Chương 467: Dị Động

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 467: Dị Động

Nhất định là ghen ghét nàng quá lợi hại.

Là một người phụ nữ mạnh mẽ, bị người khác đố kỵ không phải là điều rất bình thường sao?

Haiz, cao thủ đúng là cô đơn.

Bỗng nhiên, một tiếng vèo vang lên, có thứ gì đó nhanh chóng lướt qua bên người.

Trong lòng Lưu Yến hơi động, vô ý thức nhíu mày nhìn lại.

“Ta trốn ở chỗ cao như thế này, đáng lẽ ra sài lang hổ báo phía dưới sẽ không phát hiện ra ta, thứ vừa tới gần ta là gì?'

Đúng là nàng có kinh nghiệm sinh tồn ở nơi hoang dã rất phong phú, chỉ là theo bản năng, nàng cho rằng ở đây không khác những nơi khác là bao.

Nhưng dị động vừa mới xuất hiện đã vượt qua tưởng tượng của nàng.

Nàng thận trọng nắm lấy đao bên hông, bỗng nhiên thứ kia lại uốn a uốn éo nhào về phía nàng.

Nàng thấy rõ ràng.

Đó là một con rắn còn to hơn cả eo của nàng.

Tại sao lại có con rắn to như thế chứ, nàng vội vã ra tay.

Keng!

Trường đao chém vào thân rắn phát ra một tiếng keng.

Quá cứng!

Vậy còn chờ gì nữa, Lưu Yến lập tức quay đầu bỏ chạy.

Xoẹt..xoẹt..xoẹt...

Trong rừng rậm chỉ còn lại bóng dáng của Lưu Yến.

Rạng sáng ngày hôm sau.

Tô An Lâm chui ra khỏi lều của mình.

Hai cô gái đã dậy từ lâu rồi.

Các nàng đặt lều vải phía dưới nham thạch, như vậy dù có dị thú triều đi ngang qua nơi này cũng sẽ không đạp nát lều vải của các nàng.

Tô An Lâm thu dọn đồ đạc, ăn sáng xong liền tạm biệt đám người rời khỏi đây.

Lần này hắn định hành động một mình, mặc dù Trần Như Huyên đã khuyên bảo hắn, có vẻ như nàng muốn đi cùng.

Chỉ tiếc mục tiêu của hắn là kiếm điểm kinh nghiệm.

Mà mục tiêu của mấy người Trần Như Huyên là đi sâu vào trong rừng rậm, nơi đó có linh khí nồng nặc nhất.

Căn cứ vào điều này, Tô An Lâm không có ý định đi cùng với nàng để tránh rước lấy phiền phức.

Sau khi rời đi, hắn chui vào rừng rậm.

Trên người hắn tản ra một mùi vị khác thường, chính là mùi vị của nước độc.

Độc trùng bình thường ngửi được mùi này đều sẽ tránh đi.

Hắn đảo mắt qua, trong rừng rậm có không ít thanh máu.

"Hắc Đố Trùng"

"Thanh máu: 11/11."

"Trường Điều Trùng"

"Thanh máu: 10/10."

"Độc Hỏa Nghĩ"

"Thanh máu: 2/2."

Nhìn độc trùng lít nha lít nhít, Tô An Lâm lắc đầu.

Đám côn trùng này lẩn trốn rất kỹ, hắn cảm thấy giết chúng rất phiền phức.

Là phiền phức thật, hơn nữa chất lỏng của độc trùng bình thường đều có độc, hắn còn ghét bỏ nhỡ may bắn lên người mình.

Không để ý nơi này nữa, hắn đi sâu vào bên trong.

Ven đường thấy hai cái bia đá, mỗi cái bia đá đều viết địa giới và số khoảng cách với bên ngoài.

Có những bia đá này, trên cơ bản không cần lo lắng sẽ lạc đường.

Tô An Lâm cõng cung và tên sắt, rút đại đao từ bên hông ra.

Hắn đảo cổ tay một cái, tạo ra một đường đao rất đẹp ở phía trước.

Chỉ bằng sức lực vung tay này thôi, hắn đã có thể dễ dàng chém gãy một cây đại thụ rồi.

Rầm!

Hắn đánh lên trên một cây đại thụ.

Lúc này, một cái bóng đen trên đại thụ rơi xuống, lại là một con rắn.

Thanh máu của con rắn này lại cao đến tận 119.

Thật ra con rắn này có chút ngơ ngác, mình đang ngủ ngon giấc, một giây sau đã rơi tự do xuống đất rồi.

Tô An Lâm lùi hai chân ra sau, tay phải cầm đao, lưỡi đao bỗng nhiên chuyển động, ngay trước khi con rắn rơi xuống trước mặt hắn, hắn đã chém ra.

Gần như trong nháy mắt này, lưỡi đao của hắn vừa đi vừa về ba lần, ngay sau đó, con rắn đã bị chặt thành ba đoạn.

Thành công giết chết!

Tô An Lâm không dừng lại, hắn nhanh chóng rời đi về hướng giữa rừng.

Bây giờ hắn vừa đi đến chỗ có linh khí nồng nặc nhất trên hòn đảo nhỏ này, vừa giết con mồi.

Càng đi sâu vào trong, hắn càng cảm nhận được khí tức ở đây đúng là rất dày đặc.

Hắn vừa vận chuyển nội khí, đồng thời cũng đang trung hoà với linh khí.

Có vẻ càng ngày càng tinh túy, trong mơ hồ, hắn cảm giác mình sắp đột phá bình cảnh.

"Gào gào gào..."

Hắn cũng không biết mình đã giết bao nhiêu hung thú, bỗng nhiên phía trước lại truyền đến tiếng rống của hung thú.

Sau khi Tô An Lâm rơi xuống đất liền thấy xung quanh có rất nhiều dị thú có bộ lông màu đen trông như sói nhìn chằm chằm.

"Hắc Thú Lang."

"Thanh máu: 210/210."

Trước mặt hắn có khoảng mười mấy con Hắc Thú Lang.

Thấy cảnh này, Tô An Lâm chợt quát một tiếng, tay phải nắm lấy đại đao, chém mạnh ra ngoài.

Cuồng Đao Lạc Diệp Trảm.

Một đao quét ngang, lưỡi đao chém vào con Hắc Thú Lang đầu tiên.

Hắc Thú Lang chính là một loài sinh vật đặc biệt ở nơi này.

Khác với bên ngoài, hình thể của Hắc Thú Lang ở đây không khác mấy so với hổ, cơ thể cường tráng mạnh mẽ, cực kỳ nguy hiểm.

Nhất là bộ lông của Hắc Thú Lang nổi tiếng cứng rắn, đao kiếm bình thường căn bản không phá được phòng ngự của nó.

Nhưng Huyền Thiết Đại Đao kết hợp với lực lượng mạnh mẽ của Tô An Lâm, lưỡi đao chém lên, chỉ nghe thấy một tiếng răng rắc, một con Hắc Thú Lang cầm đầu bị chặt đứt xương, cơ thể biến thành hai nửa, bay ra ngoài.

Thế đi của lưỡi đao không giảm, tiếp tục chém về phía con hung thú thứ hai.

"Răng rắc!"

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right