Chương 502: Quả Nhiên Có Người
“Không những chắc chắn, mà tối hôm qua ta đã sắp xếp người đi canh chừng nhà tên Hầm Cầu đó, quả nhiên phát hiện điều bất thường. Ta hỏi thăm người bên cạnh thì biết được, gần đây nhà Hầm Cầu có rất nhiều người qua lại, lại còn có rương lớn ra vào. Ta hoài nghi bên trong rương nhét người.”
“Được, giờ đi đến nhà Hầm Cầu ngay.”
Tô An Lâm nhếch miệng:
“Hòn đá trong hầm cầu à, ta muốn nhìn tận mắt xem, lúc bị bắt rồi hắn có còn cứng được nữa không!”
Tô An Lâm dẫn theo mấy tay đấm, cho Hoàng Tam Lý dẫn đường, thẳng tiến về phía nhà Hầm Cầu.
...
...
Tại một cổng biệt viện.
Hai người đàn ông thân hình gầy gò đang ngồi trước một quầy tào phớ, lén lút nhìn chằm chằm vào cổng biệt viện.
Hai người này chính là người mà Hoàng Tam Lý bố trí.
Bọn họ đều là cháu của Hoàng Tam Lý, sau khi Hoàng Tam Lý trở thành chấp sự Nguyệt Nhi Loan thì hai người cũng vào làm việc.
“Mẹ nó chứ, sao tên Hầm Cầu này còn chưa ra nhỉ.”
Một người vóc dáng cao lớn lẩm bẩm:
“Hắn không làm gì thì sao chúng ta lập công được?”
“Thôi dẹp đi, thế chả tốt quá ý, lỡ như xảy ra chuyện gì mà chúng ta không kịp xử lý là tội lỗi đâu chúng ta phải gánh hết đấy.”
“Thì liều ăn nhiều chứ sao, suốt ngày bình bình như thế, sau này chúng ta ngóc đầu lên kiểu gì?”
“Suỵt, tên Hầm Cầu ra rồi, được lắm, có rương lớn nữa kìa!”
…
Hai người dựa theo mệnh lệnh của Hoàng Tam Lý, canh giữ ở chỗ này được một lúc lâu. Nhìn thấy Mao Khanh và đám tiểu đệ của hắn đang kéo một chiếc xe ngựa ra khỏi cửa, hai người lập tức cả kinh.
Lúc này, bọn họ nhìn thấy mấy người đang nâng một cái rương thật lớn đặt lên trên xe ngựa. Lúc trước Hoàng Tam Lý đã nhắc nhở bọn họ, đám người Mao Khanh này rất có khả năng làm chuyện lừa bán nữ nhân, nếu như nhìn thấy bọn chúng dẫn theo một cái rương lớn, vậy chứng tỏ rất có khả năng là có người ở bên trong, dặn bọn họ phải nhìn chằm chằm.
Hai người tức khắc trở nên kích động.
"Bên trong cái rương này nhất định là có gì đó."
"Nhưng mà hiện tại bọn họ đang định đi rồi, chúng ta phải làm gì đây?"
"Như vậy đi, ta đi theo bọn họ, còn người đi tìm Tô lão đại để báo tin, ta sẽ đánh dấu ký hiệu ở ven đường, đến lúc đó ngươi dẫn người lần theo ký hiệu để đuổi kịp."
"Chỉ có thể làm như vậy thôi."
Có điều đúng lúc này, bởi vì cái rương lớn bên kia quá nặng, cho nên hai đại hán đang nâng rương không cầm chắc tay, đánh rơi cái rương xuống trên mặt đất.
Loảng xoảng một tiếng, cái rương đổ rập xuống đất. Một nữ tử bị trói gô rơi ra ngoài.
Hai người trừng to mắt.
"Quả nhiên là có người!"
"Hơn nữa còn là một nữ tử xinh đẹp, đáng chết, đám người này đang làm cái gì?"
"Lừa bán nữ nhân, quả nhiên là bọn họ lừa bán nữ nhân."
Ánh mắt hai người trở nên ngưng trọng.
Lúc này, đám người ở bên kia đã nhét nữ tử vào trong cái rương, đang đưa mắt dáo dác chột dạ nhìn quanh bốn phía. Con đường mà bọn họ đi không có mấy người, nhưng mà chỉ một thoáng, bọn họ đã phát hiện hai người chất nhi của Hoàng Tam Lý.
"Mao Khanh ca, bên kia có hai người đã nhìn thấy được."
Ngoại hình của Mao Khanh đen nhẻm, vóc dáng không cao lắm, ngược lại còn vừa lùn vừa gầy. Nhưng mà tướng mạo của hắn lại cực kỳ hung ác, vừa nhìn đã biết là hạng người tàn độc. Trên hai tay hắn toàn xương xẩu nhô lên, các loại vết chai che kín trên da thịt.
Sau khi nhìn thấy hai người kia, hắn nhăn mày lại:
"Là võ giả! Hành động lén lén lút lút, mang bọn họ đến đây cho ta!"
"Rõ"
Năm người trong đội ngũ của bọn họ nhanh chóng chạy ra.
"Không xong rồi, bọn họ phát hiện chúng ta, mau chạy thôi!"
Hai người này làm gì còn dám ở lại chỗ này, vội vàng quay đầu lại chạy biến. Nhưng mà đã không còn kịp nữa rồi, năm người đuổi theo bọn họ rõ ràng có thực lực cao hơn không ít, đám người này chạy nhanh hơn nữa, rất mau đã lấp kín toàn bộ đường đi của hai người!
"Hai người các ngươi, lén lút ở đây làm gì, các ngươi là ai?"
Hai người bị bắt lại đưa đến trước mặt Mao Khanh, Mao Khanh bắt lấy đầu tóc của một người, lạnh lùng hỏi.
"Chúng ta chỉ đi ngang qua, chỉ là đi ngang qua đây mà thôi."
"Đúng đúng, chỉ là đi ngang qua thôi."
Hai người nào dám nói thật ra, vội vàng bao biện nói.
"Đi ngang qua sao? Ngươi nghĩ ta bị ngu à? Các ngươi đã đứng ở chỗ đó lâu như vậy, mau lục soát cho ta, trên người bọn họ nhất định có lệnh bài!"
Mao Khanh phân phó.
"Rõ!"
Rất nhanh, đám người đã lục soát được lệnh bài cửu cấp từ trên người bọn họ.
"Là của Hồng Hoa đường."
Thủ hạ đưa lệnh bài cho Mao Khanh, nói.
Mao Khanh nhận lấy, lạnh lùng nói:
"Hồng Hoa đường, phó đường chủ mới nhậm chức của các ngươi không phải là Tô An Lâm sao, vừa mới lên chức đã muốn tìm Thanh Sơn đường chúng ta gây phiền toái, các ngươi chán sống rồi đúng không."