Chương 224: Phật chủ cũng phải ghen tỵ rồi

person Tác giả: Lý Hồng Thiên schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 1 lượt đọc

Chương 224: Phật chủ cũng phải ghen tỵ rồi

Ngay lúc Bích Liên Thiên tôn hoài nghi nhân sinh, sắc mặt Khổ Đa Phật Tử bên cạnh thay đổi.

Phật châu trên cổ hắn ta chậm rãi phát sáng, chiếu rọi một Phật ảnh nguy nga.

Phật ảnh này chính đại trang nghiêm, công đức phật quang vô lượng gia trì bản thân giống như Chân Phật hàng thế khiến người ta sinh lòng ngưỡng mộ.

Người này, chính là Lôi m Phật chủ!

Không thể không nói Lôi m Phật chủ ra sân thật sự hơi ngầu quá rồi.

Phật quang phổ chiếu, Công Đức Kim luân gia trì sau lưng, chiếu rọi ra hư ảnh Phật quốc.

Trong hư không vang lên Phật âm, dị ảnh một gốc đại thụ Bồ Đề che phủ bầu trời tỏa ánh sáng ra tám hướng.

Trên cây Bồ Đề có tám con Thần Long kim sắc chiếm cứ, con nào con nấy đều dài hơn trăm trượng, hết sức uy vũ.

Nghe nói Phật chủ đương đại của Lôi m Thánh địa đã tu thành Phật Đà chân thân, chính là Phật Đà tại thế, là cường giả cao cấp nhất Đông Hoang.

Lôi m Phật chủ am hiểu nhất là “Đại Trí Tuệ Bồ Đề Miểu Thiện kinh”, tinh thông tất cả các loại triết học Phật lý.

Ông ta thường xuyên hành tẩu đến các thánh địa khác, cùng các Thánh chủ của thánh địa khác giảng kinh luận đạo gần như chưa từng thất bại.

Trong mười hai thánh địa của Đông Hoang, Lôi m Phật chủ là một trong hai Thánh giả đại trí.

Đúng vậy không sai, một vị Thánh chủ có trí tuệ khác chính là Thần Tiêu Thánh chủ.

Cũng chính vì như vậy, Lôi m Phật chủ rất coi trọng Phật tử đời tiếp theo.

Phật chủ rất thích Trương Vân Đình của Thần Tiêu Thánh địa, cho rằng hắn ta có phong cách trí tuệ của phụ thân mình.

Lôi m Phật chủ luôn hy vọng, đệ tử của mình lúc luận đạo có thể thay mình áp chế truyền nhân của Thần Tiêu Thánh địa.

Đáng tiếc Khổ Đa Phật Tử cùng thế hệ với Trương Vân Đình là một kẻ ngu ngơ, hoàn toàn là một tên sư ngốc, không hề có chút trí tuệ nào.

Nếu trông cậy vào Khổ Đa Phật Tử có thể sử dụng Phật lý vượt qua đạo của Trương Vân Đình truyền nhân của Thần Tiêu Thánh chủ thật sự là câu chuyện đùa.

Về sau Lôi m Phật chủ cũng nghĩ thoáng đi, nếu không thể nào vượt qua được thì học hỏi người ta nhiều nhiều vậy!

Bởi vậy Lôi m Phật chủ đã cử Khổ Đa Phật Tử đến Thần Tiêu Thánh địa kết giao với Trương Vân Đình.

Kết quả Khổ Đa Phật Tử mãi không thân cận được với Trương Vân Đình mà lại thân với Phương Thường.

Hai tên ngu ngơ chơi với nhau càng chơi càng khờ hơn, càng chơi càng hư hỏng, ngày ngày gây chuyện thị phi khắp nơi không chịu ở yên.

Đưa cho hắn ta “Đại Trí Tuệ Bồ Đề Miểu Thiện kinh” vừa ngầu vừa tẩy não người ta thì không luyện, suốt ngày ra ngoài trảm yêu trừ ma.

Nên biết yêu qua quỷ quái cũng có linh tính trí tuệ, ngã Phật từ bi nên cho cơ hội để chúng bỏ đao xuống.

Ngươi ngày ngày đi trảm yêu trừ ma giúp Lôi m Thánh địa kéo thêm nhiều thù hận như vậy, đến lúc yêu ma trả thù thì phải làm sao?

Những yêu quái này nếu được thánh địa độ hóa, giúp tăng cao thực lực thánh địa chẳng phải tốt hơn sao?

Những đạo lý này Lôi m Phật chủ đã muốn nói với Khổ Đa Phật Tử từ lâu nhưng đáng tiếc ông ta không thể nói.

