Chương 652: Thiên Hỏa Thánh Đình chấn động 2

person Tác giả: Vô Liêu Tiểu Bạch A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2,915 lượt đọc

Chương 652: Thiên Hỏa Thánh Đình chấn động 2

Vù…

Chu Khung ngồi trên Ma Long bảo tọa chậm rãi mở mắt, trong đôi mắt lóe lên tia sáng quỷ dị và tang thương, rồi nhanh chóng biến mất!

Phía dưới, Hoàng Tứ - kẻ mặc áo bào đen, mang mặt nạ đồng xanh, đang quỳ một gối, cung kính bẩm báo:

“Bẩm Giáo chủ, Đại tổng quản truyền tin, nói rằng dự định trong vòng một ngày sẽ tấn công đến hoàng thành Thiên Hỏa Thánh Đình!”

Một ngày?

Khóe miệng Chu Khung nhếch lên đầy thú vị. Hắn cho thời gian là năm ngày, vậy mà Liên Sinh lại định dùng một ngày!

Tốt lắm, rất có khí phách!

“Việc điều tra Đường Vũ thế nào rồi?” Giọng nói lạnh lẽo của Chu Khung vang vọng khắp đại điện.

Mười năm qua, Chu Khung lệnh cho tứ bộ luôn tìm kiếm tung tích của Đường Vũ nhưng vẫn biệt vô âm tín, như thể y đã hoàn toàn biến mất khỏi thế gian!

“Bẩm Giáo chủ, vẫn chưa có tin tức gì. Nhưng có thể chắc chắn rằng Đường Vũ không còn ở Dương Châu nữa!”

“Mặt khác, Huyền Bộ đã khóa chặt đạo sĩ tên Trương Dật kia, dự định bắt đầu bắt giữ!”

Hoàng Tứ trầm giọng bẩm.

Trương Dật?

Trong mắt Chu Khung hiện lên một tia suy tư, kẻ này đầu tiên là đi theo bên người Sở Hùng, sau đó lại đi Thiên Hỏa Thánh Đình, còn đưa ra chủ ý treo giải thưởng cao tầng Ma Giáo ở Quỷ Điện!

Có thể nói có thâm cừu đại hận với Ma Giáo nhưng chắc chắn trên người kẻ này có bí mật lớn, bằng không không thể tránh thoát Huyền Bộ truy sát thời gian dài như vậy.

“Truyền lệnh cho Huyền Bộ, Trương Dật này, phải bắt sống!” Chu Khung lạnh lùng phân phó.

“Tuân lệnh!”

Hoàng Tứ cung kính đáp, thân hình chậm rãi biến mất trong đại điện.

Chu Khung ngẩng đầu nhìn bầu trời, khóe miệng nở một nụ cười tà mị, đã đến lúc bổn tọa xuất sơn rồi!

Yên lặng mười năm, nếu như không làm ra chút động tĩnh lớn, làm sao xứng đáng với thân phận Chu ma đầu của ta!

“Đừng ngủ nữa, đi theo bổn tọa!”

Chu Khung đá Đại Bạch còn đang ngủ bên cạnh ghế, thân hình lập tức biến mất trong đại điện!

“Gâu…, ai dám đạp bổn… Lão đại!!”

Đại Bạch bị đạp văng ra trăm mét, lập tức tỉnh táo lại, vừa định mắng chửi thì nhìn thấy thân hình lão đại nhà mình, vội vàng ngậm miệng, vui mừng ve vẫy đuôi, sau đó biến mất theo trong đại điện!

Trên núi phía sau Thiên Ma Phong!

Rống! Rống! Rống!

Chín con Ma Long gào thét, kéo phi liễn khổng lồ bay lên trời, cực tốc bay về phía Thiên Hỏa Thánh Đình!

Một đường ma diễm ngập trời, vạn vật run sợ, chúng sinh Dương Châu đều là vẻ mặt kính sợ nhìn Ma Long Phi Liễn bay qua trên bầu trời!

Trước kia bọn họ còn dám lén lút nghị luận, Chu ma đầu gì đó lại đi đâu gây chuyện rồi, bây giờ nào còn dám nữa!

Chu ma đầu cái gì chứ, đó là Chu Vô Địch đại nhân, Giáo chủ Dương Châu Ma Giáo chúng ta, đánh khắp thiên hạ không địch thủ, chính là đại ân nhân số một Dương Châu!

Người qua đường: Vì sao các ngươi đều nói như vậy, là thật sao?

Chúng sinh Dương Châu: Đừng hỏi, hỏi chính là lời thật lòng…

Trong Kim Loan Điện của hoàng cung Thiên Hỏa Thánh Đình!

Cuộc tranh cãi kịch liệt khiến đại điện chấn động dữ dội, nếu tu vi kém một chút ở, e rằng đã bị chấn động đến chết!

“Hoàng huynh, huynh lại để Thiên Long Quân ngăn cản đại quân Ma Giáo mười ngày, chẳng phải là muốn đẩy bọn họ vào chỗ chết sao? Làm như vậy chẳng lẽ không sợ làm lạnh tâm tướng sĩ Thiên Hỏa sao!”

Chỉ thấy trong đại điện, Nhị hoàng tử mặc mãng bào chỉ thẳng vào Thái tử đang ngồi trên ngai vàng mà chất vấn.

“Làm càn, ta là hoàng huynh của ngươi, là Thái tử, ngươi dám nói chuyện với ta như vậy? Hơn nữa để Thiên Long Quân ngăn cản mười ngày, là do đông đảo các lão thần thương nghị quyết định!”

“Hay là ngươi cho rằng đường đường Thiên Long Quân, một trong những quân đoàn mạnh nhất Thiên Hỏa Thánh Đình, ngay cả mười ngày không ngăn cản nổi đại quân Ma Giáo?”

“Hay là ngươi xem bọn họ là tư binh của mình, không nỡ để bọn họ chịu tổn thất, hả Nhị hoàng đệ?”

Thái tử mặc mãng bào nhìn Nhị hoàng tử, trên mặt mang theo vài phần châm chọc, vẻ mặt như muốn nói: Ta muốn người của ngươi chết, ngươi có thể làm gì được ta?

“Ngươi…!”

Nhị hoàng tử tức giận đến mức suýt chút nữa hộc máu nhưng vừa nghĩ tới Thiên Long Quân còn đang tác chiến ở tiền tuyến, hắn liền cảm thấy đau lòng!

Hắn không phải đau lòng Thiên Long Quân thương vong, mà là đau lòng một khi Thiên Long Quân bị tổn thất, thế lực của hắn sẽ bị suy giảm nghiêm trọng, đến lúc đó sẽ không còn vốn liếng gì để tranh giành với Thái tử nữa!

“Chư vị lão thần, các ngài cũng đã từng chứng kiến sự khủng khiếp của đại quân Ma Giáo, lúc trước trăm vạn Ma binh đã có thể sánh ngang với Thiên Long Quân, hiện tại càng có đến ngàn vạn.”

“Ta đề nghị tăng binh chi viện, phái Thiên Hoàng quân tới trợ giúp, như vậy mới có thể chèo chống được mười ngày, đợi đến lúc phụ hoàng xuất quan, mọi chuyện sẽ đâu vào đấy.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right