Chương 1099: Thiên Khải

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 2 lượt đọc

Chương 1099: Thiên Khải

Vô số Ác Đọa ở trên chiếc du thuyền to lớn này, chiến đấu trong 700 năm, cũng cùng tồn tại trong 700 năm. Hiện giờ chúng hiếm khi thống nhất nhìn về một hướng khác. Nếu như muốn hỏi bọn chúng rằng liệu thế giới có phần cuối hay không, cách đây không lâu, chúng tuyệt đối sẽ cho rằng thế giới này không có phần cuối. Nhưng ngay vào trước đó không lâu, theo giếng mở ra...chiếc du thuyền có khả năng đột phá rất nhiều khu vực này, rốt cục cũng có cơ hội xuyên qua màn sương mù đen...

Bên ngoài màn sương mù đen kịt, trong vùng biển của Thịnh Quốc trước đây, quân đội đóng trên biển của vô số quốc gia sẽ ghi nhớ khoảnh khắc này. Toàn bộ nhân viên liên lạc đang khẩn trương

báo cáo tình hình ở rìa của màn sương mù đen vào lúc này.

Trong màn sương mù đen vô tận, có một chiếc du thuyền siêu lớn xông ra! Dòng nước biển mãnh liệt, tiếng còi hơi đinh tai nhức óc, các đội ngũ đóng quân trên biển của vô SỐ quốc gia, toàn bộ thành viên ngửa đầu, nhìn chiếc du thuyền siêu lớn có hoa văn của Thịnh Quốc 700 năm trước xuyên qua màn sương mù đen! Bóng đen to lớn bao phủ, như thể một con quái vật khổng lồ đến từ trong màn sương mù đen giáng xuống nhân gian.

Vô số địa phương bị xé nát, cuối cùng hình thành một đặc khu. Ngoại vi giếng. Tỉnh Nhị càng ưa thích gọi nó là-- con đường đến với các vị thần. Y lộ ra mặt mũi tràn đầy từ bi nhìn trời đất, sa mạc, đại dương, sông băng, thành phố, rừng rậm, gò núi, những địa phương bất đồng này trộn lẫn với nhau, bị bóp méo bởi các loại quy tắc của giếng. Tỉnh Nhị biết, chính mình ở bên trong thời gian rất lâu, đều chỉ có thể đợi ở cái địa phương này. Bởi vì cần trấn thủ giếng, cũng bởi vì...thật sự là bị thương quá nặng. Tỉnh Tứ xuất thủ, khiến cho Tỉnh Nhị chỉ có thể dùng ý niệm hóa hình, về phần thân thể thuần túy,

cần thời gian rất lâu mới có thể khôi phục. Chẳng qua Tỉnh Nhị vẫn quay lại con đường đến với các vị thần, sau lần rời khỏi này, y càng củng cố thêm niềm tin rằng mình sẽ không bao giờ rời khỏi giếng nữa, chính mình an tâm làm một người trấn thủ giếng là được rồi. Con đường đến với các vị thần bởi vì quá méo mó, không có bao nhiêu sinh vật dám tới gần, cho dù giới hạn ở giữa khu vực cùng với khu vực đã biến mất. Ở trước mặt Tính Nhị, chỉ có một con hươu trắng. Tỉnh Nhị rất nguy hiểm, nhưng Tinh Nhị lúc này, chỉ là một cỗ thân thể ý niệm do phật quang ngưng tụ. Hươu trắng liền nằm rạp trên mặt đất, nhìn Tình Nhị, cũng không cảm thấy sợ hãi. Tỉnh Nhị thì tự hỏi vấn đề, một người một huơu dường như rất hòa hợp.

Y là giả nhân giả nghĩa, hay là phật chân chính, hoặc là cả hai, là một vấn đề khó mà nói được. ít nhất thì con hươu trắng này, đích xác không cảm giác được trên người Tình Nhị có bất kỳ khí tức tà ác nào. Vấn đề mà Tỉnh Nhị đang tự hỏi, là sau khi trở về từ thành phố Bách Xuyên, phát sinh hai sự kiện

lón.

