Chương 310: Ngươi nói với ta đây là Trúc Cơ kỳ à? (1)

person Tác giả: Lý Hồng Thiên schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 1 lượt đọc

Chương 310: Ngươi nói với ta đây là Trúc Cơ kỳ à? (1)

Khổng Mộng cười nói: “Đúng là một lão bộc trung thành, tận tâm, thật hiếm có. Ngươi yên tâm! Ta sẽ đi cùng Điện hạ ngươi.”

Ngươi, đi cùng bổn Thánh tử?

Thẩm Thiên liếc mắt nhìn Khổng Mộng, hơi sững sờ.

Khổng Mộng cười nói: “Sao, đạo huynh đang nghi ngờ thực lực của ta?”

Quang mang ngũ sắc lóe lên, Ngũ Sắc Thần Quang Phiến xuất hiện trông tay Khổng Mộng: “Nếu chỉ là vong linh Nguyên Anh kỳ thì vẫn chưa thể làm gì được ta đâu.”

Sau khi Thẩm Thiên cảm nhận được khí thế cường đại vượt xa trước kia phát ra trên người Khổng Mộng liền thầm gật đầu.

Không thể không nói, lúc này thực lực của Khổng Mộng vô cùng mạnh mẽ, là một trợ thủ rất tốt.

“Cũng được, nếu đã như vậy, Thẩm mỗ thay sư đệ bổn môn tạ ơn tiên tử!”

Thẩm Thiên vái một cái nhìn Khổng Mộng với ánh mắt cảm kích, tiếp theo hắn nói với Tần Vân Địch: “Vân Địch sư đệ, nhớ lời dặn của ta.”

“Trong mười hai canh giờ nếu ta không liên hệ với đệ thì phải lập tức liên hệ với tất cả những người có thể liên hệ rút khỏi chiến trường thượng cổ!”

Tần Vân Địch bất đắc dĩ đầu: “Vân Địch hiểu.”

“Mong sư huynh phải bảo vệ tốt bản thân!”

Lúc này, tất cả mọi người đều nhìn Thẩm Thiên, thầm hận thực lực bản thân không đủ mạnh.

Nếu thực lực đủ mạnh thì giờ họ đã có thể đi theo Thẩm Thiên kề vai chiến đấu rồi!

Chứ không phải là nhìn một kẻ đến từ tộc Khổng Tước Nam Cương cùng Thẩm Thiên chiến đấu.

Đặc biệt là Tiêu Linh lúc này chấp niệm trở nên mạnh hơn vô cùng sâu sắc, ý chí chiến đấu cũng được kích thích.

Chỉ khi trở nên mạnh hơn mới có thể cùng Thẩm Thiên kề vai chiến đấu!

Còn Lý Liên Nhi thì thật ra chẳng có cảm giác gì đặc biệt, nàng ta đang ôm chậu hoa ngoan ngoãn đứng bên lầm bầm.

Nàng ta đang cầu phúc cho Thẩm Thiên.

Nàng ta tin Thẩm ca ca chắc chắn có thể đánh bại kẻ địch trong Huyết Ma cốc.

Dù sao trong lòng Lý Liên Nhi, Thẩm Thiên chính là một tồn tại gần như hoàn mỹ không gì có thể sánh bằng!

Sau khi đóng truyền tin thần thức, tất cả mọi người trong Thánh Long sơn cốc đều liều mạng tu luyện.

Thẩm Thiên và Khổng Mộng thì hai mắt nhìn nhau, bắt đầu lao đến Huyết Ma cốc với tốc độ cực nhanh, nâng tốc độ lên đến cực hạn.

Chạy không kiêng nể gì trên chiến trường thượng cổ này rất nguy hiểm, dù sao nơi này cũng rất hỗn loạn, đâu đâu cũng có thể có cường địch.

Cho dù bây giờ đang ở thời điểm đặc biệt, vong linh Nguyên Anh kỳ trở lên gần như đã sắp đến trung tâm chiến trường nhưng vong linh Kim Đan kỳ không nhiều lắm.

Lúc Thẩm Thiên và Khổng Mộng xông đến họ đã chém giết khoảng trên dưới trăm con hung linh cản đường.

Trong đó phần lớn đều là vong linh tinh anh có thể so với Kim Đan kỳ, vì nếu không phải thế thì căn bản không có tư cách cản đường của hai người.

