Chương 275: Thánh Long sơn cốc, Thánh Long thảo (2)

person Tác giả: Lý Hồng Thiên schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 1 lượt đọc

Chương 275: Thánh Long sơn cốc, Thánh Long thảo (2)

Quỷ tha ma bắt, tại sao mấy tên này đứng trước mặt Thập tam đệ thì mềm như bã đậu phụ.

Đợi đến khi Thập tam đệ quăng cho bổn điện hạ thì tên nào tên nấy giống như được ‘thêm thuốc’ vậy?

Đứng là cái đám quỷ mềm rắn nắn buông mà, hôm nay bổn điện hạ liều với các ngươi!

Thẩm Ngạo nộ khí xông thiên, trường kiếm trong tay mọc dài ra ba tấc, chém về phía hài cốt.

Lạc trần kiếm pháp!

Huyền Phong kiếm pháp!

Phủ Liễu kiếm pháp!

Thái Nhạc kiếm pháp!

Triều Dương kiếm pháp!

Trường Hồng Quán Nhật!

……

Đùng~

Đùng Đùng~

Đùng Đùng Đùng~

Trường kiếm trong tay va vào cây kiếm của hài cốt, chém xuống người hài cốt nhưng cũng chỉ để lại những vết xước màu trắng.

Thẩm Ngạo muốn khóc luôn rồi, đây có đúng là binh lính bình thường trên chiến trường Thượng Cổ không thế?

Chết mấy năm rồi mà sao bổn điện hạ vẫn đánh không lại bọn nó?

Tu vi Trúc Cơ kỳ của bổn điện hạ, e là hàng giả rồi!

Bỗng chốc, hình như bộ hài cốt đó bị kiếm pháp liên tiếp tới tấp của Thẩm Ngạo làm cho phát bực rồi.

Ngươi muốn giết thì giết, cho bộ xương khô là ta một cái nhát chém gọn như vị anh hùng nào đó không được à?

Cứ chém từng nhát lên cơ thể người ta như vậy mà đến lớp phòng ngự của người ta còn phá không được nữa, đúng là lấy ta để luyện kiếm theo nghĩa đen luôn mà!

Hài cốt không có nhân quyền thì có thể lăng trì đến chết sao? Mấy nhát dao đó như cứa vào da thịt vậy, đúng là hiếp quỷ quá đáng mà!

Ái ui~

Ánh sáng linh hồn hỏa diệm của hài cốt sáng bừng lên, phát ra ánh kiếm yếu ớt trong tay của nó, trực tiếp chém về phía Thẩm Ngạo.

Uy lực của nhát kiếm ấy, mạnh ngoài sức tưởng tượng của Thẩm Ngạo, trực tiếp chém văng trường kiếm trong tay Thẩm Ngạo ra xa.

Nhát kiếm tiếp theo của hài cốt đã nhắm vào lồng ngực của Thẩm Ngạo, trực tiếp chém đến.

Nỗi sợ bị giết chết trong chớp mắt bao trùm lấy Thẩm Ngạo.

Bổn điện hạ cứ thể mà chết sao?

Chết một cách lãng xẹt và buồn cười thế này dưới tay một tên tiểu tốt?

……

Chính vào lúc này, một thân hình xuất hiện trước mặt Thẩm Ngạo, một kiếm đỏ đâm vào lỗ tai trái của hài cốt.

Linh hồn hỏa diệm bị kiếm khí tiêu diệt,bộ hài cốt đó vô lực rơi xuống đất.

Nó buông cây kiếm ra như thể được giải thoát, cơ thể bằng xương cốt bắt đầu tan biến.

“Lục hoàng tử điện hạ, người không sao chứ?”

Tần Cao mang theo nụ cười nhạt nhòa xuất hiện trước mặt Thẩm Ngạo.

Nhìn thấy tiểu thái giám từng phục vụ trong cung của mình, trong lòng Thẩm Ngạo vô cùng phức tạp.

Không lâu trước đây, hắn còn là đệ nhất thiên tài trong hoàng thất của nước Đại Viêm, cao cao tại thượng, tiền đồ vô lượng.

Cái tên tiểu thái giám này cũng chỉ là một nô tài bình thường đến mức không thể bình thường hơn, một câu nói của hắn là có thể quyết định mạng sống của tên đó.

Thế mà sau khi tên tiểu thái giám này đi theo Thập tam đệ, chỉ trong khoảng thời gian một tháng hơn ngắn ngủi, mà đã mạnh đến mức độ này rồi.

Đòn đánh lúc nãy của Tần Cao tuyệt đối không phải chỉ đơn giản là đánh lén thôi đâu.

