Chương 460: Lạc Đường
Tô An Lâm vò đầu:
"Nói cũng phải, ta xin lỗi. Đúng rồi, lại nói tiếp, vừa nãy ta nhìn thấy sắc mặt của người tên Lưu Yến quả thật không được đẹp cho lắm, thoạt nhìn có vẻ rất tức giận."
Trần Như Huyên nói:
"Chuyện này là đương nhiên, nàng nổi danh là người cứng đầu nhất trong đám chúng ta, làm chuyện gì, nói cái gì, đều thích cãi cọ với người khác. Vừa nãy nàng bị ngươi lừa gạt đánh mất nhiều bạc như thế, lại bị bẽ mặt, nàng chắc chắn cảm thấy không vui rồi."
Tô An Lâm cười khẽ:
"Sao có thể nói là bị ta lừa gạt được, rõ ràng là nàng nói ra."
"Nói thế cũng đúng, có điều ngươi không cần để ý đến nàng, lần này ta mời nàng đến đây chẳng qua là xem mặt mũi của cha nàng thôi, Lưu gia nhà nàng đã có rất nhiều chuyện hợp tác với sơn trang chúng ta. Cha nàng đã nói với cha ta rất nhiều lần, hy vọng có thể để cho Lưu Yến đi đến đảo thần bí để rèn luyện mấy ngày."
Trần Như Huyên giải thích, sau đó lấy một cái tượng đất nhỏ màu xanh lơ từ trong bọc hành lý của mình ra.
"Này!"
Nàng đưa tượng đất nhỏ qua, đặt ở trước mặt Tô An Lâm.
Tô An Lâm tò mò hỏi:
"Đây là thứ gì?"
"Tượng đất đường, đây là đặc sản của Hiếu Phong sơn trang chúng ta, ở những nơi khác không thể mua được món ngon như vậy đâu."
Tô An Lâm gật đầu:
"Vậy ta đây không khách khí."
Nhìn thấy Tô An Lâm giơ tay nhận lấy, Trần Như Huyên mỉm cười, đôi mắt cong cong như là trăng khuyết.
"Về chuyện của Lưu Yến, ngươi không cần nghĩ nhiều làm gì, nói không chừng sau khi lên trên đảo, chúng ta sẽ tách ra để hành động."
Tô An Lâm nói:
"Tách ra để hành động sao? Nhỡ đâu có người bị lạc đường thì sao bây giờ?"
"Đừng lo lắng, chúng ta đã đi qua, trên mỗi cây đại thụ trong rừng rậm đều có ký hiệu, sẽ không lo bị lạc đường. Hơn nữa cách một đoạn còn có một tấm bia đá, đến lúc đó ta sẽ cho ngươi bản đồ, trên bản đồ sẽ nhắc nhở cho ngươi biết vị trí của tấm bia đá."
Trần Như Huyên mím mím môi, nói:
"Làm sao vậy, tượng đất đường ăn rất ngon đúng không."
"À...Ăn ngon."
Tô An Lâm nhíu mày, thật ra cũng không dễ ăn cho lắm. Hắn không phải người thích đồ ngọt, sau khi ăn xong thứ này, trong miệng toán là vị ngọt.
"Ha ha ha, lừa ngươi đấy, tượng đất đường cực kỳ khó ăn, mà ngươi còn nói là ăn ngon được."
Trần Như Huyên buồn cười nói.
Được lắm, dám lừa hắn. Tô An Lâm cảm thấy bất đắc dĩ, Trần Như Huyên đúng là biết cách chỉnh người.
Xe ngựa chạy được non nửa ngày, sao đó dừng lại ở một chỗ bên cạnh bến cảng tàu.
Chỗ này là một trấn nhỏ bên cạnh bờ biển, tuy rằng hơi nhỏ, nhưng có không ít người đến đây, đại đa số là người muốn đi ra biển đang đứng chờ tàu.
Thành Mai Lan có hai mặt giáp biển, bốn phía có vô số đảo nhỏ, rất nhiều đảo nhỏ có thực vật cổ quái hiếm lạ, có thể dùng làm thuốc, có hiệu quả không tồi. Còn có đảo nhỏ có khoáng thạch đặc thù, có dị thú, bởi vậy thường xuyên có người đi đào hố, đi săn dị thú.
Mấy người đi xuống xe ngựa, sau đó đưa xe ngựa cho bọn hạ nhân quản lý. Lần này đi ra biển, bọn hạ nhân sẽ không đi theo. Dù sao đám hạ nhân này không có thực lực, đi theo chỉ biết kéo chân sau.
"Đi thôi, đi ăn cơm trưa trước, ăn xong chúng ta lại đi ra biển!"
Trần Như Huyên nói.
"Ta biết một chỗ mới khai trương, nghe nói hương vị không tồi."
Từ Diễm Linh cười ha ha nói.
"Vậy còn chờ gì nữa, đi thôi!"
Phàn Ngọc Cường hô.
Một lát sau, mấy người đi vào một nhà tửu quán. Không thể không nói, phong cách của tửu quán mới khai trương này rất độc đáo, cũng bán toàn đồ hải sản, đứng ngoài cũng có thể ngửi được mùi tanh gay mũi của cá từ sau bếp truyền ra.
"Từ Diễm Linh, chỗ này bán toàn đồ hải sản à, ăn ngon không?"
Phàn Ngọc Cường nhíu mày nói, hắn không thích ăn hải sản cho lắm.
Một thanh niên đi bên cạnh cũng lắc đầu nói:
"Chúng ta là võ giả, hẳn là ăn miếng thịt to, uống bát rượu lớn, chỉ ăn hải sản thì sao có thể no được."
"Đúng đúng..."
Một thanh niên khác gật đầu phụ họa.
Hiển nhiên là đám người này không thích ăn hải sản cho lắm.
Từ Diễm Linh ra vẻ thần bí mỉm cười:
"Cái này các ngươi không hiểu rồi, ăn hải sản có nhiều chỗ tốt lắm, để ta gọi món trước, tiểu nhị!"
"Đến đây đến đây, xin lỗi mấy vị quan khách, lúc này quả thật là bận quá.
Tiểu nhị trong điếm vội vội vàng vàng chạy tới, hắn quả thật là rất bận, trên trán còn đang chảy mồ hôi ròng ròng.
"Ta gọi món ăn, chúng ta muốn hàu sống hương cay, hàu sống nướng nguyên bản, hàu sống thịt kho tàu, mỗi món bảy phần, mỗi người một mâm! Sau đó, lấy thâm một phần cá thanh long nướng, suất lớn, bên trong cho thêm nhiều rau hẹ, hàu sống, nghêu sò, còn có một ít món rau xanh, ngươi tự đề cử thêm."
Từ Diễm Linh nói xong, người ngồi xung quanh đều ngây người.
"Khụ khụ, Từ Diễm Linh, mấy món hàu sống đó có gì ngon vậy."
Phàn Ngọc Cường khó hiểu nói:
"Trơn trượt nho nhỏ, nuốt không lưu vị, ta nhìn đã không thích rồi."
"Đúng thế đúng thế, ta thấy chỗ này cũng bán thịt nướng, hay là ta đi ăn thịt nướng đi."
Một thanh niên khác lắc đầu.