Tuy nhiên dù là vong linh Kim Đan kỳ thì trước mặt Thẩm Thiên và Khổng Mộng vẫn chỉ yếu ớt như tờ giấy mỏng mà thôi.

Ngũ sắc Thần quang của Khổng Mộng quét qua là có thể trấn áp được một vài vong linh Kim Đan kỳ rồi.

Tử Kim chùy trong tay Thẩm Thiên đánh xuống một chùy là có thể khiến vong linh chia năm xẻ bảy.

Hai người cứ thế điên cuồng nghiền áp, biến chiến trường thượng cổ đầy rẫy nguy cơ này thành một trò chơi chém giết.

Cuối cùng, nơi hai người đi qua không có vong linh nào còn dám tấn công nữa.

Hai tên này còn hung hơn cả hung linh!

Dưới sự dẫn đường của Khổng Mộng, Thẩm Thiên rất dễ dàng tìm được Huyết Ma cốc.

Đây là một dãy núi cao vút trong mây, đỉnh núi đã hoàn toàn đâm thẳng vào đám mây màu đỏ máu.

Nghe nói đám mây màu đỏ máu kia ẩn chứa vật chất kỳ dị, nếu bị nhiễm phải rất dễ bị tẩu hỏa nhập ma.

Bởi vậy phàm là thí luyện giả vào chiến trường thượng cổ trên cơ bản sẽ lựa chọn đi xuyên qua hẻm núi giữa dãy núi.

“Đây chính là Huyết Ma cốc!”

Khổng Mộng đứng từ xa nhìn sang Huyết Ma cốc nói: “Trước đó lúc chúng ta đi ngang qua hẻm núi này đã gặp một Huyết Ma cấp Nguyên Anh kỳ.”

“Có điều dưới sự phối hợp của năm người chúng ta, con Huyết Ma kia bị tru sát, không ngờ chúng vẫn còn nữa!”

Thẩm Thiên như suy nghĩ gì đó: “Chuyện khác thường tất có yêu quái. Thẩm mỗ có biện pháp giữ mạng nên sẽ đi trước dò đường!”

“Phiền tiên tử ẩn ở một nơi bí mật gần đây áp trận giúp Thẩm mỗ, nhất định phải giữ an toàn cho bản thân.”

“Nếu mọi chuyện không thể cứu vãn, tiên tử lập tức rời đi, tuyệt đối không nên tùy tiện rat ay cứu ta.”

Lời của Thẩm Thiên vô cùng chân thành, dù sao đây cũng là lần đầu tiên hắn gặp người vận khí lớn trên đầu mang vòng sáng màu tím.

Loại rau hẹ cấp chí tôn này có giá trị không thể đo lường được, dĩ nhiên Thẩm Thiên phải bảo vệ thật tốt không thể để xảy ra chuyện gì không hay.

Đạo huynh đang... quan tâm ta sao?

Trong mắt Khổng Mộng lóe lên tia kỳ lạ, trên mặt bất giác nở nụ cười.

Biết rõ trong Huyết Ma cốc có thể sẽ có nguy hiểm nhưng vẫn muốn một mình xông vào mạo hiểm.

Thiên kiêu nhân tộc dũng cảm, dịu dàng như vậy mới có tư cách trở thành người của thần tộc Khổng Tước ta hành tẩu nhân gian!

Thẩm huynh yên tâm, nếu huynh gặp phải nguy hiểm, Mộng tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn!

Trong lòng âm thầm hạ quyết tâm, Khổng Mộng gật đầu nói: “Đạo huynh yên tâm, Mộng sẽ tự chăm sóc bản thân.”

Thẩm Thiên gật đầu, đeo mặt nạ lông phượng lên thu liễm toàn bộ khí tức.

Tiếp theo, hắn chậm rãi bay vào trong Huyết Ma cốc.

...

Không thể không nói Huyết Ma cốc này là một hiểm địa, hai bên đều là vách đá vạn trượng chim bay khó lọt.

Chỉ có hai bên thông đạo bắc ngang trong ngoài chiến trường là có thể đi, nếu bị người ta bao vây trong hẻm núi thì gần như không còn đường sống nữa.

Thẩm Thiên cẩn thận mò mẫm đi vào hẻm núi, nơi này không giống với những nơi hoang vu khác của chiến trường mà mọc đầy những bụi cỏ dại màu đen.

Hắn nhanh chóng du tẩu trong hẻm núi, vừa ẩn nấp vừa cẩn thận thăm dò, tìm kiếm mục tiêu.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right