Chương 914: Dịch Thiên chủ động dẫn Chu Khung 1
Lực lượng giam cầm lại phóng về phía con mắt dọc nơi mi tâm Chu Khung!
“Cút!”
Lực lượng giam cầm không cam lòng, lại muốn xông vào trong đầu Chu Khung!
Rầm!
“Tốt!”
“Cút! Thứ gì thế? Dám giam cầm Bạch gia gia? Đợi đấy, lão tử sẽ đào mộ ngươi lên!”
Đại Bạch gầm lên một tiếng, trên người loé lên quang mang kỳ dị, lực lượng giam cầm lập tức biến mất.
Rầm! Rầm! Rầm!
Phía trên Chu Khung và Đại Bạch, vô số đạo lôi đình đáng sợ xuất hiện, phảng phất đang phẫn nộ vì không thể giam cầm được hai người.
“Muốn chết!”
Chu Khung ngẩng đầu nhìn lôi đình vô tận đang hội tụ, trong mắt lóe lên hàn quang, lập tức vươn một tay ra.
Thương Khung Sinh Tử Thủ!
Thôn Thiên Ma Công!
Chỉ trong nháy mắt, một bàn tay khổng lồ che trời lấp đất xuất hiện, nắm lấy tất cả lôi đình, sau đó một vòng xoáy màu đen hiện ra.
Chỉ trong hai hơi thở!
Tất cả lôi đình đều bị vòng xoáy nuốt chửng, tựa như chưa từng xuất hiện.
Chu Khung thu hồi bàn tay, nhìn lôi đình không còn tụ tập nữa, trong mắt toát lên một tia khinh thường, lẩm bẩm:
“Một cái Đế Giả truyền thừa nho nhỏ cũng dám giam cầm thực lực của bổn tọa? Thật to gan!”
Bên kia!
Rống! Rống! Rống!
Một con Lôi Thú cao vạn trượng không ngừng gào thét với Dịch Thiên, trong mắt lóe lên vẻ e sợ.
Không biết vì sao!
Hắn cảm thấy nguy hiểm mãnh liệt từ người Dịch Thiên, như thể chỉ cần dám ra tay là sẽ chết.
“Quả nhiên không hổ là truyền thừa của Lôi Đế, ngay cả Lôi Thú như thế này cũng có thể sinh ra linh trí, tu vi còn đạt tới Thiên Tôn cảnh, rất không tệ.”
Dịch Thiên nhìn Lôi Thú không dám lại gần mình, trong mắt toát lên tia kinh ngạc.
Phải biết rằng!
Hắn đã trong Lôi Đế truyền thừa này nửa canh giờ rồi, Lôi Thú bị giết cũng đã hơn trăm con.
Nhưng chưa từng có con Lôi Thú nào sợ hắn, bởi vì Lôi Thú vốn là linh vật bẩm sinh, cơ bản không thể sinh ra linh trí.
Thế nhưng!
Một khi Lôi Thú sinh ra linh trí, tiềm lực thiên phú sẽ vô cùng cường đại, thời viễn cổ từng có Lôi Thú đạt tới Đế Cảnh.
“Đã gặp nhau, vậy hãy đi theo ta!”
Dịch Thiên nói với Lôi Thú.
Bàn tay khẽ vung, vô tận Hạo Nhiên Chính Khí lập tức bắn ra, bao phủ về phía Lôi Thú.
“Gào!”
Lôi Thú gầm lên, sừng trên đỉnh đầu phóng ra tia chớp màu tím, lao thẳng về phía Hạo Nhiên Chính Khí.
Sau đó!
Nó lập tức xoay người chạy về phương xa!
“Nho Chi Ngôn: Một bước vạn dặm!”
Dịch Thiên hét lớn, hai chân tràn ngập Hạo Nhiên Chính Khí, một bước bước ra đã vượt qua vạn dặm không gian, đuổi theo Lôi Thú.
Không biết đuổi theo bao lâu!
Dịch Thiên rốt cục đuổi kịp Lôi Thú nhưng không ra tay nữa, mà nhanh chóng quan sát bốn phía.
Chỉ thấy!
Nơi này là một quảng trường lôi đình rộng lớn, vị trí trung tâm còn dựng một tế đàn, phía trên đặt một quyền trượng lôi quang.
Lôi Thú cũng trốn sau tế đàn quyền trượng, toàn thân run rẩy, trong mắt tràn đầy vẻ sợ hãi.
“Sương mù, ngươi tìm được truyền thừa địa nhanh như vậy sao, có phần bản lĩnh đấy tiểu tử.”
Giọng nói của Tà Nho vang lên trong đầu Dịch Thiên.
Dịch Thiên lộ ra vẻ đã hiểu, hắn biết chắc chắn là vận may của mình lại phát tác.
Từ nhỏ, vận may của hắn vẫn luôn như vậy, tuy rằng bị Tà Nho hạn chế không thể tu luyện.
Nhưng chỉ cần ra ngoài!
Hắn nhất định sẽ nhặt được kỳ trân dị bảo!
“Dịch Thiên, nhanh lấy truyền thừa rồi đi thôi, ta luôn có cảm giác nguy hiểm đang đến gần.”
Tà Nho lại lên tiếng.
Nguy hiểm ư?
Dịch Thiên nhíu mày, trầm giọng hỏi:
“Nếu ta lấy truyền thừa đi, thế giới lôi đình này có biến mất không, quy tắc áp chế tu vi cũng biến mất theo sao?”
“Chắc chắn rồi, nếu lão phu không nhìn lầm, thứ chèo chống truyền thừa chính là Lôi Đình Quyền Trượng kia.”
“Đó là Đế binh của Lôi Đế năm xưa, bên trong hẳn là có toàn bộ truyền thừa, ngươi lấy được nó là được.”
Tà Nho ung dung nói.
Hắn nào biết Dịch Thiên đến đây là để báo thù, chỉ nghĩ y muốn cướp đoạt truyền thừa.
Nghe Tà Nho giải thích xong!
Dịch Thiên sải bước thẳng đến Lôi Đình Quyền Trượng giữa quảng trường!
Rầm! Rầm! Rầm!
Vừa đến gần quyền trượng trăm bước, từng đạo lôi đình từ trên trời giáng xuống, nhắm thẳng vào Dịch Thiên mà đánh.
“Nho Chi Ngôn: Lôi Bất Nhập Thân!”
Dịch Thiên quát lạnh, Hạo Nhiên Chính Khí vô tận phóng lên tận trời, cản lại tất cả lôi đình.
“Gào!”
Lôi Thú thấy Dịch Thiên không sợ lôi đình, lập tức nóng nảy, chạy như bay về phương xa, chỉ trong nháy mắt đã mất dạng.
Dịch Thiên liếc nhìn Lôi Thú bỏ chạy, không thèm để ý, việc cấp bách lúc này là dẫn Chu Khung tới, tru diệt hắn ta.
Ầm…
Sấm sét không ngừng giáng xuống nhưng không cản nổi bước chân Dịch Thiên.
Mười hơi thở sau!
Dịch Thiên đã đứng cách Lôi Đình Quyền Trượng một mét, đưa tay là chạm tới Đế binh của Lôi Đế.
Cửa ải Lôi Đế để lại, vốn không thể nào để Dịch Thiên vượt qua dễ dàng như vậy, đáng tiếc y lại có lợi thế.