Hai sự kiện lớn, đều có quan hệ với giếng. Tuy y là người trấn thủ giếng, nhưng Tỉnh Nhị kỳ thật cũng không biết giếng ở nơi nào. Cho dù hiện tại gần trong gang tấc với giếng, cũng rất khó tìm được vị trí của giếng. Tỉnh Tứ đã từng tìm thấy giếng, nhưng để Tỉnh Tứ đi tìm một lần nữa, Tỉnh Nhị tin tưởng Tỉnh Tứ cũng chưa chắc đã có thể làm được một lần nữa.

Nhưng điều này không ảnh hưởng đến khả năng kiểm soát việc đóng và mở giếng của Tỉnh Nhị. Giếng có khả năng mở ra một cách tự nhiên, mà mở ra một cách tự nhiên, sẽ làm cho thế giới trở nên "vĩ đại hơn". Cưỡng ép mở ra, thì cần dựa vào mảnh vỡ của Tỉnh Nhị-- Thiên Khải. Với tư cách là một người tự ràng buộc mình vào giếng, cái giá phải trả của việc sử dụng Thiên Khải là rất lớn, một khi đã sở hữu, sẽ không có cách nào để rời khỏi một phạm vi nhất định của giếng

trong khi nó đang đóng. Nhưng có thời điểm có thể phá vỡ ràng buộc đó -- sử dụng Thiên Khải. Sáu kẻ họ Tỉnh, đều nắm giữ mảnh vỡ có năng lực cường đại.

Mảnh vỡ của Tỉnh Tứ có thể dùng loại hình thức nào đó phục sinh người nào đó, nhưng bởi vì không thể áp chế sự điên cuồng của bản thân...y đã trao mảnh vỡ đó cho trái tim của mình. Phần bị bóc ra khỏi cơ thể cuối cùng cũng có lý trí, mà khối mảnh vỡ tên là Mãn Nguyệt kia, đã bị Bạch Vụ lấy được. Mảnh vỡ Thiên Khải của Tỉnh Nhị, thì có thể ở bên trong một đoạn thời gian nhất định, cưỡng ép mở ra giếng, cũng có thể sớm đóng giếng. Mở ra và đóng, cũng không ảnh hưởng đến sự méo mó của thế giới này. Nhưng một khi giếng mở ra, rất nhiều quy tắc ở trong méo mó có thể sẽ phát sinh biến hóa. Nó được phản ánh ở chỗ quy tắc khu vực và sự phân bố của các Ác Đoạ trong khu vực. Mà giếng ở trạng thái mở thì xác suất tìm thấy giếng sẽ càng lớn. Hiện tại Tỉnh Nhị hồi tưởng lại, chính mình cuối cùng vẫn đã bị dự ngôn của tiểu muội hù sợ. Những lời dự ngôn kia có thật sự tồn tại hay không? Bạch Vụ thật sự sẽ là người phá huỷ giếng sao? Hay là nói, Bạch Vụ đúng như những gì hắn nói, là một quân cờ tiểu muội dùng để lừa gạt các huynh trưởng còn lại? Căn bản không có lời dự ngôn kia, giếng sẽ tồn tại vĩnh hằng?

Tỉnh Nhị không biết, y chỉ biết, cách làm bởi vì khiếp đảm mà tùy tiện mở ra giếng rất ngu xuẩn, hiện tại phát sinh hai chuyện rất nghiêm trọng. Chuyện thứ nhất, Tỉnh Tứ rời đi. Tỉnh Nhị vẫn luôn nhìn Tỉnh Tứ, mảnh tinh không kia chậm rãi mở rộng, y cũng đã từng cảm thấy sợ hãi, nhưng sự điên cuồng của Tỉnh Tứ, vĩnh viễn sẽ không chấm dứt. Chỉ cần cỗ điên cuồng này không bị tiêu trừ, tiềm thức lớn nhất trong nội tâm của Tỉnh Tứ, chính là vây khốn chính mình.