Chương 692: Giở Trò Đúng Không Hả?

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 692: Giở Trò Đúng Không Hả?

Lúc này, vô số cặp mắt đều đang gắt gao nhìn chằm chằm vào Linh thành của Đạo Nhất tông, ngay cả người của Thánh địa Kình Thiên cũng bị làm cho chết lặng.

Mẹ kiếp, một lần là có được mấy người cùng nhau đột phá cấp Đại Thánh, mẹ nó, loại chuyện này ở Trung châu cũng chưa từng xảy ra.

“Đạo Nhất tông này có gì đó kỳ lạ.”

Một vị trưởng lão của Thánh địa trầm giọng nói, dù sao cũng không biết tại sao, hắn chỉ cảm thấy tông môn này có chút kỳ lạ, không phải chỉ có chút là lạ, mà là cực kỳ kỳ lạ.

Toàn bộ không gian đều bị lôi vân bao phủ, trong bầu không khí đè nén như vậy, cũng không biết là ai hô lên một tiếng.

“Chạy ngay đi, đây là lôi kiếp cấp Đại Thánh, đụng vào là chết đấy.”

Ngay cả Thánh giả cũng khó có thể chống lại lôi kiếp cấp Đại Thánh, chứ đừng nói đến hầu hết tu vi của những người có mặt ở đây còn chưa đạt đến Thiên Nhân cảnh.

Đối mặt với lôi kiếp cấp Đại Thánh, đừng nói là tự bảo vệ mình, gần như chỉ cần dính đến một chút dư âm thôi cũng sẽ giết chết bọn họ.

Huống chi, cái này còn không phải chỉ là lôi kiếp cấp Đại Thánh của một người, mà là lôi kiếp cấp Đại Thánh của mấy người cộng lại, cho nên uy lực càng thêm khủng bố.

Nghe vậy, đông đảo tu sĩ cũng không đoái hoài tới việc xem náo nhiệt nữa, lập tức ào ào hướng về nơi xa chạy tán loạn.

“Đi mau đi mau, đừng để bị ảnh hưởng.”

Cuối cùng tính mạng vẫn quan trọng hơn, náo nhiệt cũng bị bỏ qua không thèm đoái hoài tới nữa, một chúng tu sĩ ào ào chạy trối chết, ngay cả hai vị Đại Thánh cũng không đứng ở chỗ đó nữa, mặc dù bọn họ là Đại Thánh, nhưng cũng không muốn bản thân mình bị cuốn vào bên trong lôi kiếp cấp Đại Thánh.

Đột nhiên, vốn có đông đảo tu sĩ tụ tập xung quanh để chuẩn bị xem náo nhiệt ở khắp các hướng, nhưng hiện tại bị chuyện này làm cho chạy tán loạn.

Bởi vì không ai nguyện ý muốn trở thành oan hồn ở dưới lôi kiếp này, nếu cứ thế mà chết đi thì thật quá oan uổng rồi.

Không lâu sau, trong sân chỉ còn lại người của Thánh địa Kình Thiên, mà lúc này nguyên một đám cũng hai mặt nhìn nhau, trong mắt tựa hồ đều đang hỏi, chúng ta nên làm cái gì đây?

Không ngờ lại có kết quả như vậy, trận pháp bị phá vỡ, kết quả là mấy người người ta đột phá đến Đại Thánh cảnh, thu hút lôi kiếp, cái này cũng quá kinh người rồi.

Mặc dù bọn họ đều là cường giả ở Đại Thánh cảnh, nhưng cũng đã từng trải qua lễ rửa tội của lôi kiếp.

Nhưng chính là bởi vì đã trải qua, cho nên mới biết được đáng sợ như thế nào, mà mùi vị đó, làm gì có ai muốn trải qua loại cảm giác này thêm lần nữa chứ.

Trong lòng vốn đã có chút rung động, thậm chí có người không khỏi lẩm bẩm.

“Chi bằng chúng ta để bọn họ đột phá xong rồi hãy động thủ?”

Thế mà một giây sau, Thánh chủ Kình Thiên vẫn đang đứng trên boong thuyền, cũng không thực hiện bất kỳ động tác nào, đã mở miệng nói chuyện.

“Hừ, các ngươi cho rằng ngẫu nhiên đột phá mấy tên Đại Thánh thì có thể thay đổi được cái gì sao? Ngu muội.”

Nghe thấy lời này của Thánh Chủ Kình Thiên, mọi người ở Thánh địa Kình Thiên cũng lần lượt bình tĩnh lại.

Đúng vậy, bên phía bọn họ có Thánh chủ tự mình tọa trấn, cứ coi như bên phía Đạo Nhất tông lại tăng thêm mấy tên Đại Thánh thì sao chứ, nếu không có Đại Đế toạ trấn, thì cũng không thay đổi được chuyện gì.

Ngay khi người của Thánh địa Kình Thiên bởi vì những lời nói của Thánh chủ mà nhặt lại được lòng tin, thì ở bên trong Linh thành, bốn người Tần Sơn Hải, Thanh Thạch, Bách Hoa Tiên Tử và Tuyệt Ảnh cũng ngẩng đầu nhìn về phía lôi kiếp ở trên bầu trời.