Vì dựa theo truyền thống Phật môn, những thứ này là những đạo lý nằm ngoài kinh Phật, những cường giả của Phật môn đều hiểu.

Nhưng đây là quy tắc ngầm, là những thứ không thể nói ngoài miệng, chỉ có thể không ngừng ám chỉ để các đệ tử tự lĩnh ngộ.

Vậy mà Khổ Đa Phật Tử vẫn mãi ngu ngơ, vẫn mãi không thể lĩnh ngộ được ảo diệu bên trong khiến Phật chủ tức giận đến mức giẫm chân.

Nếu không phải vì Khổ Đa Phật Tử có vị trí đặc biệt không thể thay thế đối với Lôi m Phật chủ thì ông ta đã đổi sang bồi dưỡng đệ tử khác từ sớm, không thèm để ý đến cái tên không có tuệ căn này từ lâu rồi.

Lôi m Phật chủ hiển hóa pháp tượng, phổ độ Phạn âm vang lên trên Bạch Liên phong, ẩn chứa đại trí tuệ.

Lôi Đình Tiên Quang bên ngoài cơ thể Thần Tiêu Thánh chủ đại phát, giữa trời đất ngầm vang lên đạo âm đánh tan Phạn âm.

Ông nhìn Lôi m Phật chủ, giọng điệu bình tĩnh: “Thiên Tú Phật huynh lâu ngày không gặp, tạo nghệ Phật pháp của huynh ngày càng tinh thâm.”

Lôi m Phật chủ mỉm cười: “Đâu có, đâu có, thân là cây Bồ Đề, tâm như Minh Kính đài, khi nào cũng phải được lau dọn, không thể để phủ bụi.”

“Bần tăng tư chất ngu dốt, chưa lĩnh ngộ được áo nghĩa tối cao của “Đại Trí Tuệ Bồ Đề Miểu Thiện kinh” nên không hề dám lười biết dù chỉ một lát.”

Bích Liên Thần tôn và Bạch Liên Thiên tôn nghe thấy câu trả lời của Lôi m Phật chủ trên mặt liền lộ vẻ nghiêm túc.

Mọi người đều biết “Đại Trí Tuệ Bồ Đề Miểu Thiện kinh” là môn truyền thừa đáng sợ của Lôi m Thánh địa.

Môn này truyền thừa tu luyện có thành tựu thì một ngày phải ngộ thấu ba ngàn kinh, lập địa thành Phật.

“Lập địa thành Phật” ở đây không phải là “Buông đao đồ sát, lập địa thành Phật” mà trở thành Phật Đà thật sự, từ nhục thân trong đến tinh thần đều đạt tới Chân Phật cảnh, đều được tự tại.

Tất cả các đời Phật chủ Lôi m Thánh địa gần vạn năm nay chưa hề có một ai có thể lĩnh ngộ được cảnh giới như vậy, có thể thấy được cảnh giới này khó khăn chừng nào.

Nhưng hôm nay nhìn Phật âm Phật vận mà Lôi m Phật chủ đang biểu hiện ra, rõ ràng ông ta đã cách cảnh giới chí cao ấy không xa, chỉ còn thiếu một chút nữa thôi.

Nếu bước được bước này, chỉ e Đông Hoang sẽ xuất hiện tình huống chỉ có một cây nở hoa, Thiên Tú Phật chủ áp chế đạo môn.

Tình huống này không phải là điều Thần Tiêu Thánh địa và các thánh địa đạo môn khác muốn nhìn thấy, dù sao thì cũng không cùng nguồn gốc.

Lôi m Thánh địa ngươi là một nhánh của Phật tông Tây Mạc mà có thể áp chế tất cả thánh địa lớn của Đông Hoang?

Nếu vậy mặt mũi của các thánh địa đạo môn biết để đâu? Có cần thể diện nữa không vậy?

Trong lúc nhất thời không khí trên Bạch Liên phong lạnh ngắt, sóng ngầm của hai thánh địa lớn phun trào.

Lôi m Phật chủ cũng không dể ý, mỉm cười nói: “Không biết thương thế của Phương Thường sư điệt sao rồi?”

Không đợi Thần Tiêu Thánh chủ trả lời, Phương Thường và Khổ Đa Phật Tử đã kề vai sát cánh bước nhanh tới.

Hắn ta toét miệng cười, hành lễ với Lôi m Phật chủ không chút khách khí: “Tạ Phật chủ quan tâm, Phương Thường đã hoàn toàn khôi phục.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right