Chương 528: Đau Đớn
Nhưng cũng không phải là khôi phục giống như trước, mà là tăng thêm một lớp sừng màu đen.
Giống như một tầng da dị thú, chỗ bị thương kia trở nên vô cùng cứng cáp.
Không lâu sau, Mã Quyên nở nụ cười khà khà.
"Đúng là hơi đau, nhưng đáng tiếc, tiểu bảo bối của ta quá tốt với ta, những vết thương thế này căn bản không có tác dụng gì với ta."
Nghiêm Thạch Khoan gật đầu nói:
"Không có việc gì là tốt, ta đã nói rồi, Tô An Lâm này không đơn giản như vậy."
"Hahaha...Là ta chủ quan, nhưng từ giờ trở đi lên, ta sẽ cho hắn biết cái gì gọi là đau đớn!"
"Cái gì gọi là đau đớn?"
Sắc mặt Tô An Lâm quái dị nói:
"Ngươi thật sự cảm thấy tiểu bảo bối của ngươi rất tốt với ngươi sao? Không phải chỉ là chữa trị một chút vết thương thôi sao? Ngươi nhìn ngươi xem, một người phụ nữ, vốn dĩ phải có làn da trắng trắng mềm mềm, bây giờ lại biến thành con cóc, về sau ai thèm ngươi nữa."
Lời nói của Tô An Lâm đã đâm trúng vào tim nữ tử.
Có người phụ nữ nào mà không thích chưng diện?
Dù là thánh nữ Âm Tông, Mã Quyên cũng thích chưng diện.
Bởi vậy sau khi khuôn mặt nàng cứng lại, sắc mặt đột nhiên khó coi hẳn lên.
"Ngươi khiến ta có chút tức giận, cho nên ta quyết định, phàm là thuộc hạ của ngươi ở nơi này, ta sẽ không bỏ qua một tên nào cả, khà khà khà khà..."
Mã Quyên nở nụ cười.
Lúc này, Tô An Lâm mới chú ý tới nụ cười này có vẻ như không phải do nàng phát ra.
Mà là thứ sau lưng nàng.
Một cái hư ảnh màu trắng như ẩn như hiện sau lưng nàng.
Hư ảnh này có tiếng cười yêu dị, thân thể chính là xương trắng.
"Đây chính là âm vật của ngươi sao, âm vật là một bộ xương trắng? Thú vị."
Tô An Lâm nói xong, giống như là để kiểm chứng lời của hắn, đôi mắt của bộ xương trắng sau lưng Mã Quyên lóe lên ánh sáng màu đen, khóe miệng nứt ra để lộ hàm răng sắc nhọn màu trắng!
"Khặc..khặc..khặc..."
Xương trắng nở nụ cười.
Nụ cười này khiến xung quanh càng thêm u ám đáng sợ.
Cùng lúc đó, phía sau bộ xương trắng lại xuất hiện năm bộ xương trắng nhỏ nữa.
Đống xương trắng này đều có đồng tử đen nhánh, miệng nứt ra giống như đang cười.
Sau đó, chúng nhanh chóng lao về phía Tô An Lâm.
Tô An Lâm nghiêng đầu, quát:
"Hai người các ngươi đi đối với phó tên kia."
"Vâng!"
Diêu Thái Minh và Mã Lai Hỉ cùng nhau lên tiếng.
Dù sao hai người này cũng là thực lực Nội Khí.
Có thể nhìn ra rất dễ dàng, một nam một nữ trước mắt chắc chắn là người của Âm Tông.
Họ chưa từng đánh với người của Âm Tông bao giờ, nhưng đã từng đối phó với âm vật.
Biết thủ đoạn của người Âm Tông là sử dụng âm vật, bởi vậy hai người đều nhanh chóng lấy pháp khí của mình ra, một trước một sau.
Tính cách của Nghiêm Thạch Khoan trầm ổn hơn rất nhiều, dù chướng mắt thực lực của Diêu Thái Minh và Mã Lai Hỉ, nhưng với hắn mà nói, sư tử vồ thỏ cũng phải dùng toàn lực!
Hắn không thể nhường.
Bởi vậy, áo bào đen trên người hắn nhanh chóng phun trào, sau đó dần dần biến thành màu đỏ như máu.
Áo bào màu đỏ như máu dần dần hòa tan, trở thành một bộ phận của Nghiêm Thạch Khoan.
Cả người hắn cũng rất giống như tan ra, biến thành một con huyết xà
Tô An Lâm nhíu mày, đám người Âm Tông này đúng là kỳ quái, lại có thể biến thành loại vật lung ta lung tung này.
Không qua tâm đến bên kia nữa, mục tiêu của hắn bây giờ là nữ tử áo trắng.
Cùng lúc đó, trận chiến ở đây cũng đã thu hút một vài thuộc hạ.
Thấy Tô An Lâm bị xương trắng vây quanh, một vài người nóng lòng biểu hiện, cho rằng mình có chút thực lực liền ra tay đầu tiên.
"Đường chủ cẩn thận, ta đến đây!"
"Bảo vệ đường chủ."
Ba người gần như đồng thời ra tay, rút đao chém về phía xương trắng.
"Khặc khặc khặc..."
Năm bộ xương trắng không hẹn mà cùng nhìn về phía người đánh tới, lộ ra nụ cười kì dị.
"Khặc khặc..."
Bóng đen phía trước lóe lên, xương trắng bổ nhào vào ba người.
Một lực lượng nào đó kéo ba người vào trong bóng tối.
Không lâu sau, bên trong truyền đến tiếng kêu thảm đinh tai nhức óc.
"A..."
Ở trong mắt của Tô An Lâm, thanh máu của ba tiểu đệ gần như trở về không trong nháy mắt.
"Khặc khặc, Tô An Lâm, ngươi sợ sao?"
Mã Quyên đột nhiên cười một tiếng.
Chỉ là Tô An Lâm bỗng nhiên nhanh chóng biến lớn, một lực lượng dương khí khổng lồ đập vào ngực nàng kèm theo một tiếng rít kịch liệt.
"Ầm!"
Xì xì xì...
Ngay lập tức, trên người Mã Quyên phát ra từng tiếng ăn mòn giống như bị đổ axit sunfuric vậy.
Rất nhanh, toàn thân nàng giống như ngâm mình ở trong máu, trên người toàn là máu.
"Cười đi, không phải ngươi thích cười lắm sao, tiếp tục cười đi."
Tô An Lâm đi đến trước mặt Mã Quyên, đưa tay túm lấy đầu Mã Quyên:
"Không cười được?"
Mã Quyên hung tợn nhìn chằm chằm Tô An Lâm.
Nàng không phục, nàng không tin mình không có bất kỳ biện pháp nào.
Bỗng nhiên, trước ngực nàng vỡ ra, từng khúc xương nhọn màu trắng đâm ra từ bên trong.
"Đi chết đi, khặc khặc khặc..."
Ầm!
Tô An Lâm vung tay qua, lực lượng cực nóng bộc phát ra từ bàn tay Tô An Lâm.
Răng rắc răng rắc!
Xương cốt lập tức bị đánh gãy.