Chương 510: Dòm Ngó
“Hơn nữa, Tô đường chủ vừa mới tiến vào bổn bang chưa được bao lâu, chưa lập được công lao nào, ta cảm thấy hiện tại là một cơ hội tốt để cho Tô đường chủ lập công!”
“Cũng là cơ hội để tránh cho một vài tiểu đệ sau lưng nói xấu, Tô đường chủ, ngươi nói xem?”
Tô An Lâm đáp lại:
“Phó bang chủ coi trọng ta rồi.”
“Không phải coi trọng, dù sao ngươi cũng rất lợi hại, giết chết Dương Cường cháu trai của ta thì không nói, còn giết cả Phương Tô Thế! Nếu như không phải ta niệm tình ngươi trẻ tuổi, ta đã muốn tận tay giết chết ngươi rồi!”
Mã Minh Sơn lạnh lùng lên tiếng.
Mọi người có mặt ở đó nghe vậy, ai nấy đều tỏ ra khó tin.
Tô An Lâm này cũng quá mức to gan rồi, vậy mà lại có thể giết hai người này.
Tô An Lâm bình tĩnh nói:
“Phó bang chủ, ngươi nói thì phải nói cho rõ ràng, tránh để người ta hiểu lầm, Dương Cường là thủ hạ của ta, gã bất kính với ta, dựa theo bang quy, ta giết gã thì thế nào?”
“Còn về Phương Tô Thế, thật ngại quá, hắn ta vừa đi tới đã ngồi vào vị trí của ta, hùng hổ mắng chửi ta, lại còn động tay với ta, nói phải giết chết ta! Khi ấy ta còn thấy sợ hãi, nghĩ trong lòng là ta sắp xong đời rồi, nhưng may là thực lực của người đó còn kém, kỹ thuật của ta cao hơn một bậc nên đã giải quyết hắn ta luôn rồi.”
“Nói ra thì, ta đây còn thanh lý môn hộ giúp cho Phó bang chủ nữa là, ngươi không cần cảm tạ ta.”
Mã Minh Sơn hừ nói:
“Đương nhiên ta sẽ không cảm tạ ngươi, nhưng dù sao ngươi cũng đã giết người của ta, ta rất không vui.”
“Nếu như ngươi cảm thấy không vui thì có thể tìm ta khiêu chiến mà, cuộc chiến sinh tử của hai chúng ta, ta không ngại đâu.”
“Hửm?”
Mã Minh Sơn đứng bật dậy:
“Ngươi nói lại lần nữa xem.”
“Cuộc chiến sinh tử, thế nào? Có chiến hay không?”
Tô An Lâm khẽ liếm môi, nói.
Mã Minh Sơn này vẫn luôn chĩa mũi nhọn vào hắn, điều này làm cho Tô An Lâm rất khó chịu.
Nếu như đối phương bằng lòng cuộc chiến sinh tử, Tô An Lâm quyết định sẽ giết ông ta chết trước rồi sẽ nói sau, tránh để có thêm phiền phức.
Mã Minh Sơn siết chặt nắm đấm, ánh mắt khẽ híp lại.
Ông ta đã bị khiêu chiến rồi, loại cảm giác này làm cho ông ta cực kỳ bực bội.
Lý Khánh Sơn thì lại hiếu kỳ liếc nhìn về phía hai người họ, trong ánh mắt để lộ ra nụ cười mỉm khó có thể nhận ra được.
“Tô đường chủ trẻ tuổi sung sức, Phó bang chủ, ngươi bớt nói vài câu đi.”
Lý Khánh Sơn lên tiếng nói ra.
Mã Minh Sơn đáp lại:
“Tô An Lâm, trước mắt trong bang có chuyện gấp cần phải giải quyết, ta sẽ không so đo với ngươi, nhưng ngươi phải nhớ kỹ, bất cứ lúc nào ta cũng có thể sẽ đến tìm ngươi… đấu cuộc chiến sinh tử đó.”
“Được thôi, bất cứ lúc nào ta cũng sẽ tiếp.”
Tô An Lâm thản nhiên lên tiếng đáp lại mà không chút kiêng nể.
Bang chủ Lý Khánh Sơn cất lời:
“Được rồi, hiện tại người ở bên ngoài đều nhìn vào Sơn Hải Bang chúng ta, ngay cả người của bên quan phủ cũng đã đến hỏi thăm rồi, cho nên, nhất định phải bắt về được cái tên Cố Thụy Phi kia, có biết không?”
Ông ta nhìn về phía Tô An Lâm, nói:
“Tô đường chủ, sự việc lần này ta cũng cho rằng ngươi làm là thích hợp nhất, ngươi thấy thế nào?”
“Việc này đương nhiên là được, có điều, tiền đề là manh mối Cố đường chủ cung cấp là thật, nếu không ta đuổi qua đó mà không tìm được, vậy thì phải làm thế nào bây giờ?”
Ánh mắt Tô An Lâm nhìn chằm chằm vào Cố Trọng.
Cố Trọng nói:
“Yên tâm, ta cũng sẽ đi theo cùng, ta và ngươi sẽ cùng đi tìm, thế nào?”
“Không được!”
Không ngờ tới, Đoạn Dĩnh bỗng nhiên lên tiếng.
“Đoạn đường chủ, ngươi có cao kiến gì hả?”
Cố Trọng cau mày.
Hắn ta vừa nãy nói như thế, đương nhiên là ôm lấy hy vọng cùng đi với Tô An Lâm, mục đích sẽ giải quyết Tô An Lâm bất cứ lúc nào.
Đoạn Dĩnh đương nhiên nhìn ra được, vội vàng lên tiếng:
“Cố đường chủ, suy cho cùng ngươi cũng là đại ca ruột của Cố Thụy Phi, sự việc lần này theo lý ngươi không nên tham gia vào để tránh hiềm nghi!”
“Ngươi nói vậy là không tín nhiệm ta sao?”
Một cỗ sát ý bao phủ trên người Cố Trọng lan ra ngoài.
Đoạn Dĩnh vừa muốn nói chuyện thì Tô An Lâm cười nói:
“Không sao, ta thì lại rất tín nhiệm Cố đường chủ, vậy thì làm phiền Cố đường chủ đi cùng một chuyến rồi, chúng ta cùng đi đuổi bắt người, nhiều người thì cũng làm việc hiệu quả hơn, mọi người thấy thế nào?”
Thấy thế nào?
Ngươi nói vậy là muốn bị hai huynh đệ này hại chết sao?
Rất nhiều đường chủ đều nhìn Tô An Lâm giống như đang nhìn một tên ngốc vậy.
Người sáng suốt đều có thể nhìn ra được, Cố Trọng rất bất mãn với Tô An Lâm, rất có khả năng nửa đường hắn ta sẽ đối phó với Tô An Lâm.
Vậy mà Tô An Lâm này còn dám nhận lời, đây không phải hắn là tự tìm cái chết sao?