Chương 541: Ý Kiến

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 541: Ý Kiến

Đường chủ bên dưới mồm năm miệng mười bàn tán. Lý Khánh Sơn thở dài, thực ra trong lòng đã có quyết định. Quyết định của hắn rất đơn giản, chính là giao Tô An Lâm cho âm tông! Nhưng nếu làm vậy, truyền ra ngoài chắc chắn sẽ khiến người ta lạnh lòng. Cho nên hắn không định chủ động nhắc đến mà bảo người bên dưới lên tiếng.

“Mã Minh Sơn, ngươi nói xem.”

Lý Khánh Sơn nhìn về phía phó bang chủ, Mã Minh Sơn híp mắt:

“Ta cũng không rõ phải làm sao, dù sao đây cũng là ân oán giữa Tô đường chủ và âm tông, bản thân Tô đường chủ cũng đến từ huyện Hợp Thủy mà.”

“Phó bang chủ, ngươi có ý gì? Ý ngươi là để một mình ta đối diện với âm tông?”

Tô An Lâm lạnh giọng.

“Tô đường chủ đừng trách ta nói thẳng, sự thật chính là như vậy, tuy bang Sơn Hải chúng ta lớn nhưng mọi người đều có người già trẻ nhỏ, người của âm tông nấp trong tối, chúng ta khó lòng phòng bị! Chẳng phải ngươi lợi hại lắm sao, tối qua giết chết hai đệ tử âm tông, bản thân không bị gì cả, ta thấy một mình ngươi cũng có thể giải quyết được.”

Mã Minh Sơn thản nhiên mỉm cười:

“Hay là Tô đường chủ ra ý kiến, để mọi người nghe thử xem.”

Tô An Lâm còn chưa lên tiếng, lại có một nam tử cường tráng đứng lên:

“Tô đường chủ, ngươi cũng đừng trách chúng ta nói chuyện khó nghe, chuyện lần này theo lý thì chúng ta phải giao ngươi cho âm tông.”

“Đúng vậy, Tô An Lâm, thứ cho ta nói thẳng, giao ngươi ra có lẽ chúng ta sẽ không sao, nhưng không giao ngươi ra chắc chắn bang Sơn Hải chúng ta sẽ cửu tử nhất sinh!!”

“Đúng vậy, nếu mọi người đã nói thẳng vậy thì đề nghị của ta là giao Tô đường chủ ra. Tô đường chủ, ngươi cũng là người biết rõ đại nghĩa hẳn sẽ hiểu cho chúng ta nhỉ?”

Nhìn dáng vẻ mấy người đó nói chuyện nhẹ nhàng, Tô An Lâm cau mày.

“Giao ta cho âm tông? Vậy tiếp theo nếu âm tông muốn bắt các ngươi, các ngươi cũng tự giao mình ra à?”

Tô An Lâm hỏi ngược lại, Mã Minh Sơn nói:

“Ngươi xem ngươi kìa, Tô đường chủ, ngươi lại giận nữa rồi, chẳng phải mọi người đang bàn bạc sao, cuối cùng chúng ta vẫn phải bỏ phiếu, dù sao thiểu sổ phục tùng đa số. Bang chủ, ngươi thấy sao.”

Câu này của hắn cực kỳ gian xảo. Mã Minh Sơn nhìn ra ý đồ của Lý Khánh Sơn cũng muốn giao Tô An Lâm ra ngoài. Nhưng hắn là bang chủ không thể làm quá rõ ràng được, cho nên hắn cố ý hỏi ý kiến của mọi người. Thế nên hắn đề nghị bỏ phiếu, dù sao nhìn tình hình này nếu bỏ phiếu thiểu số phải phục tùng đa số. Cũng tức là nếu thật sự giao Tô An Lâm ra, không ai có thể nói gì được nữa. Lý Khánh Sơn cau mày, dáng vẻ cực kỳ khó xử, thực tế trong lòng đã phán tử hình Tô An Lâm. Hết cách rồi, nếu Tô An Lâm đắc tội với âm tông, chỉ đành vứt bỏ hắn thôi. Sắc mặt Tô An Lâm khó coi, nếu lát nữa Lý Khánh Sơn thật sự làm ra chuyện bất lợi với hắn, sau khi trở về hắn sẽ làm phản. Hắn vô thức nhìn về phía Đoàn Dĩnh, lúc đến Đoàn Dĩnh đã nói có cách giúp hắn giải quyết phiền phức trước mắt. Quả nhiên, Đoàn Dĩnh bước ra.

“Đoàn đường chủ, có phải ngươi có cách gì không, cứ nói ra đi.”

Lý Khánh Sơn hỏi.

“Bang chủ, quả thật ta có chút suy nghĩ cũng nhận được vài tin tức.”

“Ồ? Nói nghe xem.”

Lý Khánh Sơn thấy hứng thú.

Đoàn Dĩnh đi đến chính giữa, nhìn xung quanh, quan sát ánh mắt của từng đường chủ, rồi nói:

“Lời các vị đường chủ vừa nói, ta đã nghe được rồi, chính xác, giao Tô đường chủ ra đích xác có lợi cho chúng ta, dù sao Âm Tông hành sự quái đản, có thù tất báo, đắc tội họ thì chúng ta sẽ chẳng được yên thân. Nhưng vấn đề là, Âm Tông có thực lực!”

“Mà theo ta được biết, trong khoảng thời gian này Âm Tông cũng không yên bình.”

Mã Minh Sơn tỏ ra không tin, hắn hừ lạnh:

“Đoàn đường chủ, bọn ta đều biết ngươi và Tô đường chủ thân thiết với nhau, không phải vì thế nên ngươi mới nói đỡ cho Tô đường chủ đấy chứ?”

“Ta nói thế tất nhiên là có chứng cứ rõ ràng, mới đây người của Âm Tông giết một cô con gái của Dương Quốc công, luyện chế nàng thành xác ướp, chuyện này rất rầm rộ, triều đình chấn động, đô thành đã cử mười tám nhóm người đi kê biên tài sản của tất cả người Âm Tông.”

“Vì thế, hiện nay Âm Tông chẳng khác nào chuột chạy qua đường, người người kêu đánh.”

Tuy Âm Tông rất mạnh, nhưng thiên hạ này dù sao vẫn là thiên hạ của Đại Hạ.

Trước kia các ngươi gây ồn ào trên giang hồ, chỉ cần không uy hiếp tầng lớp quý tộc thì triều đình cũng nhắm một con mắt mở một con mắt cho qua.

Nhưng lần này, Âm Tông gan to bằng trời, hại con gái của Dương Quốc công thành ra như vậy.

Việc này chạm đến giới hạn của triều đình.

Mọi người ở đây đều là người khôn khéo.

Nghe xong, họ đều nhận ra tính nghiêm trọng của chuyện này.

Nếu triều đình muốn đối phó Âm Tông, nhất định Âm Tông sẽ không được yên ổn.

Nếu bây giờ họ lại còn lấy lòng Âm Tông, lỡ như triều đình giận cá chém thớt thì sao?

Thế chẳng phải họ càng xui xẻo à?

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của mọi người, Đoàn Dĩnh cười nói:

“Các vị ngẫm lại xem, hiện nay triều đình truy nã người của Âm Tông, mà chúng ta lại âm thầm liên lạc với Âm Tông, lấy lòng họ, nếu bị triều đình biết được thì chúng ta sẽ ra sao?”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right