Bọn họ đều đã đột phá Đại Thánh, cho nên lôi kiếp trên bầu trời cũng là do bọn dọ dẫn dụ tới.

“Đại sư huynh, có muốn chơi hết mình không?”

“Hả???”

Tần Sơn Hải đột nhiên mở miệng nói như thế, khiến cho Tề Hùng nghe vậy thì cả kinh, chơi hết mình cái gì cơ? Tại sao hắn lại nghe không hiểu ý của tên lỗ mãng này vậy?

Chỉ là Tần Sơn Hải nhếch miệng cười một tiếng, sau đó thân ảnh lập tức lóe lên rồi biến mất ngay tại chỗ, sau khi hắn xuất hiện lần nữa thì đã ở giữa không trung, tiếp theo đó chính là trực tiếp xông vào vòng vây của một đám trưởng lão cấp Đại Thánh ở Thánh địa Kình Thiên.

“Muốn chết.”

Nhìn thấy Tần Sơn Hải đột nhiên xuất hiện ở giữa đám người, tất cả trưởng lão cấp Đại Thánh của Thánh địa Kình Thiên lập tức nổi giận.

Tên gia hỏa này xem thường bọn họ biết bao nhiêu, chính mình vừa mới đột phá Đại Thánh, vậy mà lại dám khoa trương xuất hiện ở giữa bọn họ như vậy, chẳng lẽ bản thân cho rằng sau khi đột phá được cấp Đại Thánh là bọn họ không làm gì được hắn sao?

Ngay lập tức, tất cả các trưởng lão của Thánh địa Kình Thiên đồng loạt ra tay.

Nhưng công kích của bọn họ còn chưa kịp xuất ra, một đạo lôi kiếp trực tiếp từ trên trời giáng xuống, nhắm ngay Tần Sơn Hải ở trong đám người.

Lôi kiếp là do Tần Sơn Hải kích phát, đương nhiên là vẫn luôn nhắm về phía hắn, mà đây cũng là quy tắc của Thiên Đạo, cho nên dù hắn có trốn ở nơi nào cũng trốn không thoát.

Hơn nữa, lôi kiếp cũng không có suy nghĩ, huống hồ là phân biệt địch ta, cho nên đối với những người ở xung quanh Tần Sơn Hải, lôi kiếp căn bản không có chút lo lắng nào.

Cảm nhận được uy thế kinh người của lôi kiếp ở trên bầu trời, một đám trưởng lão của Thánh địa Kình Thiên đều bị làm cho ngây ngẩn cả người, mẹ nó tại sao vừa rồi lại quên béng chuyện này chứ.

“Mẹ kiếp, tên gia hỏa này cố ý.”

Có một tên trưởng lão kịp phản ứng lại, lúc này cũng dùng ánh mắt căm tức nhìn ‌về phía Tần Sơn Hải.

Khó trách hắn lại không chút sợ hãi trực tiếp xông vào trong đám người, hoá ra là ngay từ đầu hắn đã định lợi dụng lôi kiếp để đối phó với bọn hắn.

Mẹ nó chính ngươi đột phá cảnh giới dẫn tới lôi ‌kiếp, hiện tại lại muốn để chúng ta giúp ngươi ngăn cản?

“Tán.”

Các trưởng lão của Thánh địa Kình Thiên không nói hai lời, lập tức tản ra tứ phía.

Kêu bọn họ đi hỗ trợ người của Đạo Nhất tông ngăn cản lôi kiếp là chuyện không thể nào xảy ra được, sau khi hắn độ xong lôi kiếp, vậy thì bọn họ sẽ có nhiều thời gian để đối phó, động thủ cũng sẽ dễ dàng hơn.

Bọn họ vốn tưởng rằng chỉ cần né đi là được, nhưng ngay khi mấy cái tên trưởng lão trong đó vừa mới thối lui không xa, liền nhìn thấy Bách Hoa Tiên Tử xuất hiện, mà ngay sau đó chính là từ trên bầu trời giáng xuống thêm một một đạo lôi kiếp.

“Chết tiệt.”

Biến cố bất thình lình khiến cho mấy tên trưởng lão này tránh không thoát, sau đó bọn họ cũng chỉ có thể không tình nguyện giúp Bách Hoa tiên tử ngăn cản lôi kiếp.

Mặt khác, tình hình của hai bên gần như giống nhau, Tuyệt Ảnh và Thanh Thạch cũng lợi dụng lôi kiếp.

Trong lúc nhất thời, trên bầu trời xuất hiện một cảnh tượng kỳ lạ, bốn tên Đại Thánh của Đạo Nhất tông, điên cuồng đuổi theo một đám Đại Thánh của Thánh địa Kình Thiên đang chạy tán loạn.

“Ngươi đừng có mà tới đây.”

Trưởng lão cấp Đại Thánh của Thánh địa Kình Thiên lập tức gầm lên giận dữ sau khi nhìn thấy bốn người Tần Sơn Hải và Bách Hoa Tiên Tử, tiếp theo đó chính là cảnh thân thể của hắn không chút do dự mà lùi lại.

