Chương 390: Cuộc quyết đấu giữa con rể và cha vợ!
Khi giọng của tháp linh vang lên, một bóng dáng từ từ ngưng tụ trên võ đài Chiến Thần.
Cái bóng ấy được bao phủ bởi sấm sét vàng rực, thoạt nhìn vừa oai hùng không gì bằng vừa cao quý đến mức không thể nhìn thẳng.
Sau lưng hắn có đủ loại dị tượng hiện ra, trong đó có năm thần thú là Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ và Kỳ Lân đang rít gào, đồng thời còn có chim công năm màu bay ngang trời.
Bên cạnh đó, dị tượng kiếm đạo vô cùng tận chính là thứ khiến tinh thần chiến đấu của Lý Thương Lan sục sôi.
Hàng chục nghìn thanh kiếm thần đang bay quanh bóng dáng ấy để bảo vệ, trông cứ như hành hương vậy.
Dị tượng kiếm đạo vô thượng - Vạn Kiếm Lăng Cửu Tiêu!
Kiếm tâm, kiếm ý và kiếm của Lý Thương Lan đều chấn động khi chứng kiến dị tượng đó.
Đối với kiếm tôn tối cao mà cả thể xác và tinh thần đều chìm đắm trong kiếm đạo như Lý Thương Lan thì điều đáng mong đợi nhất chính là được chiến đấu với cường giả.
Nếu vị cường giả này cũng tu luyện kiếm đạo thì không còn gì tốt hơn nữa!
"Không ngờ rằng ta có thể phối hợp với một vị tuyệt đại thiên kiêu có dị tượng Thiên Kiếm, sảng khoái, sảng khoái!"
Một quả cầu thủy tinh lưu ảnh bay ra từ ngực Lý Thương Lan: "Bổn tôn sẽ ghi lại trận quyết đấu đỉnh cao này, sau đó sẽ cho Trường ca, Liên nhi và tên nhóc kia chiêm ngưỡng."
"Để bọn họ biết kiếm đạo độc tôn chân chính là cái gì!"
Trong ánh mắt mong chờ của Lý Thương Lan, ánh sáng quanh bóng người kia dần biến mất.
Bóng người đó cũng hoàn toàn hiện ra trước mặt Lý Thương Lan.
Lý Thương Lan lập tức sửng sốt, bởi vì ông ta bất ngờ phát hiện người đó chính là Thẩm Thiên!
"Trùng hợp như vậy sao?"
Thanh kiếm sau lưng Lý Thương Lan khẽ rung, tinh thần chiến đấu cao lạ thường: "Tốt lắm, đúng lúc để bổn tôn dạy dỗ ngươi một trận với cấp bậc bằng nhau."
Theo ông ta thấy, chỉ cần mình đánh bại Thẩm Thiên bằng kiếm đạo vô thượng cùng cấp bậc tại tháp Chiến Thần là có thể khiến hắn thật lòng khâm phục và theo học kiếm với mình.
Còn chuyện có thắng hay không ấy à?
Lý Thương Lan cảm thấy đó hoàn toàn không phải là vấn đề.
Đối với hầu hết thiên tôn, bọn họ vẫn chiếm ưu thế rất lớn khi đối đầu cùng cấp với thiên kiêu trẻ tuổi.
Mặc dù nơi này là tháp Chiến Thần nên tu vi của người khiêu chiến và hình chiếu sẽ bị áp chế xuống cùng cấp với nhau, nhưng tu vi không là tất cả.
Thân là kiếm tôn đứng đầu Đông Hoang, Lý Thương Lan tích lũy vô số kinh nghiệm chiến đấu trong suốt nghìn năm qua, một hình chiếu làm sao có thể sánh bằng ông ta?
Theo một trình độ nào đó, khả năng nắm giữ tiết tấu chiến đấu và ứng biến chiêu thức tại chỗ giữa hai người không cùng một cấp bậc.
Dù Thẩm Thiên chân chính có đứng trước mặt thì Lý Thương Lan vẫn nắm chắc phần thắng.
Dù sao số lần ông ta đánh nhau cũng nhiều hơn số lần Thẩm Thiên ăn cơm mà!
