Chương 522: Luồng Khói Đen

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 522: Luồng Khói Đen

“Diêu Thái Minh, ngươi điên rồi, Tô An Lâm là người đã giết Cố Trọng đấy, đối đầu với hắn…”

Mã Lai Hỉ suy nghĩ một lúc, thẳng thừng lắc đầu, hắn không dám. Diêu Thái Minh nói:

“Kéo dài được bao lâu thì kéo, chúng ta có thể lén lút chuyển đi một số tài vật. Tất nhiên trước đó có thể gây khó khăn cho Tô An Lâm. Tuy thực lực hắn mạnh mẽ nhưng nói đến chuyện làm ăn, sao sánh bằng hai người lão luyện chúng ta được.”

Mã Lai Hỉ vẫn cau mày như cũ, nhưng hắn cảm thấy cùng làm với Diêu Thái Minh, hẳn sẽ được đảm bảo nhiều hơn. Nghĩ đến đây, hắn nở nụ cười:

“Nói cũng phải, chúng ta phải để Tô An Lâm biết có vài chuyện làm ăn không dễ làm, chờ hắn gặp khó khăn chúng ta mới ra tay giúp đỡ, có lẽ sẽ được quản lý tiếp mấy chuyện làm ăn đó.”

“Kế hay!”

Hai người nhìn nhau mỉm cười.

Cùng lúc này gần ngôi nhà nhỏ trong một khu rừng nào đó, một nam một nữ đang liều mạng bỏ chạy. Vừa chạy hai người vừa hốt hoảng lùi ra sau.

“Ta đã nói rồi, không liên quan đến ta, tại sao vẫn truy sát phu phụ chúng ta vậy, chúng ta không biết gì hết.”

Nam tử gầm lên, phụ nhân cũng hoảng hốt bỏ chạy. “Bịch” một tiếng, phụ nhân té xuống đất.

“Tướng công!”

Nàng hét lên bén nhọn, đột nhiên âm khí dâng lên xung quanh.

“Vù…vù…vù…”

Gió âm bỗng dưng thổi tới.

“Hahaha…”

Dường như có tiếng nữ nhân truyền đến.

“Hahaha…”

Lại có tiếng nam nhân truyền đến. Trong rừng xuất hiện hai bóng người một đen một trắng. Phu thê hai người nọ biến sắc, dìu đỡ nhau mãi đến khi dựa vào cây lớn sau lưng.

“Ta nói rồi, chúng ta chỉ là người huyện Hợp Thủy chạy nạn đến đây, không giết thánh nữ gì đó, tại sao lại không tin chúng ta?”

Nam tử khàn giọng nói.

“Vậy sao...”

Nữ tử áo trắng chậm rãi xuất hiện, nàng không hề mang giày. Chân nhỏ mảnh mai tái nhợt giẫm lên mặt đất lại như đang lơ lửng trên không, dần dần nhảy vọt đến trước mặt đôi phu thê kia.

“Hahaha...”

Gương mặt nữ tử vô cùng xinh đẹp, nhất là khi mỉm cười, tràn ngập vẻ hoạt bát. Rõ ràng nàng đẹp đến thế, nhưng trong mắt hai phu thê lại khủng khiếp tột độ, cứ như nhìn thấy quỷ.

“Thánh nữ đại nhân, chúng ta thật sự không biết gì cả.”

Phụ nhân không ngừng dập đầu. Ánh mắt nữ tử áo trắng yêu dị, cất tiếng cười vang:

“Không sao, để âm trùng của ta lên người các ngươi là được rồi.”

Ong! Một luồng khói đen dày đặc bay về phía hai người.

“A...”

Hai người hét thảm, cơ thể nhanh chóng bị âm trùng hút sạch máu thịt, trở thành hai thi thể trọc lóc.

“Chết rồi à, quả nhiên không phải họ, thật đáng tiếc, thoạt nhìn đôi phu thê này rất tình cảm có lẽ còn có con nữa đấy, con của họ sẽ trở thành cô nhi.”

Nữ tử áo trắng thở dài, trong mắt dường như vô cùng thương tiếc.

“Loạt xoạt...”

Một bóng đen đáp xuống bên cạnh nàng, cười lạnh:

“Kỹ thuật diễn xuất giả tạo của ngươi càng lúc càng tệ, khiến ta buồn nôn.”

Nữ tử bĩu môi:

“Sao ngươi có thể nói nô gia như vậy, nô gia không diễn, nô gia nói thật mà.”

“Hừ, được rồi, đi thôi, vừa nãy ta nhận được tin của thủ hạ, phát hiện ba người huyện Hợp Thủy trốn đến đây. Hình như tối nay còn đi theo lão đại của bọn hắn đến khách điếm Duyệt Lai nữa.”

“Ba người đó đi theo lão đại của họ? Bọn họ gia nhập bang phái gì thế?”

Nữ tử áo trắng hỏi.

“Hồng Hoa Đường dưới trướng bang Sơn Hải.”

Nam tử áo đen đáp:

“Nghe nói phó đường chủ Hồng Hoa Đường mới lên chức tên Tô An Lâm cũng đến từ huyện Hợp Thủy.”

“Hahaha…”

Nữ tử áo trắng bỗng bật cười:

“Vậy chẳng phải chỉ trong thoáng chốc mà chúng ta đã tìm được bốn người đến từ huyện Hợp Thủy rồi sao.”

“Ừm, đúng là vậy.”

“A, may mắn quá đi mất, Tiểu Nghiêm, ngươi thật sự là may mắn bé nhỏ của ta, ta nói mà lần này làm nhiệm vụ cùng với ngươi, chắc chắn là lựa chọn tuyệt vời.”

Khóe môi nam tử áo đen co giật, thản nhiên nói:

“Nhưng nghe nói Tô An Lâm kia không dễ chọc, chúng ta phải cẩn thận một chút.”

“Ngươi sợ à?”

Nữ tử lại mỉm cười:

“Không sao đâu, một đám võ phu thôi, chúng ta không phải phế vật Liễu Nhan kia, có âm vật quỷ vực mà cũng bị đánh bại, thật vô dụng.”

“Nhỏ tiếng chút, lỡ như bị nghe thấy, sư phụ chúng ta sẽ không dễ dàng bỏ qua cho ngươi đâu.”

Nữ tử nghe thấy hai chữ sư phụ, mặt đẹp bỗng u ám.

“Trong lòng ta khó chịu, Liễu Nhan có tài đức gì mà được sư phụ ban cho âm vực sở hữu quỷ vực chứ! Chuyện đó thì cũng thôi, người đã chết rồi, sư phụ lại ra nhiệm vụ treo thưởng muốn báo thù cho nàng, ta nghĩ dù hai người chúng ta gộp lại cũng không bằng một người chết như Liễu Nhan.”

“Làm sao ta biết được, chỉ có thể nói bình thường Liễu Nhan được sư phụ yêu thích thôi.”

Nam tử áo đen lắc đầu, không khỏi nhớ lại vài chuyện. Liễu Nhan là nữ nhi của thành chủ huyện Hợp Thủy, vì một lần tình cờ mà gia nhập dưới trướng sư phụ họ, trở thành thánh nữ. Trong khoảng thời gian đó, thực lực nàng tăng mạnh, còn được ban thưởng âm vực sở hữu quỷ vực. âm vực chia thành tam lục cửu đẳng, mà âm vật sở hữu quỷ vực chắc chắn có phẩm chất rất cao. Khi đó hắn hâm mộ muốn chết, hắn vốn cho rằng sở dĩ Liễu Nhan được chọn là do năng khiếu của nàng rất tốt.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right