Chương 484: Thủ Hạ Bại Tướng

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 484: Thủ Hạ Bại Tướng

“Ọc, ọc...”

Tôn Tư Hồng nôn máu, toàn thân run rẩy. Nàng thấy Tô An Lâm bước đến, sắc mặt bình tĩnh, thản nhiên nói:

“Không có thực lực thì nên khiêm tốn một chút, kiếp sau chú ý nhé.”

Sắc mặt Tôn Tư Hồng khó coi, đột nhiên rên rỉ một tiếng, không nhúc nhích nữa. Thanh máu tụt xuống số không.

“Nhìn dáng vẻ ngươi cũng có thực lực đấy, ngươi đến đi.”

Đại hán vạm vỡ nhìn chằm chằm Tô An Lâm nở nụ cười gian tà. Nhắm vào ta à? Tô An Lâm thấy không sao cả, chuẩn bị bước lên.

“An Lâm, tên này là một ứng cử viên khác của Thanh Sơn Đường, hẳn là hắn phụ trách đàn áp những người khác, tạo cơ hội cho thư sinh Hắc Tâm.”

Lúc này, Tô Mai lặng lẽ nói:

“Bây giờ ngươi có thể từ chối ra tay, không sao đâu, chờ hắn đánh thêm hai người nữa rồi ngươi hãy lên cũng không muộn.”

Ý của Tô Mai là để Tô An Lâm giữ sức. Dù sao nơi này đông người, lên càng sớm sẽ càng thiệt thòi. Nhưng Tô An Lâm lại thấy không sao cả:

“Nếu bây giờ ta hèn nhát, sau này người trong bang sẽ nhìn ta thế nào?”

Nói đoạn, Tô An Lâm bước lên.

“Nếu ngươi đã tìm ta, vậy thì giải quyết ngươi thôi.”

Tô An Lâm xoay cần cổ thô to, tung người nhảy lên.

“Rầm!”

Cơ thể hắn như cây búa nặng nề đập xuống đất, phát ra tiếng vang đinh tai nhức óc. Chỉ chiêu này thôi đã khiến võ giả xung quanh biến sắc, sức lực này quá mạnh rồi. Đại hán vạm vỡ cười lạnh, vô thức nhìn về phía thư sinh Hắc Tâm. Thư sinh Hắc Tâm khẽ mỉm cười, lặng lẽ gật đầu. Đại hán vạm vỡ hiểu ý, trong lòng dâng lên sát ý:

“Tô An Lâm, để ta xem ngươi có bản lĩnh gì!”

“Đến đây!”

“Có cần ta báo tên không?”

Tô An Lâm lắc đầu:

“Ta không có tâm trạng nhớ tên của thủ hạ bại tướng!”

Tô An Lâm lắc đầu:

“Ta không có tâm trạng nhớ tên của thủ hạ bại tướng!”

Đại hán vạm vỡ khẽ biến sắc. Dù lần này hắn đến đây chỉ phụ trách đàn áp một số kẻ mạnh, tạo cơ hội cho thư sinh Hắc Tâm nhưng thấy Tô An Lâm như vậy, vẫn khiến hắn không nhịn được muốn tự tay đánh bại Tô An Lâm.

“Ngông cuồng, chờ ta giết ngươi, xem ngươi còn ngông cuồng nữa không!”

Đại hán vạm vỡ giẫm mạnh chân, lướt đến chỗ Tô An Lâm. Trường mâu trong tay hắn rung lên, quát lớn:

“Trường long ra biển!”

Hắn tiếp tục đâm trường mâu, tốc độ nhanh đến cực điểm, ngay cả khí thế trên người cũng đột nhiên tăng vọt hai phần.

“Vù vù vù!”

Trường mâu đâm tới đâm lui trước mặt Tô An Lâm, làm hắn hoa mắt. Tô An Lâm không tránh không né, giơ tay dùng sức tung chưởng.

“Keng!”

Đại hán vạm vỡ lại không thể giữ nổi, trường mâu bị đánh bay. Tô An Lâm bỗng nhiên lao về trước, lòng bàn tay dễ dàng chộp lấy đầu đại hán vạm vỡ.