"Bởi vì tu vi của ngài quá cao nên sẽ bị áp chế về cùng một bậc với đối phương để đảm bảo tính công bằng, xin hỏi có xác định hay không?"
Tháp linh lại lên tiếng lần nữa. Lý Thương Lan suy tư một lát rồi nói: "Xác định."
Lý Thương Lan vừa dứt câu thì chợt thấy cơ thể hơi nặng, tu vi tuyệt đại kiếm tôn của mình nhanh chóng giảm xuống.
Chẳng mấy chốc mà ông ta đã hạ xuống Nguyên Anh kỳ, Kim Đan kỳ. Chưa dừng lại ở đó, tu vi của ông ta còn giảm đến mức Trúc Cơ tột đỉnh mới thôi.
Cùng lúc đó, sức mạnh cơ thể của ông ta giảm xuống còn khoảng hai vòng Kim Thân, hơi thở trên người cũng suy yếu trên diện rộng.
"Chắc hẳn tu vi luyện khí của tên nhóc này vẫn là Trúc Cơ kỳ còn tu vi luyện thể thần ma lại tăng đến Kim Thân kỳ."
Lý Thương Lan thầm líu lưỡi, đúng là một thiên tài tu luyện luyện thể thần ma!
Thôi được, để bổn tôn xem thử ngươi có bao nhiêu cân lạng!
Suy nghĩ ấy vừa sinh ra thì thanh kiếm rộng sau lưng Lý Thương Lan đã phóng lên cao.
Keng!
Tiếng kiếm rung vang vọng trong vũ trụ, vô số ánh kiếm đột nhiên xuất hiện trong hư không.
"Trường Hà về biển, mưa đổ nghìn sông!"
Ánh kiếm sau lưng Lý Thương Lan đột nhiên xông lên bầu trời, tiếp theo đó lại bắn vọt về phía Thẩm Thiên như mưa rào.
Tuy Lý Thương Lan tự tin và kiêu ngạo nhưng lại không hề lỗ mãng hay ngông cuồng, ông ta hiểu rõ đạo lý "sư tử phải dùng hết sức vồ thỏ".
Việc Thẩm Thiên có thể xuất hiện trong tháp Chiến Thần và đạt được đánh giá "thiên kiêu thất tinh" đồng nghĩa với việc hắn có khả năng chiến đấu cùng cấp rất mạnh.
Dù ông ta có ưu thế "tuổi cao, sỏi đời, dày dạn kinh nghiệm" nhưng cũng tuyệt đối không thể xem thường tên nhóc này.
Do đó, trận đấu vừa bắt đầu thì ông ta đã sử dụng tuyệt kỹ sở trường của mình - Trường Hà kiếm kinh.
Đó là một trong những kiếm kinh trấn tông mạnh nhất của động Thái Bạch, hơn nữa nó chỉ thua kém đế kinh một tí mà thôi.
Dù tìm khắp năm vực cũng có thể khẳng định rằng nó là tuyệt học kiếm đạo vô thượng hàng đầu.
Lý Thương Lan bị áp chế tu vi đến Kim Thân cảnh, chẳng qua sự hiểu biết của ông ta về kiếm kinh này vẫn còn nguyên.
Ông ta sử dụng kiếm kinh làm kiếm khí mênh mông bao phủ toàn bộ võ đài Chiến Thần, dù Thẩm Thiên có muốn tránh cũng không thể làm được.
"Thiên địa huyền tông, nguồn gốc vạn khí, Huyền Vũ phía bắc bảo vệ chân thân!"
Hình chiếu của Thẩm Thiên bấm pháp quyết, dấu ấn sấm sét giữa mày sáng mạnh hơn và sinh ra vô số sấm sét màu đen.
Sấm sét hội tụ trên đỉnh đầu Thẩm Thiên, kế đó nó nhanh chóng ngưng tụ thành một lồng năng lượng cực lớn và bao lấy Thẩm Thiên.
Kiếm khí vô cùng tận đánh trúng lồng năng lượng Huyền Vũ làm nó rung động không ngừng, tuy nhiên kiếm khí vẫn không thể phá vỡ lồng năng lượng ấy.
"Linh sương che trời, lên!"
Thẩm Thiên khẽ niệm pháp chú, sau đó sương mù lập tức trào dâng từ dưới chân hắn.