Chương 542: Ta? Ta là đệ tử thân truyền của Trương sư phó ở Tam Nguyên Lâu! (1)
“Oáp...”
Hà Ngũ lại đánh một cái ợ rượu.
“Thật đấy, Tiền Thất, ngươi tin ta đi. Chuyện này để ta làm, chắc chắn sẽ sắp xếp ổn thỏa cho ngươi.”
Mặc dù mặt Hà Ngũ đỏ bừng và toàn thân nồng nặc mùi rượu, nhưng đôi mắt của hắn vẫn trong veo. Là một sát thủ, hắn có thể uống vài chén, nhưng tuyệt đối không để mình rơi vào trạng thái say bí tỉ.
Tiền Thất liếc nhìn Hà Ngũ, trong mắt đầy vẻ không tin tưởng. Hà Ngũ làm việc rất cẩu thả. Hắn chỉ giỏi duy nhất một việc — giết người.
“Vậy ngươi nói xem, định làm thế nào?” Tiền Thất hờ hững hỏi.
“Có gì khó đâu, tất nhiên là lấy lễ mà đối đãi. Thiếu chủ của Ngọc Diệp Đường chúng ta muốn bái sư học nấu ăn, chuyện này nếu truyền ra ngoài, sẽ gây chấn động từ Dư Hàng đến Biện Lương.”
“Lấy lễ mà đối đãi” sao? Tiền Thất có chút sửng sốt. Đây mà là lời Hà Ngũ có thể nói ra ư?
Dường như hiểu được ý của Tiền Thất, Hà Ngũ thở dài: “Tiền Thất, ngươi không hiểu đâu. Từ nhỏ ta đã có tâm nguyện đọc sách thánh hiền, bước lên con đường quan lộ rồi. Chỉ tiếc là gia cảnh bần hàn...”
Tiền Thất sửng sốt, ngắt lời: “Khoan đã, chẳng phải ngươi mồ côi sao?”
Năm xưa, khi lâu chủ Phong Vũ Lâu nhận nuôi lứa sát thủ đầu tiên, hắn chỉ chọn những đứa trẻ mồ côi.
Hà Ngũ nhún vai đáp: “Ta không phải.”
“Hôm đó ta ra phố xin ăn, Hà quản sự gọi một đám trẻ đi theo, nói là đi với ông ấy sẽ có cơm ăn. Thế là ta đi theo thôi.”
“Ơ?” Tiền Thất nghe vậy thì ngớ người.
Hà Ngũ đỏ mặt, trừng mắt nói: “Có gì sai sao?”
Tiền Thất hơi choáng váng. Nàng vô thức hỏi: “Ngươi chưa bao giờ đi tìm phụ mẫu của mình sao?”
“Tìm không thấy, chắc họ chết lâu rồi... Nhiều năm như vậy qua đi rồi mà.”
Hà Ngũ nhún vai bất lực.
Nghe đến đây, Tiền Thất không khỏi liếc nhìn Hà Ngũ thêm một cái. Trước đây nàng chỉ biết Hà Ngũ cẩu thả, không ngờ hắn lại có quá khứ như vậy.
“Tiền Thất, ta nghe Tần Nhất nói ngươi định làm hết năm nay, sang năm sẽ rửa tay gác kiếm, về quê hưởng tuổi già phải không?” Hà Ngũ ngồi trên cái ghế tròn hỏi.
Ánh mắt Tiền Thất trùng xuống, gật đầu: “Ta đã chán ghét cảnh đao đao kiếm kiếm trên giang hồ rồi. Làm hết năm nay, sang năm ta sẽ về quê.”
Hiện nay nàng không còn sống được bao lâu nữa. Nàng chỉ muốn tìm một nơi nào đó để an hưởng quãng thời gian còn lại.
Dường như cảm nhận được tâm trạng của Tiền Thất, Hà Ngũ hơi sửng sốt. Hắn thu lại vẻ đùa cợt, trên mặt thoáng hiện lên nét cảm khái.
Là sát thủ, vậy quê hương của bọn họ rốt cuộc ở đâu?
“Thôi vậy, lúc đi nhớ báo một tiếng, chúng ta mời ngươi ăn cơm. Cuối cùng rồi cũng có ngày này. Người của Phong Vũ Lâu năm xưa, giờ chỉ còn lại sáu người chúng ta. Có giải tán thì ít nhất cũng phải ăn một bữa chứ?”
Hà Ngũ đứng dậy, vỗ vai Tiền Thất.
“Ngươi nghỉ ngơi ở đây đi, ta sẽ đi một chuyến đến Hàng Châu phủ. Hôm nay trước khi trời tối ta sẽ tới nơi. Ta đã từng thưởng thức món ăn của Tam Nguyên Lâu ở Hàng Châu phủ, có thể nói là tuyệt phẩm nhân gian. Trương sư phó ở Tam Nguyên Lâu cũng xuất thân là võ giả, ta sẽ mời ông ấy đến.”
Tiền Thất định nói gì đó, nhưng Hà Ngũ đã đập vào ngực mình, nói: “Yên tâm, chuyện này cứ giao cho ta. Ta làm việc, ngươi cứ yên tâm.”
Nói xong, thân hình hắn lóe lên, trong nháy mắt đã phóng ra ngoài tường viện.
Tiền Thất nhìn theo bóng lưng Hà Ngũ biến mất, không khỏi lẩm bẩm một câu: “Chính vì ngươi làm việc mà ta mới không yên tâm...”
…
Hàng Châu phủ, Tiền Đường huyện.
Mặt trời dần lặn về phía tây.
“Đuổi theo!”
“Hắn chạy về hướng đó!”
“Đáng chết, ong tìm hương dừng lại ở đây rồi!”
Một đôi quan sai trong trang phục màu đen nhanh chóng chạy qua, âm thanh bước chân vang vọng trên con phố lát đá xanh. Các người đi đường vội vàng tránh sang hai bên.
Đội quan sai lao vun vút trên mái nhà, nhanh nhẹn băng qua vài con hẻm, rồi hội tụ với một nhóm quan sai khác tại một ngõ cụt.
Dưới đất là một chiếc áo ngoài màu đen.
Khuôn mặt của viên quan cầm đầu, mặc áo có hoa văn chim chóc tinh xảo, tối sầm lại. Hắn là một nhị phẩm, đang dẫn đội truy bắt “Đạo Thần” Cơ Vô Mệnh. Hắn đã truy đuổi từ Giang Tây đến Hàng Châu, bị Cơ Vô Mệnh đánh lạc hướng suốt ba ngày, mà giờ lại để mất dấu!
“Đầu lĩnh, tên Cơ Vô Mệnh này lại có thể ngăn cản được hương thơm, đến cả ong tìm hương cũng không tìm thấy hắn!” Một quan sai cấp tam phẩm lo lắng nói.
“Hắn không chạy được xa đâu, tiếp tục truy đuổi!” Vị quan cầm đầu nghiến răng ken két nói.
Bốn năm trước, khi “Đế Quân” Đông Hoa, tông sư đệ nhất thiên hạ, cướp pháp trường ở Biện Lương, uy tín của Lục Phiến Môn đã dần suy giảm. Những năm gần đây, hoàng đế sủng tín Đông Xưởng, nhiều quyền hạn của Lục Phiến Môn đã bị Đông Xưởng thay thế.