Chương 487: Rất Lợi Hại

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 487: Rất Lợi Hại

Tô An Lâm cau mày:

“Cho nên trên danh nghĩa là của Hồng Hoa Đường chúng ta, nhưng cơ bản là do Mã Minh Sơn quản lý.”

“Đúng là vậy.”

“Một phó bang chủ như hắn chiếm lợi ích của chúng ta làm gì?”

“Chuyện bên trong rất phức tạp, bang Sơn Hải không hề bền chắc như thép, Nguyệt Nhi Vịnh vốn là thanh lâu kiếm nhiều nhất trong đường khẩu chúng ta, xếp hàng đầu trong toàn thành Mai Lan này, người quản lý khi đó là một người cháu của Quách thúc ngươi, không ngờ hắn đột nhiên lại chết bất đắc kỳ tử, sau đó Dương Cường chẳng biết từ đâu chui ra...”

Tô Mai bất lực:

“Sau chuyện đó chúng ta mới biết Dương Cường là người của Mã Minh Sơn, nếu không tuyệt đối sẽ không để Dương Cường nhúng tay vào.”

Tô An Lâm cau mày:

“Hiểu rồi, ta sẽ không vô duyên vô cớ trêu chọc người ta.”

“Ừm, những nơi khác cũng không có vấn đề gì, trở về ta sẽ bảo Tử Hàn đi với ngươi.”

Quách Tử Hàn ở sau lưng nghe Tô Mai gọi bèn đi qua đó.

“Tử Hàn, ngày mai ngươi đi cùng Tô An Lâm, đúng rồi, tối nay ngươi đem tài liệu trong bang đến chỗ ở của Tô An Lâm, để hắn tìm hiểu một chút.”

Quách Tử Hàn sửng sốt, ngạc nhiên nói:

“Bây giờ? Sau khi trở về cũng muộn lắm rồi.”

Tô Mai lời lẽ chính đáng:

“Đâu có trễ lắm? Tô An Lâm vừa nhậm chức, ngươi không chịu giúp đỡ nhiều hơn chút à?”

Ban đêm, Tô An Lâm và Quách Tử Hàn giao chiến trong viện.

Keng…keng…keng…

Dưới ánh trăng, Quách Tử Hàn cầm song đao, Tô An Lâm cầm một thanh đại đao bình thường, hai người họ ra chiêu liên tục, đánh đến khó chia lìa.

Đương nhiên, Tô An Lâm không tung ra hết toàn lực, chỉ đơn giản là giúp Quách Tử Hàn luyện tập.

Tối hôm nay, Quách Tử Hàn đến giải thích cho hắn nhiều chuyện trong bang phái.

Sau khi nói gần như xong xuôi mọi việc, Quách Tử Hàn đề nghị tỷ thí.

Trong khoảng thời gian này nàng cũng muốn đột phá Nội Khí cảnh, khổ nỗi không nắm giữ được bí quyết, nhằm giúp đỡ, Tô An Lâm đồng ý tỷ thí với nàng.

Chỉ một lát sau, Quách Tử Hàn cảm nhận được sự chênh lệch giữa mình và Tô An Lâm.

Tô An Lâm vốn không dùng hết sức, mà nàng dốc toàn lực, song chẳng thể khiến Tô An Lâm bị thương.

Cơ thể của hắn cứng như sắt, nắm đấm của mình đánh lên người hắn, cứng rắn vô cùng, trái lại còn khiến tay nàng đau nhức.

“Sao nào?”

Nhìn Quách Tử Hàn ngồi dưới đất thở hổn hển, Tô An Lâm cười hỏi.

Tuy rằng cảnh giới của cô nàng này hơi thấp, nhưng kỹ năng võ học không tệ, xem ra ngày thường cũng chăm chỉ luyện tập.

“Rất lợi hại, không biết ngươi luyện kiểu gì nữa.”

Quách Tử Hàn cảm thán.

Bình thường nàng cũng coi như cực kỳ chăm chỉ rồi, ít nhất nàng chưa từng thấy ai chăm chỉ hơn nàng nữa.

Nhưng mà so với Tô An Lâm, nàng cảm thấy, mình hãy còn kém xa.

Tô An Lâm lấy hai miếng thịt khô trong nhà ra, đưa một miếng cho nàng, nói.

“Ăn đi.”

“Cảm ơn.”

Quách Tử Hàn mỉm cười:

“Kể ra, tối nay quấy rầy ngươi rồi.”

“Quấy rầy? Không phải ta nên cảm ơn ngươi mới đúng à, đã muộn thế này rồi mà còn nhờ ngươi nói cho ta nghe chuyện trong bang.”

“Ý của ta không phải việc này, chắc ngươi cũng đã nhận ra dụng ý của mẹ ta.”

Tô An Lâm giật mình, không ngờ Quách Tử Hàn lại nói thẳng ra.

Trên thực tế, tất nhiên hắn cũng nhận ra dụng ý của Tô Mai, nàng muốn tác hợp với Quách Tử Hàn.

Dù sao đã muộn còn bảo Quách Tử Hàn đến chỗ hắn, rõ ràng là muốn họ tăng tiến tình cảm, gạo nấu thành cơm.

“Không phải chứ, không phải chứ, ngươi thông minh thế mà không nhận ra à?”

Quách Tử Hàn nói một cách khoa trương.

Khuôn mặt nàng toát lên vẻ hoạt bát, nếu không để ý diện mạo của nàng thì trông nàng cũng rất đáng yêu.

Tô An Lâm cười nói:

“Lờ mờ nhận ra, nhưng chuyện này không phải cứ làm mối là có thể thành đôi.”

“Ừ, ta cũng nghĩ vậy, mà ta cũng biết ngươi không thích kiểu như ta, dù sao trước kia ngươi từng nói thẳng ta nhìn rất già...”

Nói xong, Quách Tử Hàn thở dài.

Khuôn mặt già chát là nỗi đau trong lòng Quách Tử Hàn.

Trước đây nàng cũng gặp được người mình thích rồi.

Chỉ tiếc, người nọ nói thẳng với nàng, đi ra ngoài người ta nói họ là hai mẹ con, rất mất mặt.

Thế là chia tay.

Từ đó về sau, nàng không muốn lấy chồng nữa.

Nàng lặng lẽ luyện võ, như si như say, để quên đi mọi điều buồn khổ.

Nhìn dáng vẻ cô đơn của Quách Tử Hàn, Tô An Lâm suy nghĩ một lát rồi nói:

“Thật ra, ngươi trông già không phải do tướng mạo của ngươi, có lẽ có thể thay đổi.”

“Thay đổi?”

Quách Tử Hàn dao động, hai mắt sáng rực lên.

Đáng tiếc, sau giây lát kích động ngắn ngủi, nàng lắc đầu:

“Khuôn mặt sao có thể thay đổi dễ dàng được, Tô công tử, ngươi nói đùa.”

“Ta không nói đùa, dáng vẻ già dặn của ngươi đích xác có thể thay đổi đôi chút, ngũ quan của ngươi không già, mà rất cân đối, nếu như nghe theo lời ta, có lẽ có thể khiến ngươi trông trẻ trung hơn, không dám nói là như hoa như ngọc, ít nhất cũng sẽ không có ai nhìn mặt ngươi rồi nói ngươi già nữa.”

Tô An Lâm từng quan sát.

Nguyên nhân chủ yếu khiến Quách Tử Hàn trông già dặn là do nàng không trang điểm.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right