Chương 1579: Lại đến (17)
Trương Vinh Phương thở ra một hơi thật dài......
“May mà ta sáng suốt, đánh lén trước một chưởng. Đáng tiếc đã thế mà vẫn là để hắn ta trốn thoát.”
“Lúc trước Nguyên Sư chạy ra ngoài, kể cả Nghịch Thời hội xuất ra toàn thể lực lượng cũng không thể tìm thấy hắn ta. Đại Giáo Minh cũng âm thầm phối hợp nhưng vẫn bắt không được hắn ta, năng lực chạy trốn của tên này cực mạnh, có thể làm đến bậc này đã rất lợi hại rồi.” Bạch Lân đáp lời.
“Rời khỏi nơi này trước đã.” Trương Vinh Phương nhìn khắp xung quanh, hiện giờ, giáo sĩ Bạch Thập giáo cũng đang tới gần nơi này, còn vừa đi vừa mỉm cười hòa nhã, tụng niệm kinh Phật không biết đã học được từ đâu.
Cảnh tượng kiểu này thực sự quá đáng sợ.
Hắn không dám trì hoãn, tức tốc tung người nhảy lên hóa thành huyết ảnh rồi bay vụt về phương xa rời đi.
Ở một nơi có tên gọi là Tần Sơn thuộc Đại Linh.
Nơi đây tuyết phủ quanh năm, dãy núi bạt ngàn, thảo nguyên trải rộng, tuyết rơi trên mặt đất lốm đốm, đông một mảng, tây một mảng, thỉnh thoảng có thể thấy một ít hơi nóng nhàn nhạt bốc lên từ bên trong vũng nước đọng hình tròn.
Đó là mạch suối nước nóng dưới lòng đất.
Tuyết trắng, suối nước nóng, khí nóng và bãi cỏ, rất nhiều cảnh sắc hội tụ vào một chỗ, tạo thành phong cảnh đặc thù của Tần Sơn nơi đây.
Lúc này, trên bình nguyên lớn dưới chân Tần Sơn.
Một đội người bịt mặt, trên người vận áo bào Thái Cực màu trắng của Đại Giáo Minh, đang đào bới lần tìm thứ gì đó bên hồ nhỏ hình bầu dục.
Có vài người đang đứng bên hồ, dáng dấp và khí thế đều hùng hồn lạnh lùng, vừa nhìn là biết không phải người bình thường.
Người dẫn đầu mặc áo bào màu tím, đội Tử Kim Liên Hoa Vũ Quán trên đầu, người này chính là quốc sư Nhạc Đức Văn vốn nên tọa trấn tại Đại Đô.
Bên cạnh lão là vài vị cường giả đỉnh cao trong Đại Giáo Minh.
Thanh Dịch đạo nhân và Mệnh Liên Mạc Cổ Đỗ Á đều ở bên cạnh.
Lúc này, toàn bộ tam đại Linh Tướng đứng đầu đều đang hết sức tập trung nhìn chăm chú vào hố nhỏ được đào bới để tìm đồ.
“Xác định ở ngay đây à?” Thanh Dịch đạo nhân trầm giọng hỏi.
“Đã được nhiều bên đối chiếu thẩm tra qua, bây giờ đám người thờ phụng Linh Phi giáo đã bị chúng ta tiêu giảm đến cực điểm, chỉ còn bộ phận quân đội. Nhưng phần lớn quân đội đều chỉ biết nhìn qua hình tượng bản thể của Thiên Thần Địa Mẫu. Tuy rằng người như vậy có thể đảm bảo Thần Phật sẽ không rơi vào vực sâu quên lãng, nhưng người đó không cách nào tiếp thêm nguồn sức mạnh to lớn cho Thần Phật được.”
Nhạc Đức Văn bình tĩnh đáp lời, “Cho nên, chỉ cần chúng ta có thể tìm ra trận cơ đại trận Vạn Linh luân hồi căn cơ gốc rễ của Linh Phi giáo, thì có thể triệt để giải mã phần lớn hiệu quả tiềm ẩn được che giấu trong đó, mà không phải giống như bây giờ, tìm khắp nơi cũng không lần ra được chỗ của bọn chúng.”
“Cho dù muốn đánh cũng phải tìm thấy người thì mới đánh được.” Thanh Dịch đạo nhân gật đầu nói, giống như đang giải thích cho Mệnh Liên Mạc Cổ Đỗ Á.
“Có tổng cộng bao nhiêu trận cơ vậy?” Mạc Cổ Đỗ Á trầm giọng hỏi.
“Năm cái. Trước đó, ta và lão Nhạc đã âm thầm trừ bỏ ba. Hiện giờ còn lại hai, nếu lần này có thể tìm được thì chỉ còn một cái cuối cùng.” Thanh Dịch đạo nhân trả lời.
Linh Phi giáo thật sự ẩn giấu quá sâu.
Bọn chúng đã hoạt động ở Đại Linh trên trăm năm, có thể có thủ đoạn mai phục, bố trí đường lui ở khắp mọi nơi, khiến người ta khó lòng phòng bị.
“Ta không sao hiểu nỗi. Bây giờ Thần Tướng đã bị áp chế triệt để, tiềm lực quân sự đã suy yếu tới cực điểm. Hoàng tộc cũng không đạt được thành tựu gì. Đại Giáo Minh ta như mặt trời ban trưa. Linh Phi giáo bọn chúng còn có thể phản kháng thế nào được?” Mạc Cổ Đỗ Á hỏi.
“Ngươi có thể biết ngay lập tức đây.” Nhạc Đức Văn bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn đến cuối tầm mắt của bình nguyên xa xa.
Nơi đó đang có năm bóng người nhanh chóng đến gần, là hướng thẳng tới nơi này.
“Mỗi một trận cơ đều có thủ vệ cố định, cẩn thận đấy.” Nhạc Đức Văn đạp mạnh chân, cả người nhẹ nhàng lao tới phía trước, chính diện đón tiếp năm người.
Thanh Dịch đạo nhân bất động, bảo vệ xung quanh, chỉ quan sát tình hình chiến đấu từ xa.
“Nếu ngươi muốn đi xem thì có thể đi cùng.” Lão ta nói khẽ.
Mạc Cổ Đỗ Á thoáng im lặng, kế đó cũng giẫm mạnh chân rồi lao đi, đuổi theo hướng của Nhạc Đức Văn.
Không lâu sau, hai người nhanh chóng tiếp cận năm người kia.
Lúc này, bọn họ mới nhìn rõ, năm người này đều có đôi mắt màu bạc trắng, toàn thân mặc một lớp khải giáp màu trắng trong suốt hư ảo.
Một phần da mặt lộ ra ngoài của họ được bao phủ bởi đầy rẫy những đường vân màu bạc chằng chịt, nhìn từ xa hoàn toàn không cảm nhận được họ có bất kỳ cảm xúc nào của nhân loại.