Chương 1592: Bước ngoặt (3)
Rõ ràng nhờ vậy mà tốc độ hấp thu chất dinh dưỡng được gia tăng đáng kể.
Đây chính là cách của hắn.
Nằm ngửa trong hồ máu. Toàn thân Trương Vinh Phương vô cùng thoải mái dễ chịu, phảng phất như đang ngâm mình trong suối nước nóng.
Toàn bộ cơ bắp, xương cốt và làn da đều được xoa dịu và thư giãn.
Bất tri bất giác, hắn ngủ thiếp đi.
Mà lúc hắn đang hoàn toàn nghỉ ngơi, cột điểm thuộc tính có thể sử dụng trên thanh thuộc tính đang liên tục tăng lên với tốc độ vượt trội hơn rất nhiều so với bình thường.
Thiên Thành Cung, Đại Đô.
“Ngọn núi đầy rẫy tinh hoa này vẫn đẹp không sao tả xiết hệt như trước đây.”
Một lão giả đội chiếc mũ rộng vành đứng dưới chân núi, ngẩng đầu tán thưởng nhìn qua nơi đã từng là Thiên Bảo cung, giờ đây trở thành Thiên Thành Cung.
Lão giả mặc trường bào màu tím, đeo mặc ngọc Thái Cực trên lưng, đồng thời sau lưng còn vác một cái túi màu nâu không lớn không nhỏ. Trông có vẻ là hành lý.
Mép của mũ rộng vành mơ hồ lộ ra một sợi tóc dài hoa râm.
“Lão nhân gia đã từng đến Thiên Bảo cung trước kia à?” Một người bán xe đẩy gần đó cười hỏi.
“Đúng vậy, đã từng ghé qua một lần vào rất nhiều, rất nhiều năm trước. Về sau thì luôn ở nơi khác nên không có cơ hội đến lần nữa.” Lão giả đội mũ rộng vành gật đầu trả lời.
“Vậy xem như lão đến đúng lúc đấy. Hiện giờ, Thiên Bảo cung này được gọi là Thiên Thành Cung, đây chính là nơi đương kim quốc sư đại nhân xuất thân và đang quản lý. Thiên tôn Thiên Thần được cung phụng bên trong chính là hoàn thiện nhất trên toàn bộ Đại Linh này đó.
Không quan tâm ngươi cầu tài, cầu may, hay là cầu thăng quan, cầu bình an các kiểu, đều có thể tìm tới nơi này.” Người bán hàng mỉm cười giải thích.
“Vậy thì thật sự là hoàn mỹ nha.” Lão giả cười gật đầu. “Vậy ta đúng là phải đi xem thử.”
“Còn không phải vậy à, ngài đến thắp nén nhang không? Không phải cầu thần là phải thành tâm sao?” Người bán hàng cười ha hả và nói.
Lão giả cười rồi bỏ tiền ra mua mấy nén nhang, kế đó thuận theo dòng người hơi chen chúc, một đường đi lên phía trên.
Rất nhanh đã tới trước cổng cung.
Tuy nhiên, lúc đứng trước cổng cung, ông ta chỉ nhìn những du khách hành hương khác ra vào không ngớt dưới sự hướng dẫn của các đạo nhân đón khách.
Còn bản thân ông ta lại không hề tiến vào mà chỉ đứng quan sát.
“Sao lão nhân gia không vào vậy ạ?” Một công tử mặc áo xanh cầm trong tay quạt xếp đi cùng hai nha hoàn lướt ngang qua thấy vậy bèn ghé tới hỏi thăm.
“Không vào được, hiện tại còn không vào được.” Lão nhân đội mũ rộng vành cười lắc đầu.
“Vì sao không vào được? Chẳng phải cổng lớn này đang mở rộng đó ư?” Công tử kia hỏi đầy kinh ngạc.
“Lão phu không vào được, nhưng hiện tại quả thực rất muốn đi cúi đầu kính bái. Nếu công tử dư dả thời gian, có thể giúp lão hủ thắp một nén nhang cho Ngự Cảnh Hàn Thạch thiên tôn được không?” Lão giả lấy một thỏi bạc từ trong ngực ra và đưa qua cùng nén nhang.
“Không cần tiền đâu, lão nhân gia lưu lại tên tuổi đi, thế thì thiên tôn mới biết ngài là vị nào chứ. Nếu không lại cho rằng là ta tự mình bái đấy.” Công tử áo xanh nhắc nhở.
“Ha ha, đa tạ công tử, lão phu họ Tiết, tên chỉ có một chữ Đồng.” Trong mắt lão giả lóe lên tia sáng khác thường.
Động Nhân Tiên.
Hồ máu màu đỏ sậm, ao máu cuồn cuộn phun trào, tản ra mùi hôi ngai ngái.
Rõ ràng một lượng lớn dòng máu đang ngọ nguậy lưu động, chung quanh lại không hề có chút mùi tanh hôi nào.
Toàn bộ trong động đặt chậu than lửa, để giữ gìn nhiệt độ trong phòng.
Muốn kéo dài hoạt tính của máu càng lâu, thì nhất định phải cung cấp nhiệt độ và môi trường thích hợp nhất.
Vì điều này mà Trương Vinh Phương đã chuẩn bị sẵn sàng qua rất nhiều công đoạn.
“Quán chủ, chúng ta đã tìm ra phát hiện mới. Có tiếng người tự xưng có thể cung cấp tình báo về Linh Phi giáo cho chúng ta.” Ảnh đạo nhân đứng cạnh hồ máu, cao giọng báo cáo.
Đáy nước hồ máu.
Mái tóc dài của Trương Vinh Phương tung bay, hai mắt nhắm nghiền.
Cả người hắn nằm ngửa trôi nổi trong máu tươi.
Ý thức của hắn chậm rãi thức tỉnh khỏi giấc ngủ say, nghe thấy âm thanh kích động bên ngoài.
'Ngươi tỉnh rồi? Rốt cuộc hồ máu này của ngươi có thể làm được cái gì? Có thể nói ra nghe thử không? ' Bạch Lân lại bắt đầu tò mò, đây là lần hỏi thứ mười ba rồi.
'Bên ngoài có người đến đây à? '
Trương Vinh Phương đã không thể nhớ rõ bao lâu rồi mình không được ngủ thư thái đến như vậy.
Từ khi tập võ đến nay, hắn rất rất ít khi cảm giác có thể ngủ ngon, vì phòng bị có người hại mình, thỉnh thoảng cũng sẽ bừng tỉnh khỏi giấc mộng.
Nhưng lần này.
Hắn ngủ rất sâu.
Mở thanh thuộc tính ra, trong mắt hắn mang theo vẻ mong đợi, nhìn vào cột điểm thuộc tính khả dụng.