Chương 539: Ngươi Đừng Nói Bậy
Thái bá cúi đầu:
“Tuân lệnh.”
“Ngoài ra mấy ngày nữa là sinh nhật của tiểu thư, ta thuận tiện tổ chức bách kim hội, mời thanh niên tài tuấn khắp nơi đến, ngươi sắp xếp cẩn thận, tuyệt đối không thể mất mặt.”
Trong lòng Thái bá hiểu rõ, biết trang chủ có ý muốn giới thiệu thanh niên tài tuấn cho tiểu thư. Hắn thở dài, thực tế trong lòng hắn rất xem trọng Tô An Lâm. Vì hắn thấy bóng dáng của mình khi còn trẻ trên người Tô An Lâm. Cũng xuất thân từ một nơi nhỏ bé, cũng có năng khiếu, cũng gặp cảnh bị chia cắt với người mình thích…Hầy…tại sao người có tình không thể trở thành quyến thuộc? Tuy trong lòng bất lực nhưng là người của sơn trang Hiếu Phong, hắn phải chấp hành mệnh lệnh của trang chủ một trăm phần trăm.
“Lần này có không ít thanh niên tài tuấn đến đây, ta chuẩn bị giới thiệu cho tiểu thư. Khi nàng gặp thanh niên tài tuấn ở những nơi rộng lớn khác sẽ biết Tô An Lâm chênh lệch rất lớn với họ.”
“Ta biết rồi, trang chủ.”
Đột nhiên bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, Thái bá cau mày:
“Ai đó?”
“Là ta, thái bá, trang chủ.”
Là một nhà hoàn bình thường hầu hạ Trần Như Huyên, nàng bưng bình trà nói:
“Tiểu thư rất đau lòng, ta muốn pha trà mà bình thường tiểu thư thích uống nhất, chỗ tiểu thư hết loại trà đó rồi, ta đến đây muốn hỏi Thái bá, chỗ này còn không?”
Thái bá cau mày đáp:
“Theo ta đi lấy.”
“Vâng.”
Sau khi Tô An Lâm trở về chỗ ở, phát hiện Vương Lai Phúc dẫn theo hai người Diêu Thái Minh và Mã Lai Hỉ đến đây, họ còn xách theo hai cái rương lớn. Tô An Lâm cũng khá xem trọng hai người này. Dù sao hắn có lợi hại đến mấy cũng không có thuật phân thân, dưới trướng cần có người giúp đỡ mới có thể khiến hắn nhẹ nhõm hơn một chút. Mà đây là hai người mạnh nhất trong tay hắn hiện nay. Hai người có nội khí tầng ba, cũng là nhân vật ở tầng cao nhất trong bang phái. Vì mạnh hơn họ chính là đường chủ.
“Bái kiến đường chủ.”
Diêu Thái Minh và Mã Lai Hỉ đồng loạt ôm quyền. Vương Lai Phúc bước lên nói:
“Đường chủ, hôm nay ta đi tìm hai vị chấp sự, họ nói muốn đích thân tới tìm ngươi còn mang theo tất cả sổ sách và danh sách nhân viên đến.”
Tô An Lâm nhìn thoáng qua mấy chiếc rương rồi hiểu ra ngay. Hai người này đã hoàn toàn quy phục hắn. Để thể hiện thành ý, họ còn mang theo tất cả sổ sách đến tìm hắn. Tô An Lâm thấy cảnh này rất nhiên rất hài lòng. Hai người này hoàn toàn quy phục hắn, sau này rất nhiều chuyện sẽ tiện lợi hơn nhiều, không cần hắn đích thân ra tay nữa.
“Ừm, vào đi.”
Sau đó nhóm người vào phòng, Diêu Thái Minh và Mã Lai Hỉ kể tường tận mọi việc liên quan đến sổ sách và danh sách nhân viên cho Tô An Lâm biết. Nhìn ra được bây giờ hai người này tràn ngập thành ý, đã hoàn toàn thần phục Tô An Lâm. Dù sao tối qua Tô An Lâm không chỉ thể hiện thực lực của mình mà còn cứu mạng của hai người họ. Sau khi hai người trở về cùng nhau bàn bạc, cảm thấy đi theo Tô An Lâm không tệ, hơn nữa họ còn thiếu Tô An Lâm một mạng, không làm được chuyện phản đối hắn nữa. Cho nên sáng sớm nay, hai người sắp xếp tất cả mọi thứ, gọi xe ngựa đến đây để thể hiện thành ý của mình. Họ bận rộn rất lâu vẫn chưa thu xếp xong mà đã có người đến bẩm báo. Bang chủ lại lần nữa ra lệnh triệu tập, bảo tất cả đường chủ qua kia bàn bạc chuyện lớn! Tô An Lâm cau mày, lúc này còn bàn bạc chuyện lớn gì nữa, hắn đoán chắc chắn là liên quan đến chuyện tối qua hắn đối phó âm tông.
“Biết rồi, ta thu dọn một chút rồi qua ngay.”
Tô An Lâm nói, chờ người báo tin rời đi, Tô An Lâm bảo Vương Lai Phúc và hai người họ tiếp tục sắp xếp đồ đạc, một mình hắn cưỡi ngựa đến tổng bộ. Lúc đến tổng bộ bang Sơn Hải, điều khiến Tô An Lâm bất ngờ là hôm này các đường chủ khác đến rất sớm. Không ít người sau khi thấy Tô An Lâm đều lần lượt tránh né, chuyện này khác hẳn ngày xưa. Trước đây sau khi giải quyết đường chủ Cố Trọng của Thanh Sơn Đường, lúc hắn rời khỏi một vài đường chủ còn đến trò chuyện làm quen với hắn. Thậm chí có người còn giới thiệu con gái bà con cho hắn, nhưng lần này thì khác, ánh mắt của mấy người đó nhìn hắn cứ như thấy ôn thần! Nhất là lúc này phó bang chủ Mã Minh Sơn đến.
“Tô đường chủ, ngươi không sao chứ, sáng nay nghe tin tối qua ngươi bị người của âm tông tấn công, tổn thất nghiêm trọng, ta còn muốn tìm ngươi đây.”
Giọng nói Mã Minh Sơn bén nhọn, người toàn trường đều nghe thấy. Tô An Lâm híp mắt, cười nói:
“Làm phiền phó bang chủ quan tâm, ta không yếu đến mức bị hai con chó của âm tông tổn thương.”
Nói đoạn sắc mặt hắn tái nhợt, dáng vẻ như bị thương, khiến người xung quanh nhìn mà nhướng mày. Mã Minh Sơn lập tức vui vẻ:
“Tô đường chủ, thoạt nhìn trạng thái của ngươi không tốt lắm, bị thương rồi à?”
“Không, không có, ta...khụ..khụ..khụ...ta không bị thương, ngươi đừng nói bậy.”