Chương 534: Tạ Ơn

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 534: Tạ Ơn

Sáng sớm ngày hôm sau, Tô An Lâm nghe Vương Lai Phúc đến báo cáo.

“Thuộc hạ đã âm thầm tự mình đến hai nơi thành Đông và thành Tây, đã mua được trạch viện, dựa theo sự phân phó của Đường chủ ngài, hai trạch viện đó không lớn, cũng không bắt mắt dễ chú ý, đây là bản đồ vị trí và khế đất của hai ngôi trạch viện đó.”

Nhận lấy tờ giấy mà Vương Lai Phúc đưa đến, Tô An Lâm đảo mắt nhìn qua:

“Ừm, việc này không được lộ ra ngoài, ngoài ra, bảo các huynh đệ dạo này đừng có chạy lung tung, để tránh người của Âm Tông đến báo thù.”

“Dạ.”

“Đi thôi, chuẩn bị đi Thanh Sơn Đường.”

Hôm nay phải đi thu xếp một số sản nghiệp, việc cần làm thì rất nhiều, có một số việc giao cho người khác làm, người ta cũng không thể làm tốt, chỉ có thể n tự thân làm mà thôi.

Chỉ là lúc vừa muốn đi, bên ngoài nghênh đón một chiếc kiệu.

Chiếc kiệu dừng lại ở trước mặt Tô An Lâm, tấm màn vừa vén lên,để lộ ra một khuôn mặt quen thuộc.

Tô An Lâm vô cùng ngạc nhiên:

“Trần Như Huyên tiểu thư!”

Người đến đúng thật là Trần Như Huyên đã mấy ngày chưa gặp.

“Đúng lúc đang muốn tìm ngươi đây, ngươi chuẩn bị đi đâu thế?”

Trần Như Huyên bước từ trên kiệu xuống, dáng vẻ tinh nghịch liếc nhìn Tô An Lâm đang ngồi trên ngựa một cái rồi nói:

“Đừng đi nữa, đừng đi nữa, ngươi vào nhà trước đã, ta nói với ngươi chút chuyện.”

Nhìn dáng vẻ bồn chồn không yên của Trần Như Huyên, Tô An Lâm lắc đầu, chỉ có thể xuống ngựa.

“Trần tiểu thư có chuyện gì gấp sao?”

Tô An Lâm quan sát Trần Như Huyên.

Chắc hẳn nàng ta không gặp phải chuyện gì gấp, suy cho cùng hôm nay nàng ta mặc một thân váy đỏ, trước ngực quấn một vòng tơ màu hồng, tóc tai được chải gọn gàng kỹ lưỡng, trên người còn phảng phất mùi thơm nhàn nhạt.

Ăn mặc đẹp như vậy, ngay cả từng sợi tóc cũng gọn gàng, không giống như dáng vẻ gặp phải chuyện gì gấp.

Hắn rót trà cho Trần Như Huyên, Trần Như Huyên uống một ngụm rồi nói:

“Hôm nay ngươi không có việc gì nhỉ?”

Tô An Lâm khó hiểu đáp lại:

“Có việc thì đúng là có việc đó, ta chuẩn đi Thanh Sơn Đường…”

“Những việc này của ngươi tạm thời cũng không gấp đâu nhỉ?”

“Ách…Nói như vậy thì cũng không sai.”

Tô An Lâm gật đầu.

“Vậy thì tốt, cha ta trưa nay mời khách, đặc biệt mời ngươi qua đó.”

“Mời ta sao?”

Sắc mặt Tô An Lâm trở nên kỳ lạ.

“Đúng vậy, dù sao ngươi cũng đã cứu ta…”

Tô An Lâm nói:

“Nhưng mà không phải đã trả rồi sao, ngươi đã cho ta đi đảo Thần Bí của nhà các ngươi rồi.”

“Đó là ta tạ ơn ngươi, cha ta cũng muốn tạ ơn ngươi.”

“Khách sáo rồi.”

Tô An Lâm muốn khéo léo từ chối.

Nhưng Trần Như Huyên rất nhiệt tình:

“Cha ta nói rồi, nhân tiện chúc mừng ngươi trở thành Phó đường chủ Hồng Hoa Đường.”

“Ách…”

Thấy vẻ mặt đầy nhiệt tình của Trần Như Huyên, Tô An Lâm liền nói:

“Thúc thúc khách khí quá rồi, hay là đổi ngày khác.”

“Tên tiểu tử nhà ngươi, sao mà lại không biết điều như vậy, cha ta là người bận trăm công nghìn việc, ngày thường cho dù là người làm quan muốn mời cha ta uống rượu, còn phải hẹn trước, ngươi thì hay rồi, lại còn đùn đẩy nữa chứ.”

Tô An Lâm nói:

“Chỉ là không có công không thể nhận lộc.”

“Được rồi, cha ta đã nói, ông ấy muốn gặp mặt ngươi, ngươi coi như là làm cho ta vui vẻ một chút không được à? Nói thế nào chúng ta cũng là đối tác hợp tác của sòng bạc, không phải sao?”

Nói xong, Trần Như Huyên bất chấp tất cả, kéo lấy Tô An Lâm ra ngoài.

“Đi thôi đi thôi, bây giờ chúng ta liền qua đó, sau đó ta lại dẫn ngươi đi dạo quanh nhà ta, sau khi chơi một lát, khi gần đến giờ cơm rồi, đầu bếp nhà ta đều là người từ kinh thành đến, toàn là đại sư phụ nấu bếp trong cung đó, nấu ăn rất ngon.”

Trần Như Huyên cười tủm tỉm:

“Không phải ngươi thích ăn đồ ăn ngon nhất sao, ta đã bảo cha ta làm cho ngươi vài món.”

Cứ như vậy, Tô An Lâm bị kéo lên xe ngựa.

“Đường chủ, vậy chúng ta…”

Vương Lai Phúc ngượng ngùng gãi đầu.

Tô An Lâm khoát tay:

“Các ngươi đi tìm Diêu Thái Minh và Mã Lai Hỷ đi, hai người này nhất định sẽ biết cách xử lý tốt mọi việc.”

Sau buổi tối ngày hôm qua, Tô An Lâm tin tưởng, hai người này nhất định sẽ biết điều, biết ai mới là lão đại!

Nếu ngay cả việc này cũng không hiểu chuyện, vậy hắn nhất định sẽ trừ diệt tận gốc rễ.

“Dạ!”

Thấy Tô An Lâm ngồi lên xe ngựa rời đi, Vương Lai Phúc cảm khái:

“Vẫn là Đường chủ lợi hại, nhìn dáng vẻ của Trần tiểu thư, rõ ràng là có ý với Đường chủ chúng ta!”

“Ta đã nói rồi mà, đi theo Đường chủ, bữa cơm nào cũng có thể ăn no, nhưng cũng không chỉ là ăn no mà là muốn phát tài luôn rồi.”

Hiếu Phong sơn trang, thuộc về thế lực lớn hạng nhất hạng nhì của Mai Lan Thành.

Không giống với những bang phái khác chính là, Hiếu Phong sơn trang không chơi cái trò chém chém giết giết kia.

Nhưng mà không có ai dám xem thường thế lực này.

Xe ngựa đi trên đường hơn một canh giờ thì cũng gần như thấy được một dải những ngôi nhà lớn sở hữu với ngàn mẫu đất.

Thấy ngôi nhà lớn như vậy, Tô An Lạc liền ngây ngẩn cả người.

“Lớn thật đó!”

Ngôi nhà lớn trước mặt, chỉ là những mảng tường xung quanh thôi vậy mà đã cao đến ba thước rồi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right