Chương 2934: Tài khoản của người yêu? Lam Lăng Quy Nhất cảnh (2)
- Suỵt, đừng nói bậy! Cẩn thận bị sư tôn nghe được!
- Ta nghe bên ngoài có người đồn đại, sư tôn lúc trước đích xác từng có một đoạn nhân duyên, bất quá không biết vì sao, đột nhiên liền cắt đứt. Mà thân phận của đối phương cũng rất thần bí, hình như không ai biết...
Hồng Diên lập tức lạnh mặt nói:
- Được rồi, đều câm miệng! Đừng nói nữa! Nào có đệ tử ở sau lưng len lén thảo luận chuyện bát quái của sư tôn.
- Sư tỷ, đề tài này hình như là ngươi đưa ra, hơn nữa vừa rồi là ngươi một mực nói chuyện, chúng ta cũng không biết những lời đồn này.
- ......
Đêm nay, Lạc Thanh Chu thức trắng cả đêm.
Sau khi trời sáng.
Hắn ra khỏi lều trại, phát hiện trên quảng trường khổng lồ phía trước đã có không ít người vây quanh.
Mười ngày tranh đoạt, hiện giờ chỉ còn lại mấy kiện bảo vật cuối cùng.
Và tất cả đều là những thứ tốt.
Cho nên tỷ thí hôm nay, khẳng định còn kịch liệt cùng đặc sắc hơn so với trước kia.
Lạc Thanh Chu quay đầu, ánh mắt nhìn về phía lều trại của Bạch Vi Nhi Tiên Vân Các ở cách đó không xa.
Lúc này, Lạc Lăng cùng La Thường, cùng với Lưu Ly tiên tử, đều đi ra từ trong lều trại bên cạnh, Bạch Vi Nhi lạnh như băng đi ra.
- Đã đến mấy ngày cuối cùng, tại sao Nguyệt tỷ tỷ vẫn chưa đi ra?
Trong lòng Lạc Thanh Chu nghi hoặc.
Nguyệt tỷ tỷ đang che giấu điều gì? Hay là ở một chỗ nào đó bế quan tu luyện, chuẩn bị tiến thêm một bước?
Ngay lúc hắn đang tự hỏi, Nam Cung Hỏa Nguyệt đột nhiên đi tới, đưa tay bóp thắt bóp lấy eo hắn, thấp giọng nói:
- Lấy bảo điệp đưa tin ra đây, trẫm muốn nhìn một chút.
Lạc Thanh Chu nhìn về phía nàng nói:
- Bệ hạ muốn xem cái gì?
Nam Cung Hỏa Nguyệt híp mắt nói:
- Trẫm muốn nhìn, ngươi rốt cuộc cùng hồ ly tinh nào là tài khoản người yêu!
Lạc Thanh Chu nói.
- Cùng quận chúa.
Trên tay Nam Cung Hỏa Nguyệt nhất thời dùng sức:
- Còn dám nói dối! Mỹ Kiêu căn bản không hiểu những thứ này! Ngay cả trẫm cũng không biết, nàng làm sao có thể?
Lạc Thanh Chu kinh ngạc nói:
- Biến thành tài khoản người yêu rất khó sao?
Vẻ mặt Nam Cung Hỏa Nguyệt lạnh lẽo nói:
- Đương nhiên khó. Người bình thường căn bản không có cách nào thành công, bằng không trẫm đã sớm... Hừ, rốt cuộc là ai? Thành thật khai báo.
Lập tức lại hừ lạnh một tiếng, nói:
- Cho dù ngươi không nói, trẫm cũng biết. Ngoại trừ nàng ta, ai có bản lĩnh này?
Lạc Thanh Chu vội vàng thấp giọng nói:
- Bệ hạ, mau buông tay, Bạch viện trưởng bọn họ đi ra.
Bạch Y Sơn mang theo người của các môn phái khác đang muốn tới, tựa hồ thấy được nữ đế đang bóp hắn, đột nhiên lại cười, trực tiếp đi về phía quảng trường phía trước.
Lạc Thanh Chu vội vàng hô:
- Viện trưởng, chờ chúng ta.
Bạch Y Sơn cười phất tay nói:
- Không vội, ngươi để bệ hạ bóp thêm một lát hãy đi ra, dù sao bệ hạ mang bảo bảo cũng không dễ dàng.
Vừa nghe lời này, Trang Chi nghiêm và những người khác lập tức đều cười rộ lên.
Lạc Thanh Chu im lặng.
- Hừ, ban đêm lại tìm ngươi tính sổ.
Nam Cung Hỏa Nguyệt thân là nữ đế đại nhân tôn quý của Đại Viêm, tự nhiên cũng phải sĩ diện, thấy tất cả mọi người đang cười bọn họ, cũng có chút xấu hổ, chỉ đành buông tay, đi về phía quảng trường phía trước.
Lạc Thanh Chu vội vàng đi theo phía sau, thuận tiện nhìn Nguyệt Ảnh bên cạnh một cái.
Nguyệt Ảnh thấy ánh mắt hắn nhìn qua, lập tức nhìn về phía nơi khác.
Nguyệt Vũ ôm bảo bảo, ở một bên cười trộm.
Những nữ tử hộ vệ khác, thì vây quanh bọn họ, bảo vệ bọn họ ở giữa.
- Ta đến ôm một lát.
Lạc Thanh Chu nhìn thấy bảo bảo, lập tức đi qua ôm vào trong ngực.
Tiểu tử kia đang mở to đôi mắt to của mình nhìn lung tung khắp nơi, một chút cũng không sợ loại hoàn cảnh ồn ào này.
Dựa theo suy nghĩ của Lạc Thanh Chu, không nên mang tiểu gia hỏa này đến đây.
Nhưng nữ đế nói, hắn là người của hoàng gia, chút tình cảnh này tính là cái gì, sau này sóng to gió lớn còn có rất nhiều, tự nhiên phải từ nhỏ hoạc hỏi kiến thức cùng trải nghiệm nhiều, như vậy về sau mới có thể có một trái tim cường đại.
Lúc này, trời đã sáng rõ.
Mặt trời đỏ rực mới mọc, đang từ phía sau núi xanh cách đó không xa từ từ dâng lên.
Ánh mặt trời chiếu xuống chiến đài ở giữa quảng trường.
Máu tươi còn sót lại ở đó đã bị thanh lý không còn, nhưng vẫn làm cho rất nhiều người tu luyện bốn phía cảm giác trong lòng còn sợ hãi.
Rất nhiều người tận mắt nhìn thấy những người tu luyện kia, bị đánh thành trọng thương hoặc trực tiếp bị giết chết.
Nhưng tu luyện chính là như vậy, tranh cùng trời, tranh cùng người khác.
Có đôi khi mặc dù biết có thể chết, cũng nhất định phải được ăn cả ngã về không đi tranh giành.
Nếu không, chỉ có thể chôn vùi, thụt lùi ở phía sau.
Trưởng lão Cửu Thiên Dao Đài - Từ Tinh Hà, rất nhanh đi lên bệ đá, tuyên bố phần thưởng xuất hiện hôm nay.