Về phần bốn người Tần Sơn Hải, bọn họ lại không nói một lời mà đuổi sát không nhả.

Con hàng Thanh Thạch thậm chí còn điên cuồng hơn, lúc nhìn thấy các trưởng lão của Thánh địa Kình Thiên muốn chạy trốn, hắn lại dùng lưỡi câu trực tiếp móc người ta ngược trở lại, sao đó dùng đối phương phải nhận một đạo lôi kiếp.

“Đến đây nào, bảo bối.”

“Chết tiệt, chơi lưỡi câu sao, ta nhất định sẽ không buông tha cho ngươi…”

Lôi kiếp trên bầu trời không ngừng giáng xuống, như thể chúng đang tức giận, một đạo nối tiếp một đạo, không hề có ý định dừng lại.

Mà bên phía một đám trưởng lão cấp Đại Thánh của Thánh địa Kình Thiên đều bị truy đuổi và bỏ chạy tứ phía.

Đông đảo tu sĩ chạy trốn ở phía xa xa, sau khi nhìn thấy một màn này thì nguyên một đám đều mang sắc mặt cổ quái.

Tại sao cái này có vẻ khác với những gì các ngươi đã từng nói thế? Chẳng phải đã từng nói là Thánh địa Kình Thiên có thể dễ dàng đè chết Đạo Nhất tông sao?

Tại sao hiện tại, người ta chỉ có bốn người nhưng lại có thể đuổi theo hơn chục vị Đại Thánh các ngươi bỏ chạy thế.

Về phần các Thánh giả, Thiên Nhân cảnh phía dưới kia thì càng bỏ chạy mất dạng từ lâu, dù sao uy lực của lôi kiếp lần này quá khủng bố, cho nên bọn họ có thể không dám tùy tiện nếm thử.

“Các ngươi không phải là cường giả của Thánh địa sao? Tại sao chỉ biết chạy trốn thôi vậy? Ngay cả dũng khí chiến đấu cũng không có?”

Tần Sơn Hải đuổi theo ba tên trưởng lão của Thánh địa, trên khuôn mặt của hắn đều lộ ra vẻ khinh thường.

Nghe đến đây, hàm răng của ba người đều nghiến sắp nát hỏng luôn rồi,bọn họ hận không thể xé xác tên này.

“Ngươi tìm… Mẹ kiếp…”

Một người trong số đó tức đến mức chịu không nổi, hắn quay đầu gầm thét sau đó muốn động thủ đánh người, nhưng lời còn chưa nói đến một nửa, trong nháy mắt đã quay đầu bỏ chạy.

Bởi vì những gì hắn nhìn thấy chỉ có một đạo lôi kiếp từ trên trời giáng xuống.

Mẹ nó bọn gia hỏa này không nói võ đức, giở trò lưu manh, dám dùng lôi kiếp để đánh nhau, cái này còn chơi cái rắm gì nữa.

Hắn lập tức hạ quyết tâm, trước khi lôi kiếp tiêu tán thì tuyệt đối sẽ không giao thủ với những tên tiểu nhân âm hiểm này.

Tình hình chiến đấu đang phát triển theo một chiều hướng cực kỳ kỳ lạ, mà cái thứ lôi kiếp này, quả thật là bị bốn người Tần Sơn Hải chơi đến hiểu rõ.

Đánh cho đám trưởng lão của Thánh địa Kình Thiên không ngóc đầu lên được.

Nhưng ngay lúc mọi người cho rằng mọi chuyện sẽ tiếp tục như vậy cho đến khi lôi kiếp biến mất, đột nhiên, một cỗ uy áp truyền ra, mà lôi kiếp trên bầu trời tựa hồ bị thứ gì đó ngăn cản, không cách nào có thể bổ xuống thêm được nữa.

“Ngay cả lôi kiếp cũng có thể ngăn cản sao? Thánh chủ Kình Thiên…”

Trông thấy có người có thể chặn được cả lôi kiếp, nguyên một đám tu sĩ ở phía xa liền trợn mắt hốc mồm mà nhìn về phía Thánh chủ Kình Thiên đang đứng ở trên không gian linh chu.

Nguyên một đám đều lộ ra vẻ kinh hãi.

Phải biết, ở đây có rất nhiều người, đừng nói là tận mắt nhìn thấy Đại Đế động thủ, cho dù là Đại Đế thực sự thì có lẽ đây cũng là lần đầu tiên nhìn thấy.

Nhưng lúc này đây, sau khi tận mắt chứng kiến Thánh Thiên Kình Thiên dùng chính lực lượng của mình ngăn chặn cả lôi kiếp cấp Đại Thánh, rất nhiều người đã dùng trực giác của mình cảm nhận được sự cường đại của Đại Đế trước.

Giống như chỉ dựa vào sức mạnh của một người là đủ để chống lại Thiên Đạo.

“Đây chính là cường giả Đại Đế sao?”

Có tu sĩ trẻ tuổi tự mình lẩm bẩm, cảnh tượng trước mắt này đã triệt để vượt quá nhận thức của hắn.