tưởng hắn có thể kéo dây cung này ra."

"A, Như Huyên, đương nhiên là ngươi sẽ nói vậy rồi."

Lưu Yến cười khẽ. Nàng đã sớm nghe nói, Tô An Lâm và Trần Như Huyên đi lại thân thiết, nói không chừng Trần Như Huyên còn có ý tứ đối với Tô An Lâm. Cho nên, Trần Như Huyên nói chuyện như vậy cũng có thể hiểu được.

Trần Như Huyên nhíu mày:

"Cái gì mà đương nhiên là ta sẽ nói như vậy?"

"Được rồi, Như Huyên, ngươi vừa mới đến đây cho nên còn không biết sự lợi hại của cây cung này, chờ lát nữa ngươi biết rồi, chỉ sợ sẽ không nói năng như thế nữa."

Lưu Yến bình tĩnh không một gợn sóng nói.

Tô An Lâm liếc mắt nhìn Lưu Yến một cái, nói:

"Các ngươi kéo không ra, không có nghĩa là ta cũng không kéo ra được!"

"Vậy ta đây rửa mắt chờ mong, nếu như ngươi có thể kéo ra, vậy ta sẽ trực tiếp mua cây cung này cho ngươi."

Lưu Yến bị thái độ bình đạm kiêu ngạo của Tô An Lâm chọc giận. Tính cách của nàng cao lãnh, cũng rất cứng đầu cứng cổ, nếu như người khác đối nghịch với nàng, nàng sẽ rất dễ bị chọc giận.

Tô An Lâm nghe ra hóa khí trong lời nói của nàng, không để tâm lắm. Một nha đầu mới hai mươi tuổi thôi, mỗi ngày hưởng thụ cẩm y ngọc thực, làm sao biết được sự hiểm ác bên ngoài?

Hắn đồng ý nói:

"Được, đây là lời ngươi nói, nếu ta có thể kéo dây cung này ra, ngươi phải mua cây cung này cho ta."

"Nếu ngươi không kéo ra được thì sao?"

Lưu Yến lạnh lùng nói.

"Nếu như ta không thể kéo ra được, vậy ta sẽ bỏ tiền mua nó cho ngươi."

Tô An Lâm nói.

"Được thôi, nhưng cần phải có tiêu chuẩn, ngươi kéo được dây cung ra, sau đó phải bắn được một mũi tên mới tính là thắng! Nơi đó có một cái hồng tâm, ngươi phải bắn tên lên đó mới được."

Tuy rằng tính tình Lưu Yến ngang bướng, nhưng cũng không phải ngu ngốc. Một người nếu dùng hết sức lực vẫn có thể miễn cưỡng kéo cung tên ra. Nhưng muốn bắn được tên, hơn nữa còn bắn tên trúng hồng tâm, lại không phải là chuyện đơn giản như vậy.

Sau khi nghe xong lời nàng nói, đám người Phàn Ngọc Cường họ nhướng mày, thầm nhủ Lưu Yến đúng là ra quy củ rất tuyệt. Dựa theo quy củ như vậy, trăm phần trăm là bị thất bại rồi.

Trần Như Huyên bĩu môi, trong lòng cảm thấy rất bất mãn với Lưu Yến. Tuy ngày thường các nàng hay chơi với nhau, nhưng nàng cũng không thích tính cách của Lưu Yến cho lắm, chỉ cảm thấy nàng ấy hay rêu rao, thích làm chuyện nổi bật, tính cách lại cứng đầu. Nhưng lần này nàng cũng không dám nói cái gì, chỉ có thể nhìn Tô An Lâm nói:

"Cố lên."

Tô An Lâm mỉm cười:

"Đã có người muốn trả tiền thay cho ta, vậy ta đây cung kính không bằng tuân mệnh."

Hắn nhận lấy mũi tên thương gia đưa cho. Mũi tên này chỉ là một mũi tên bình thường, nhưng ở chỗ đầu nhọn lại vô cùng sắc bén, ánh ra hàn quang, hiển nhiên cũng là đồ vật xa xỉ.

Tô An Lâm dùng tay trái nắm lấy thân cung, khẽ nhấc tay một cái đã có thể nâng cung lên. Người đứng xung quanh nhướng mày, không ngờ rằng Tô An Lâm lại có chút sức lực. Chỉ dựa vào chiêu thức ấy, đã có thể chứng tỏ hắn có sức lực hơn là họ.

Nhưng Lưu Yến vẫn chưa từ bỏ ý định. Cây Huyền cung này không dùng dây cung bình thường, nàng tin rằng Tô An Lâm không thể kéo ra được.

Nào biết, Tô An Lâm nâng tay phải lên, nắm lấy dây cung, lập tức kéo ra.

"Kẽo kẹt kẽo kẹt kẽo kẹt…"

Bất chợt, dây cung đang bị kéo ra từng chút một.

Con ngươi trong mắt Lưu Yến co rụt lại, vẻ mặt không thể tưởng tượng được:

"Sao có thể...Sao lại có thể như thế được?"

"Vèo!"

Mũi tên bị bắn phựt ra, phập một tiếng, mũi tên bắn trúng hồng tâm.

"Độ thuần thục bắn tên +1"

Đứng ở khoảng cách gần như vậy, bắn tên trúng đích là chuyện rất bình thường. Chỉ là Tô An Lâm cảm thấy hơi ngoài y muốn, không ngờ bắn tên còn xuất hiện độ thuần thục. Bởi vì lúc trước hắn sử dụng nỏ, chưa bao giờ xuất hiện tin tức này.

Nhưng cẩn thận ngẫm lại, hắn lại cảm thấy bình thường. Nguyên nhân rất đơn giản, nỏ không phải là loại vũ khí phải sử dụng kỹ thuật. Sức kéo của nỏ được cố định, mà sức kéo của cung tên thay đổi dựa vào độ kéo căng dây cung của người sử dụng, chuyện này cần phải có kỹ thuật. Cho nên bắn tên bằng cung mới xuất hiện độ thuần thục.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right