Chương 490: Đây Là Thực Lực Của Ngươi?
Tô An Lâm cau mày:
“Ngươi không hiểu tiếng người à? Ta nói rồi, các ngươi tập hợp!”
“Nực cười, ngươi là cái thá gì, thúc thúc của ta là Mã Minh Sơn, có tin ta gọi người mời hắn đến đây không!”
Tuy Dương Cường biết thực lực của mình chắc chắn không bằng Tô An Lâm.
Nhưng, trong bang hội xem trọng xuất thân.
Cho dù ngươi có lợi hại đến mấy, nếu không có chỗ dựa thì cũng vô dụng.
Dù sao thực lực của ngươi cũng không lợi hại hơn những người đứng đầu được, ngươi dựa vào đâu mà đấu với ta?
Tô An Lâm nói:
“Được, được, bảo ngươi tập hợp mọi người ngươi lại không tập hợp, theo quy định trong bang, người không nghe lệnh, giết!”
Dứt lời, Tô An Lâm lao nhanh về phía trước.
Tóc gáy Dương Cường đựng đứng cả lên, hắn vội vàng nhấc bàn lên đập về phía Tô An Lâm.
Ngay sau đó, cài bàn bị tách ra nát bấy.
Tô An Lâm đi đến trước mặt Dương Cường:
“Ta cũng không phải hạng vô dụng…”
Dương Cường hoảng loạn vung quyền.
Chỉ trong nháy mắt, nắm đấm của hắn và nắm đấm của Tô An Lâm va vào nhau.
“Oành!”
Cánh tay của Dương Cường bị đánh gãy, lộ ra từng đoạn xương.
…
“Á…”
Nhìn đoạn tay cụt của mình, ánh mắt Dương Cường tràn đầy sự hoảng sợ, hắn lùi về sau liên tục.
Nhưng ngay sau đó, hắn vướng vào cánh cửa đằng sau, ngã ngồi xuống đất.
Tô An Lâm bước từng bước đến trước mặt hắn, nhìn từ trên cao xuống:
“Đây chính là thực lực của ngươi à? Ngươi có tư cách gì đấu với ta?”
Khuôn mặt Dương Cường vặn vẹo vì thù hận, hắn gào lên:
“Thúc của ta là phó bang chủ Mã Minh Sơn, ngươi đánh ta thành ra thế này, thúc của ta sẽ không tha cho ngươi!”
Tô An Lâm móc lỗ tai ra vẻ chẳng quan tâm, hắn cười nhạo:
“Hôm qua ngay trước mặt thúc ngươi, ta giết người của hắn, hắn còn không nói gì, ta sợ ngươi trả thù chắc?”
“Ngươi…”
Dương Cương ngớ ra, đang định dọa dẫm tiếp.
Nhưng Tô An Lâm giẫm lên ngực hắn:
“Ngươi tự mình tạo nghiệp, chết đi!”
Bốp!
Hắn giẫm một cú thật mạnh.
Dương Cường không nói nên lời, hắn ôm ngực, hai mắt trợn to vì khó chịu.
Máu tươi tràn ra từ miệng hắn!
Mọi người xung quanh chết sững, vừa đối mặt mà Dương Cường đã bị giết chết rồi!
“Ngươi điên rồi, phó bang chủ sẽ giết ngươi.”
Một tên mập gào lên.
Tô An Lâm quay đầu lại:
“Ngươi cũng muốn chết à?”
Mặt tên mập run rẩy, hắn đột nhiên nhận ra, người trước mắt hắn thậm chí còn dám giết cả Dương Cường.
Nếu hắn nói sai, chẳng lẽ Tô An Lâm cũng sẽ giết hắn?
Nhất thời hắn không dám ho he gì, thậm chí không dám thở mạnh.
“Còn có ai dám đối nghịch với ta thì có thể đứng trước mặt ta nói, ta đảm bảo sẽ khiến hắn tâm phục khẩu phục.”
Tô An Lâm nói một cách bình tĩnh.
Tâm phục khẩu phục, nghe có vẻ là lạ.
Không ai dám dông dài, tất cả mọi người đều run bần bật.
Người thông minh lập tức đứng trước mặt Tô An Lâm, thẳng lưng ưỡn ngực:
“Tô lão đại!”
Tô An Lâm nói với giọng điệu lạnh nhạt:
“Thế vừa rồi khi ta đến đây, các ngươi còn ở bên trong uống rượu chơi gái, đấy là cách do ai nghĩ ra? Ngươi nói đi!”
Tô An Lâm nhìn về phía tên mập.
Tên mập bị hắn nhìn chòng chọc, có cảm thấy giống như bị một con thú dữ theo dõi:
“Là, là Dương ca…”
“Dương ca? Xem ra ngươi rất trung thành với hắn!”
Tô An Lâm cười khẩy, đột nhiên hắn giơ tay ra, bóp cổ tên mập.
Cổ của tên mập thô to, nhưng tay của Tô An Lâm cũng không nhỏ.
Sau khi tóm được cổ tên mập, hắn bóp mạnh, cổ của tên mập bị bóp nát, một phần nát thành thịt vụn.
Lại một kẻ nữa bị giết.
Cái tên Tô An Lâm này tàn bạo quá.
Nhiều người nhìn thấy cảnh này đều sợ đến mức mặt mũi trắng bệch.
Đặc biệt là mấy cô gái bên cạnh, mới vừa rồi còn tiếp rượu, chơi đùa với đàn ông vô cùng vui vẻ, đột nhiên lại gặp phải chuyện này.
Ai mà chịu nổi?
“Tô lão đại, là tên khốn Dương Cường nghĩ ra cách này, bọn ta cũng không có cách nào khác, xin hãy tha mạng!”
Một người cao gầy bỗng quỳ mọp xuống.
Mọi người run sợ, cũng đồng loạt cúi đầu, quỳ xuống.
Tất cả đều khuất phục.
Tô An Lâm nhìn một lượt, sau đó nhìn chằm chằm vào tên thuộc hạ cao gầy kia, nói:
“Những người ở đây, chắc chắn còn có không ít người của Dương Cường, đúng không?”
Hắn run lẩy bẩy:
“Thuộc hạ...Thuộc hạ không hiểu ý của lão đại.”
“Bình thường những ai quan hệ thân thiết với Dương Cường, chỉ ra cho ta!”
Tô An Lâm nói một cách lạnh nhạt.
Hắn muốn họ xóa sạch hoàn toàn ý định phản bội hắn trong đầu.
Rốt cuộc họ cũng tham gia vào cuộc chém giết này, nếu hắn bị lật đổ, người phe Dương Cường chắc chắn sẽ tính sổ với hắn sau.
Kể từ đó, về sau hắn có thể yên tâm dùng những người này.
Sau lưng, Quách Tử Hàn hiểu ngay ra dụng ý của Tô An Lâm, mắt nàng sáng rực lên.
Không ra tay, một khi ra tay thì xử lý sạch sẽ, Tô An Lâm không đơn giản.
Tất nhiên người đàn ông cao gầy cũng hiểu dụng ý của Tô An Lâm.
Nhưng hắn không dám!
Nói cho cùng, uy danh của phó bang chủ Mã Minh Sơn kỳ thực không kém gì bang chủ, nghe nói thực lực của hai người họ cũng ngang nhau.
Hắn nào dám đắc tội?