Chương 884: Lão phu gây dựng Kháng Ma liên minh chính là vì Giáo chủ đại nhâ
Ngay khi cao tầng Ma Giáo đều phẫn nộ dị thường, Tà Lão Nhân đã sắp biến mất ở trước mắt mọi người.
Chân trời đột nhiên truyền đến hai tiếng chó sủa!
Uông! Uông!
“Đây là, đây là giọng nói của Bạch đại nhân, là Giáo chủ đến!” Lý Trường Sinh hơi động lỗ tai, vui mừng nói.
Không cần hắn nhắc nhở!
Các cao tầng Ma Giáo khác đều đưa mắt nhìn về phương xa, bọn họ cũng đều nghe được tiếng chó sủa.
Đối với giọng nói của Đại Bạch, bọn họ đều có thể phân biệt ra được, không phải nghe nhiều, mà là bởi vì bọn họ đều đã từng nhận “ban ân” của Đại Bạch.
Chỉ trong nháy mắt!
Tất cả cường giả đều đưa ánh mắt nhìn về một chỗ phương xa!
Chỉ thấy nơi đó chín con Ma Long kéo lấy phi liễn thật lớn, nhanh chóng chạy tới nơi này.
Rống! Rống! Rống!
Thanh âm Ma Long gào thét vang vọng trong thiên địa, ma khí cuồn cuộn, sát khí, huyết khí tràn ngập thiên địa.
Cường giả vây xem nơi xa trông thấy Ma Long Phi Liễn từ phương xa cực tốc lao tới, đều khiếp sợ vô cùng.
“Sao Chu ma đầu lại đến đây? Chẳng lẽ hắn biết đại quân Ma Giáo gặp nguy nan nên cố ý đến đây?”
“Mẹ nó! Chín con Ma Long kia từ khi nào đã tiến hóa đến Tôn Giả cảnh rồi? Lão phu sống mấy chục vạn năm, vậy mà còn không bằng một con rồng kéo xe.”
“Bất kể vì sao, lần này Tà Lão Nhân tiêu rồi. Gặp Chu ma đầu tự mình đến, chắc chắn phải bỏ mạng.”
Từng đạo ý niệm nhanh chóng giao lưu.
Bọn họ có kẻ khiếp sợ khi Chu ma đầu đến, có kẻ hả hê khi người gặp họa, có kẻ lại mang vẻ mặt xem kịch hay.
Thậm chí có kẻ còn lấy Lưu Ảnh Châu ra, định ghi lại cảnh chiến đấu thê thảm sắp tới.
Lúc này!
Tà Lão Nhân đang cực tốc rút lui cũng chú ý tới Ma Long Phi Liễn đến, hai con ngươi nhất thời ngưng tụ.
“Khí thế sao lại mạnh mẽ như thế, còn mạnh hơn cả Ma Tôn trăm vạn năm trước, điều này không thể nào…”
Tà Lão Nhân gầm lên trong lòng.
Hắn có thể cảm nhận được bên trong phi liễn có một cỗ khí thế cường đại đến mức không thể tưởng tượng nổi, bá đạo, cường thế, vô địch.
Như thể có một vị Viễn Cổ Ma Thần đang ngồi bên trong vậy.
Vèo!
Một tiếng xé gió vang lên!
Chỉ thấy bên trong phi liễn, một vòng đen nhanh chóng bay ra, chỉ trong nháy mắt hóa thành ngàn vạn, truy đuổi về phía Tà Lão Nhân.
“Không ổn!”
Tà Lão Nhân hét lớn.
Hắn không chút do dự, trực tiếp thiêu đốt tinh huyết để gia tăng tốc độ, cực tốc lao về phương xa.
Nếu như trước khi phi liễn xuất hiện, Tà Lão Nhân còn có phần hoài nghi thực lực của Chu ma đầu có phải là lời đồn đại hay không.
Nhưng lúc này!
Hắn không còn chút nghi ngờ nào nữa, thậm chí còn cảm thấy những lời đồn đại kia vẫn còn quá khiêm tốn, thực lực của Chu Khung chắc chắn đã vượt qua phạm trù Thiên Tôn cảnh.
Đáng tiếc!
Thần Ma Hoàn sắp tiến hóa thành Đế binh, tốc độ so với Tà Lão Nhân nhanh hơn rất nhiều.
Chưa đợi Tà Lão Nhân thiêu đốt hết tinh huyết, nó đã lập tức phong tỏa không gian phạm vi mười mấy vạn dặm xung quanh hắn.
“Phá cho ta!”
Tà Lão Nhân nổi giận gầm lên, một chưởng đánh tới hắc quang chắn phía trước, tà khí cuồn cuộn ngập trời.
Ầm! Ầm! Ầm!
Chấn động kinh khủng vang vọng khắp đất trời, vô số dư chấn không ngừng khuếch tán, vòm trời bị xé rách thành từng vết nứt nhỏ.
Phụt!
Tà Lão Nhân trực tiếp bị đánh bật lui hơn trăm dặm, miệng phun ra một ngụm máu tươi, nhìn về phía trước với vẻ mặt không thể tin nổi.
Thần Ma Hoàn bị lão oanh kích kia căn bản không hề lung lay, ngược lại còn rung lên hai tiếng, phảng phất như đang chế giễu lão.
“Vẫn chưa đạt đến Đế binh, cớ sao lực phong tỏa lại cường đại đến thế, ngay cả một chưởng toàn lực của ta không thể phá vỡ.”
Tà Lão Nhân lẩm bẩm, ánh mắt lão đảo về phía bầu trời bị dư chấn đánh ra những vết rạn nhỏ li ti.
Đôi mắt lão bỗng chấn động!
Với lực đạo xuất thủ vừa rồi, không gian này phải bị đánh ra vết nứt dài trăm trượng mới phải.
Thế nhưng!
Hiện tại chỉ xuất hiện những vết nứt nhỏ, điều đó chứng tỏ Thần Ma Hoàn này không chỉ phong tỏa không gian mà còn gia cố tính ổn định của không gian.
“Khà khà! Biết thế lão phu đã chẳng xuất quan dính vào vũng nước đục này, giờ thì chẳng những không thu được tài nguyên, bản thân còn rơi vào hiểm cảnh.”
Tà Lão Nhân hận không thể tự tát mình một cái, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm về phía phi liễn, đầu não nhanh chóng xoay chuyển.
Rầm!
Một trận chấn động!
Ma Long Phi Liễn chính thức dừng lại phía trên đại quân Ma Giáo!
“Thuộc hạ cung nghênh Giáo chủ!”
Lý Trường Sinh cùng các cao tầng Ma Giáo đồng loạt cúi người hô lớn.
Ầm!
Bốn triệu Ma binh phía dưới đồng loạt quỳ một gối, ánh mắt cuồng nhiệt nhìn về phía phi liễn, đồng thanh hô lớn:
“Cung nghênh Giáo chủ!”
Tiếng hô kinh thiên động địa vang vọng khắp bầu trời, khiến mặt đất cách đó hàng vạn dặm không ngừng rung chuyển.