Tốc độ nhanh đến quái dị đó, còn cả thời gian ra kiếm mang theo tinh thần công kích nữa, cho dù có là một mình đối phó với cỗ hài cốt này cũng hoàn toàn có thế chiếm thế chủ động.

Thiết nghĩ chỉ trong mười chiêu là có thể xử lí xong bộ hài cốt này rồi.

Phải biết rằng hơn một tháng trước, Tần Cao không hề có tu vi gì hết!

Lúc đó, Thẩm Ngạo đã là tu sĩ Trúc Cơ kỳ, còn trải qua một tháng huấn luyện ma quỷ của Trường Hà kiếm tôn nữa.

Kết quả là Thẩm Ngạo hắn bị Tần Cao vượt mặt rồi!

Rốt cuộc Thập tam đệ có mê lực gì mà có thể biến gỗ mục thành gỗ tốt thế này!

Thu lại mớ cảm xúc phức tạp trong lòng, Thẩm Ngạo cười khổ một tiếng: “Tần Cao, cảm ơn ngươi.”

Trên mặt Tần Cao mang theo nét cười, tuy hắn ta từng bị Thẩm Ngạo phạt, trong lòng không thể không có bất mãn. Nhưng so với lòng trung thành dành cho Thẩm Thiên thì chút hận thù trước kia với Thẩm Ngạo vốn dĩ không đáng nhắc tới.

Tần Cao cười nói: “Kiếm pháp của Lục điện hạ vô cùng diệu kì, chỉ là tu vi hơi thấp.”

“Lục điện hạ đừng ngại luyện hóa hai mươi cân Niết Bàn thánh dịch mà Thập tam điện hạ đã tặng.”

“Sau khi tăng cao tu vi, thì mấy bộ hài cốt này đối với điện hạ mà nói dễ như ăn bánh.”

Nghe câu trả lời của Tần Cao, trong lòng Thẩm Ngạo như có điều suy nghĩ.

Thế cho nên, sở dĩ sức mạnh của tên nhóc này và Quế công công tăng nhanh như vậy là do công lao của Niết Bàn thánh dịch sao?

Cũng đúng, tuyệt thế bảo vật do tu sĩ cấp thánh để lại có hiệu quả cao như vậy cũng hợp lí thôi.

Nhìn thấy gương mặt tràn đầy tự tin của Tần Cao, nhớ lại lúc Tần Cao ở trong cung của mình với bộ dạng nhát gan sợ sệt, Thẩm Ngạo không khỏi thở dài.

Đúng là trái quýt mọc ở phía nam thì gọi là trái quýt, trái quýt mọc ở phía bắc thì gọi là trái quất mà. (Ý nói cùng một giống nhưng sinh trưởng ở hai nơi khác nhau thì sẽ cho ra hai thành phẩm khác nhau)

Quả nhiên là ta không bằng Thập tam đệ rồi!

……

Trong khi đó, tâm tình của Thẩm Thiên lại vô cùng phức tập nhưng lại thỏa mãn, lúc này, trong lòng Thẩm Thiên lại tương đối sôi sục.

Bởi vì lúc này, hắn đã càn quét sạch sẽ hơn một trăm bộ hài cốt trước cửa khe núi rồi.

Còn về phần những hài cốt ở phía xa hơn, chúng không cảm nhận được khí huyết dương nên không xông về phía này, mà Thẩm Thiên cũng lười đi xử lí bọn chúng.

Cái quan trọng nhất bây giờ, chính là thứ đang bị ẩn giấu bên trong khe núi kia!

Đó chính là khung cảnh mà Thẩm Thiên nhìn thấy trên đỉnh đầu Tần Cao, thuộc về cơ duyên màu đỏ ánh kim của đại khí vận.

Dựa theo chỉ dẫn trên bức tranh, Thẩm Thiên đã nhanh chóng tìm thấy cửa vào của khe núi tìm thấy cửa vào của khe núi.

Khoảnh khắc mọi người chính thức bước chân vào khe núi, ngay lập tức một nguồn uy lực được trút xuống.

Bên tai mọi người phảng phất vang lên tiếng rống đinh tai nhức óc của rồng.

Khu vực trung tâm của sơn cốc, lại có một bộ khung xương cao mấy ngàn trượng đứng sừng sững của một con rồng khổng lồ.

Uy long vừa to lớn vừa đáng sợ đó tỏa ra từ bộ khung xương của con rồng khổng lồ này.

Trên đỉnh đầu của bộ xương rồng đó có một thanh kiếm gỉ sét cắm xuyên qua.

Còn dưới chân con rồng khổng lồ này, là từng mảng linh thảo màu đỏ mọc dày đặc.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right