Chương 2928: Nguyệt tỷ tỷ rất xinh đẹp? Dịch dung rồi? (1)

person Tác giả: Nhất Thiền Tri Hạ schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 4,657 lượt đọc

Chương 2928: Nguyệt tỷ tỷ rất xinh đẹp? Dịch dung rồi? (1)

Nam Cung Hỏa Nguyệt buông nắm đấm ra, thản nhiên nói:

- Đương nhiên. Không chỉ gom đủ, còn có rất nhiều, nếu như đến lúc đó bọn họ có cơ hội lấy về.

Ánh mắt Vân Thượng đạo nhân chợt lóe, nói:

- Ý của bệ hạ là...

- Không có ý gì, Đại Viêm chúng ta sẽ tuân thủ khế ước.

Nam Cung Hỏa Nguyệt mặt không chút thay đổi nói xong, quay đầu, nhìn về phía bên cạnh.

Lạc Thanh Chu nhìn bóng lưng mấy người kia, gật gật đầu, nói:

- Bệ hạ nói đúng, Đại Viêm chúng ta đương nhiên sẽ tuân thủ khế ước, chúng ta sẽ ở kinh đô chờ bọn họ đi lấy.

Vào ban đêm, bầu trời đầy sao lấp lánh.

Bầu trời đêm trên biển, đặc biệt rõ ràng cùng mê người, như thể với tay là đến.

Nhìn từ bên ngoài đảo, nơi này sương mù tràn ngập, mông lung. Nhưng nhìn từ trên đảo hướng ra ngoài, toàn bộ bầu trời đầy sao và biển lại là tầm nhìn thoáng đãng không sót gì, đẹp không sao tả xiết.

Ánh trăng rơi vào trong nước, tăng thêm cảnh đẹp.

Lạc Thanh Chu cùng nữ đế ngồi trên bãi cỏ bên ngoài lều trại, yên lặng nhìn bóng đêm trên hòn đảo cô đơn này, hưởng thụ sự yên tĩnh và tốt đẹp hiếm có.

Trang phục màu đen, váy áo đỏ rực.

Nữ đế Đại Viêm uy nghiêm mà lãnh ngạo trước mặt người ngoài, giờ phút này giống như chim nhỏ dựa vào trong ngực phu quân nhà mình.

Nguyệt Ảnh cùng với nữ tử hộ vệ khác, canh giữ cách đó không xa.

Trong lều trại cách đó không xa.

Có người đứng ở rèm cửa, yên lặng nhìn bóng dáng thân mật của hai người.

- Đáng ghét! Thế mà dám tình chàng ý thiếp ở trước mặt chính thê, thân mật cùng nhau, tức chết tiểu Bách Linh rồi! Tiểu Bách Linh muốn thả ra mấy con ong nhỏ cắn chết bọn họ!

- Ông ông...

Trong lều trại, hai ngón tay của Tiểu Bách Linh dựng thẳng trên đỉnh đầu, trong miệng phát ra tiếng ong mật nhỏ ong ong ong ong, ‘Ngao ô’ một ngụm, cắn vào trên bờ vai Hạ Thiền bên cạnh, tức giận nói:

- Nơi này có mùi của xấu cô gia, cắn nó!

Hạ Thiền đứng tại chỗ không nhúc nhích, ánh mắt xuyên thấu qua khe hở của rèm cửa, kinh ngạc nhìn hai bóng dáng thân mật cách đó không xa.

Khoảnh khắc này.

Lạc Thanh Chu dường như có cảm ứng, đột nhiên quay đầu, nhìn về phía rừng cây cách đó không xa.

Nhưng hắn không thấy gì cả.

Trong lều truyền đến âm thanh của bảo bảo đang y y nha nha nha, cùng với âm thanh Nguyệt Vũ ngâm nga bài hát dao.

- Bệ hạ, đi vào đi, nghỉ ngơi sớm một chút.

- Ừm, ngươi cũng vậy.

Hai người đứng dậy, đến bên ngoài lều trại tách ra.

Lạc Thanh Chu trở lại lều trại của mình, lấy ra linh dịch, bắt đầu tiếp tục xông quan.

Đêm đầu tiên trên đảo, bình tĩnh trôi qua.

Ngày hôm sau, tỷ thí tiếp tục.

Lần này, lấy ra ngoại trừ một mảnh đất, còn có hai món pháp bảo.

Trận chiến rất khốc liệt.

Cả ngày tỷ thí, lại chết bị thương hơn mười người.

Ngày hôm đó, Lạc Thanh Chu vẫn chưa đi ra ngoài.

Hắn một mình trốn trong lều vải để xông quan.

Vào buổi tối.

Hắn đang tiến hành lần xông quan cuối cùng hôm nay, đột nhiên cảm giác được cửa ải đi tới cảnh giới Võ Vương kia, tựa hồ rốt cục buông lỏng một chút.

Hắn cảm thấy rất vui mừng.

Ngày hôm sau, ngày thứ ba, ngày thứ tư, không có đi ra ngoài, mà là nhất cổ tác khí, tiếp tục ở trong lều.

Nguyệt Ảnh mang theo hộ vệ, canh giữ ở bên ngoài.

Lệnh Hồ Thanh Trúc cũng đứng một mình ở dưới tàng cây cách đó không xa trông coi.

Thêm năm ngày nữa.

Chỗ quan ải kia bắt đầu trở nên yếu kém.

Nhưng vô luận hắn có chạy nước rút như thế nào, quan ải cũng không còn bất kỳ biến hóa nào cả.

Hắn biết, bước cuối cùng còn lại, có thể cần kích thích thân thể cùng tôi luyện.

Khi màn đêm buông xuống.

Hắn chậm rãi thu công pháp.

Sau khi bình ổn năng lượng kích động trong cơ thể trong chốc lát, hắn theo thói quen lấy ra giám thể thạch, xem xét số liệu.

Kể từ khi hai lần tiến trình bị xóa trở lại về không, hắn liền có bóng ma trong lòng.

Sau khi mỗi lần tu luyện, hắn đều sẽ lấy ra Giám thể thạch kiểm tra một chút số liệu mới, sợ lần thứ nữa bị xóa sạch.

May mắn thay, dữ liệu vẫn bình thường.

Tiến trình cảnh giới Đại Tông Sư đỉnh phong vẫn dừng lại ở một trăm điểm.

Chỉ còn một bước cuối cùng.

Một bước qua cửa, tuyệt đối không thể chủ quan khinh thường.

Suốt mười ngày xông quan, làm cho kinh mạch huyệt khiếu, các cơ quan trong cơ thể hắn, đều bị năng lượng trùng kích đau đớn.

Một số kinh mạch thậm chí đã bị xé rách.

Hắn nhất định phải nghỉ ngơi hai ngày thật tốt, mới có thể tiến hành lần xông quan tiếp theo.

Bất quá đóng cửa ở trong lều xông quan, hiển nhiên đã không có bất kỳ hiệu quả gì.

Hắn cần phải chiến đấu.

Thân thể rèn luyện cùng thăng hoa, tuyệt đối không thể chỉ dựa vào ngồi không tu luyện.

Không có sinh tử tôi luyện, nào có thể nhất phi trùng thiên (bay một cái vọt lên trời).

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right