Chương 2941: Điện giật (1)

person Tác giả: Nhất Thiền Tri Hạ schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2,171 lượt đọc

Chương 2941: Điện giật (1)

Nữ đế của bọn họ, váy đỏ khẽ lay động, giữa hai hàng lông mày đã xuất hiện một ấn ký hoả diễm đỏ tươi.

Giờ khắc này, khí thế của nàng đột nhiên thay đổi.

Nội liễm bình tĩnh vừa rồi biến thành cực kỳ kiêu ngạo bức người, giống như một ngọn lửa muốn bùng cháy.

- Không được.

Lạc Thanh Chu quyết đoán từ chối.

Mà lúc này, bảo bảo trong ngực Nguyệt Vũ, tựa hồ cũng cảm nhận được khí thế như liệt hoả của mẫu thân mà bắt đầu vặn vẹo bất an.

Bạch Y Sơn cũng mở miệng nói:

- Bệ hạ, người là vua của một nước, không cần lên đài. Huống hồ, hoàng tử vẫn còn đang ở đây.

Ấn ký hoả diễm giữa hai hàng lông mày Nam Cung Hỏa Nguyệt hơi nhảy lên, lãnh khốc nói:

- Chính bởi vì trẫm là vua của một nước, mới phải làm gương cho binh sĩ, vì nước mà chiến đấu.

Trang Chi Nghiêm cũng vội vàng mở miệng nói:

- Bệ hạ nếu tự mình lên đài, vậy đặt chúng ta ở đâu? Tuy rằng Đại Viêm ta là tiểu quốc, cao thủ không nhiều bằng đối phương, nhưng cũng không thể để bệ hạ đi lên mạo hiểm. Vẫn là lão phu lên đi thì tốt hơn.

- Đừng tranh giành.

Lạc Lăng của Tiên Vân Các đột nhiên mở miệng, ánh mắt nhìn phía trước nói:

- Đã có người đi lên rồi.

Mọi người ngẩn ra, lập tức quay đầu nhìn lại.

Lệnh Hồ Thanh Trúc mặc thanh y, đã đi lên bậc thang, nhìn thân ảnh có chút mảnh khảnh đơn bạc, cùng thiếu niên cao to trên chiến đài kia, tạo thành đối lập rõ ràng.

Trên chiến đài.

Thạch Phá Sơn khiêng chiến chùy, nhìn nữ tử đi tới không khỏi nhếch miệng cười:

- Đại Viêm các ngươi, cũng chỉ có nữ nhân sao? Hơn nữa còn là nữ nhân yếu đuối như vậy, ta nhìn cũng không đành lòng động thủ.

Lệnh Hồ Thanh Trúc lên chiến đài, đứng ở trước mặt hắn lại càng thêm yếu ớt.

Bên hông mảnh khảnh của nàng có một cây tiêu ngọc, trước ngực nguy nga cao vút đã được ép chặt giấu đi, mái tóc như thác nước đen nhánh, cũng được buộc lại bằng một cây trâm gỗ.

Thần sắc nàng lạnh lùng, ánh mắt bình tĩnh, trên người không có toát ra bất kỳ khí thế của tu luyện giả nào, cứ như vậy yên lặng đứng ở nơi đó, giống như một nữ tử bình thường.

Dưới đài bỗng vang lên tiếng nghị luận ồn ào.

- Thiếu niên kia nói phải, Đại Viêm cũng chỉ có nữ nhân sao? Liên tiếp hai ván đều là nữ nhân lên đài, hơn nữa đối diện còn là luyện thể giả trời sinh thần lực.

- Hình thể cùng khí thế của hai người chênh lệch quá lớn, lực phòng ngự của Thiên Hùng tông mạnh đến đáng sợ, chỉ sợ đứng ở nơi đó để cho nữ nhân kia đánh, có lẽ nàng cũng đánh không nổi.

- Nam nhân Đại Viêm đều chết rồi sao? Bổn cô nương cũng không đành lòng nhìn! Cái chuỳ của tên kia lớn như vậy, khí lực lại dọa người như vậy, một cái chuỳ này hạ xuống, có lẽ đã nữ nhân kia cũng không thấy bóng dáng, ai...

Lúc này, Từ Tinh Hà trên đài tuyên bố:

- Tỷ thí bắt đầu.

Chiến chùy trong tay Thạch Phá Sơn vung lên, nhếch miệng cười nói:

- Cô nương, trước tiên ta cho ngươi mấy chùy nhẹ, nếu ngươi không ngăn cản được thì lập tức nhận thua, cũng miễn cho ta đợi lát nữa đánh hứng quá, thu chiêu không được mà làm ngươi bị thương. Thành thật mà nói, đánh ngươi, ta cảm thấy đỏ mặt.

Lệnh Hồ Thanh Trúc đứng tại chỗ không nhúc nhích, cũng không nói gì, quần áo màu xanh trên người, mái tóc đen phía sau, bắt đầu hơi phiêu động.

Đồng thời, trong đôi mắt của nàng xuất hiện hai đạo kiếm ảnh.

- Thì ra là chơi kiếm.

Thạch Phá Sơn cười cười, chiến chùy trong tay sáng lên hào quang, lập tức hai tay nắm chuôi chùy, “hô” một tiếng, xoay người bay qua, nện chùy xuống.

Thân ảnh Lệnh Hồ Thanh Trúc chợt lóe, tránh đi.

Thạch Phá Sơn vẫn chưa dừng lại mà tiếp tục xoay tròn một cái, chiến chùy trong tay lại một lần nữa đập tới.

Lệnh Hồ Thanh Trúc vẫn dựa vào thân pháp linh động nhẹ nhàng như trước để tránh thoát.

Thạch Phá Sơn liên tiếp đánh hơn mười chùy, đều đập hụt, nhất thời quát:

- Cô nương, ta phải dùng toàn lực! Lần này, ngươi không thể trốn thoát.

Dứt lời, hắn rống giận một tiếng, chiến chùy trong tay lập tức hóa thành chuỳ ảnh đầy trời bao phủ tới Lệnh Hồ Thanh Trúc ở đối diện.

Mà lúc này, Lệnh Hồ Thanh Trúc lại không tránh né nữa.

Nàng đứng tại chỗ không nhúc nhích, quanh thân lại đột nhiên xuất hiện bóng kiếm màu xanh rậm rạp, giống như một vòng bảo hộ kín không kẽ hở, bảo vệ nàng ở bên trong.

- Oanh! Ầm ầm! Ầm ầm!

Chiến chùy của Thạch Phá Sơn nhất thời như cuồng phong bạo tạc đánh lên kiếm ảnh bảo vệ trước người nàng, vang lên từng tiếng khí lưu nổ tung đinh tai nhức óc.

Nhưng mấy trăm chùy đánh xuống, những kiếm ảnh kia không ngờ lại bình yên vô sự.

Lúc này, vẻ mặt Thạch Phá Sơn trở nên ngưng trọng.

Ánh mắt đám tu luyện giả vây xem dưới đài cũng sáng ngời, cảm thấy ngoài ý muốn.

- Kiếm ý của nữ tử này không ngờ lại cường đại như thế.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right