Chương 496: Ngươi Biết Ta?
"Đi ra đi ra."
Bỗng nhiên, mấy nữ tử mặc hồng y đi tới bên này.
Vương Lai Phúc vội nhỏ giọng nói:
"Công tử, đây là Đào Hoa hội."
Đào Hoa hội cũng là một phân đường thuộc về Sơn Hải bang họ.
Đặc điểm là ở đây toàn là nữ tử.
Cho nên mới lấy tên là Đào Hoa hội.
Đào Hoa hội chủ yếu kinh doanh thuyền hoa, thanh lâu.
thuyền hoa của các nàng thường xuyên ra biển, đến những nơi khác làm ăn.
Mấy nữ tử đi tới đều cao lớn thô kệch, vô cùng cường tráng.
Có vài người chắc đường của các nàng đều bị đẩy ra.
Nhìn thấy những người này, Tô An Lâm không khỏi nghĩ đến người của Đào Hoa hội trên lôi đài lần trước.
Nữ tử kia vốn còn muốn đánh với hắn, không ngờ lại bị người ta đánh chết.
Hắn và Đào Hoa hội không có tiếp xúc cụ thể gì, cho nên rất tò mò không biết những cô gái này muốn làm gì.
Một nữ tử có dáng người to béo gần bằng Vương Lai Phúc đi tới, nhìn thấy Tô An Lâm thì con ngươi co rụt lại, vội chạy tới.
Hiển nhiên, nàng có biết Tô An Lâm.
"Chào Tô công tử, không ngờ lại trùng hợp như vậy, gặp được ngươi ở chỗ này."
Nữ tử cười chào hỏi.
Tô An Lâm nhíu mày:
"Ngươi biết ta?"
…
"Ngươi biết ta?"
Tô An Lâm rất khó hiểu.
Nữ tử vội nói:
"Công tử đúng là quý nhân nhiều chuyện hay quên, hôm đó trên lôi đài, ta đứng ngay sau đường chủ nhà ta, sư tỷ của ta là Tôn Tư Hồng, lúc ấy còn ầm ĩ vài câu với ngươi mà."
Tô An Lâm nhớ lại:
"Có chút ấn tượng."
Thật ra là chả có chút ấn tượng nào.
Thời buổi này, trừ đại mỹ nữ ra, nếu không ai lại để ý đến dân bụi đời chứ.
"Sư tỷ của ngươi chết, ta cũng thấy rất tiếc, nén bi thương."
Tô An Lâm nói.
Nữ tử thở dài:
"Trên lôi đài mà, sinh tử do mệnh phú quý do trời, cũng không có cách nào cả."
"Ngươi có thể nghĩ như vậy không còn gì tốt hơn, đúng rồi, Đào Hoa hội các ngươi phái nhiều người ra ngoài như vậy để làm cái gì?"
Tô An Lâm hỏi.
Nữ tử lại gần, một mùi tinh dầu nhàn nhạt bay vào mũi Tô An Lâm, khiến hắn khẽ nhíu mày.
Có vẻ như nữ tử của Đào Hoa hội đều thích bôi loại tinh dầu này.
"Tô công tử, ngươi không biết rồi, gần đây trong thành chúng ta có không ít nữ tử đột nhiên mất tích, không có tin tức! Đào Hoa hội chúng ta có tổng cộng ba mươi sáu chiếc thuyền hoa, mười chiếc trong đó đều có nữ tử mất tích, đại tỷ của chúng ta nghi ngờ có kẻ gian lừa bán những nữ tử đáng thương đó, cho nên mới bảo chúng ta đến bến tàu xem có thuyền nào lạ xuất hiện hay không."
Tô An Lâm hiểu rõ, có thể nhận ra không chỉ mỗi hắn phát hiện ra điểm ấy.
"Các ngươi bên kia cũng có nữ tử mất tích, trong xuân lâu của ta cũng có nữ tử mất tích."
"Các ngươi cũng xảy ra chuyện, vậy còn không tranh thủ thời gian đi tìm!"
Cô gái mập vội nói.
"Ngươi cho rằng ta không muốn tìm ư? Phải đi tìm chứ, ta còn tự mình đến bến tàu nhìn một chút đây này."
Tô An Lâm nói.
Hắn có thể thông qua thanh máu, dù dù là một vài cô gái bị giấu trong rương, hắn cũng sẽ phát hiện ra, bởi vậy mới tự mình tới.
Cô gái mập nói:
"Vậy chúng ta cùng nhau điều tra, nhưng chỉ sợ bên này không có phát hiện gì. Chúng ta vừa mới tuần tra qua, không có thuyền lạ, cũng không thứ gì kỳ quái."
"Tiếp tục tra đi, bây giờ chỗ chúng ta cũng không phát hiện cái gì."
Tô An Lâm ngẫm nghĩ:
"Nếu có phát hiện, ta sẽ nói với các ngươi, hy vọng mọi người có thể hợp tác với nhau, cùng tiến cùng lùi."
"Được rồi, Tô công tử, vậy chúng ta đi trước."
Sau khi họ rời đi, Tô An Lâm đi dạo một vòng.
Quả nhiên không phát hiện ra gì.
Có không ít rương lớn, nhưng đều không có thanh máu.
Đến đêm trở về bang, hắn đã thấy mẹ con Tô Mai và Quách Tử Hàn chờ mình từ lâu.
Tô An Lâm ba chân bốn cẳng đi vào:
"Tô tỷ, Quách tiểu thư, các ngươi tới rồi sao."
Tô Mai nói:
"Tên nhóc này, sao lần nào cũng gọi ta là tỷ vậy, gọi ta là a di, biết chưa?"
Tô Mai oán trách nói.
"Haiz...Được rồi, chủ yếu là a di trông còn trẻ quá."
Quách Tử Hàn cạn lời:
"Ngươi gọi nương ta là tỷ, chẳng phải là ta còn nhỏ ngươi một bậc sao, chiếm tiện nghi của ta à."
"Nói cũng đúng, lỗi của ta, vậy sau này ta sẽ gọi ngài là phu nhân."
Tô An Lâm dứt khoát nói:
"Đúng rồi, tại sao các ngươi lại tới đây?"
Tô Mai nói:
"Ngươi liên tục giết Dương Cường và Phương Tô Thế, chuyện này lớn như thế, chắc chắn ta phải tới hỏi một chút."
"Ngươi nói chuyện đó sao, không trách ta được, Dương Cường không coi ai ra gì, đáng giết! Về phần Phương Tô Thế, hắn cũng dám ra tay với ta, hắn không chết không được."
Tô An Lâm không quan tâm nói:
"Phu nhân, dù sao ta đã giết rồi, nhưng ta chiếm lý! Ta tin chắc dù phó bang chủ có lợi hại hơn nữa cũng không phải bang chủ, hắn cũng không có cách bắt ta."
Trước đó, Tô An Lâm đã nghe Tô Mai nói về chuyện trong bang.