“Rắc!”

Tô An Lâm siết chặt, gương mặt hắn ta vỡ nát. Đại hán vạm vỡ hét thảm một tiếng, đau đến mức run rẩy, sức mạnh cuồng bạo cả người chớp mắt rút xuống, không còn sức phản kháng. Ngay sau đó Tô An Lâm lại đấm một quyền vào lồng ngực đại hán vạm vỡ.

“Bốp!”

Phần lưng của đại hán vạm nổ tung, y phục không còn. Tất cả mọi người đều biến sắc, nhất là thư sinh Hắc Tâm, ánh mắt nghiêm nghị. Chết rồi! Tiểu đệ của hắn đã chết. Ngay cả cơ hội để hét lên đầu hàng cũng chẳng có. Ngay sau đó đại hán vạm vỡ ngã xuống, giờ phút này tất cả mọi người đều nhận ra, tuy Tô An Lâm còn trẻ nhưng không dễ chung đụng. Muốn khiêu chiến hắn phải có ý thức về cái chết trước đã.

“Tô An Lâm, ngươi đánh thì đánh, tại sao lại giết người!”

Thư sinh Hắc Tâm lạnh lùng nói. Ánh mắt Tô An Lâm khinh thường, thản nhiên đáp:

“Buồn cười, vừa nãy hắn có thể giết người, sao ta lại không được? Hơn nữa ta cũng không cố ý, ai bảo hắn mạnh quá khiến ta căng thẳng, không cẩn thận ra tay quá nặng, ta cũng hết cách.”

“Được rồi, ai muốn khiêu chiến ta cứ việc lên đây, Tô An Lâm ta sẽ không nói một chữ không.”

Thư sinh Hắc Tâm hừ lạnh một tiếng, bước thẳng lên lôi đài.

“Tô An Lâm, ngươi quá ngông cuồng, xem ta trị ngươi đây.”

Vừa bước lên, ánh mắt thư sinh Hắc Tâm sắc bén, đột nhiên ra tay. Hắn bỗng dưng mở tung quạt xếp, mặt trên sắc bén như dao, nhanh chóng hất về phía Tô An Lâm.

“Vù vù vù!”

Quạt xếp được chế tạo từ sắt thép, nhanh như chớp, tập trung tấn công vào phần cổ Tô An Lâm. Tô An Lâm liên tục vung hai tay, quát lớn:

“Chậm, chậm quá rồi, đây là tuyệt chiêu của ngươi sao? Thật sự khiến ta thất vọng.”

“Ngông cuồng!”

Thư sinh Hắc Tâm tăng nhanh tốc độ, cùng lúc này miệng hắn đột nhiên phun ra từng cây kim mảnh khảnh.

“Soạt soạt!”

Tô An Lâm híp mắt, không tránh không né, vận chuyển công pháp thiết cốt đến cực điểm.

“Keng keng…”

Toàn bộ ám khí đều bị ngăn cản.

“Ngươi chỉ biết mấy thứ tà đạo này thôi à?”

Tô An Lâm hừ lạnh, tung hai quyền đập lên mặt quạt bằng sắt.

“Bốp..bốp..bốp…”

Quạt xếp bị tấn công liên tục, chỉ vài giây sau toàn bộ đều bị đánh nát. Cảnh tượng này khiến thư sinh Hắc Tâm chấn động đến mức mặt mày xanh mét. Hắn vội vàng lùi ra sau, không ngờ đột nhiên lại bị Tô An Lâm chộp lấy cánh tay.

“Ta thấy phiền nhất chính là những người dùng tà đạo, ngươi chọc giận ta rồi!”

“Ầm!”

Tô An Lâm húc đầu qua đó, đập lên đầu thư sinh Hắc Tâm. Thư sinh Hắc Tâm la lên một tiếng, phần đầu nứt ra từ giữa hai chân mày. Trán hắn chảy máu tươi, Tô An Lâm không để ý đến hắn, quay đầu bỏ đi. Thanh máu của hắn đã tụt xuống số không, không cần nhìn nữa.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right