Chương 1598: Bước ngoặt (9)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1598: Bước ngoặt (9)

Một loại cảm giác đặc biệt thân thiết đối với Trương Vinh Phương hiện lên từ nơi sâu thẳm trong lòng nàng.

"Được rồi, trở về đi." Trương Vinh Phương vừa lợi dụng máu loãng kiểm tra qua, Yến Song đúng là không có phá thân (còn là xử nữ). Cái thứ gọi là võ học lợi dụng lần đầu tiên quan hệ là có thể tăng cao cảnh giới tu vi, hắn chưa bao giờ nhìn thấy nó cả, vừa lúc có thể đem ra nghiên cứu kỹ càng một hai.

"Vâng." Cung Sơ Nhân ngơ ngác trả lời, sau đó lôi kéo Yến Song đã đi lên đứng bên cạnh ao, xoay người rời khỏi động phủ.

Ở phía sau bọn họ, Trương Vinh Phương nhìn hai nàng rời khỏi. Lại xoay người khoanh chân ngồi xuống hướng phía ao máu. Tiếp tục quan sát thời gian làm mới của ao máu.

'Ban nãy ngươi làm gì thế? Vì sao nữ nhân kia đột nhiên lại trở nên ngây ngốc thế? ' Bạch Lân lại bắt đầu hỏi.

'Không làm gì cả, chỉ là cắm cái đinh vào trong Cảm Ứng môn thôi. ' Trương Vinh Phương trả lời.

'Chuẩn bị một chút, ta muốn tiến vào Thái Hư. '

'Ngươi muốn vào Thái Uyên sao? Không phải muốn đi Ngọc Hư Cung à? ' Bạch Lân hỏi.

'Bây giờ ta có đi cũng không làm được cái gì. Yên tâm, ta đã phái người tiến vào thăm dò. ' Trương Vinh Phương trả lời.

'Được rồi. Ngươi vào đi. ' Có vẻ như Bạch Lân đã hiểu.

Lúc này Trương Vinh Phương nhắm mắt, quanh thân quanh quẩn ra sương mù màu trắng nhè nhẹ. Đó là Nghi Vân Ngụy Vụ.

Rất nhanh vụ khí vừa vặn hoàn toàn bao phủ cả người hắn.

Không bao lâu, khí sương tiêu tán, người đã biến mất ở chỗ cũ.

*

Bạch Lân Thái Hư.

Giữa không trung, không gian hơi vặn vẹo, di động từng vòng sóng gợn.

Phụt.

Bỗng một tiếng động nhỏ vang lên, từ giữa sóng gợn, một nam tử cường tráng mặc áo bào màu đỏ rơi ra ngoài.

Chính là Trương Vinh Phương tiến vào Thái Hư.

Hắn hít sâu một hơi, mở mắt ra, trở mình xoay người nhìn xuống dưới.

"! !! ?? ?"

Phía bên dưới vốn dĩ hẳn là tảng lớn bãi cỏ cố hương do Bạch Lân bố trí, mà bây giờ…

Da mặt Trương Vinh Phương co giật, nhìn phía dưới có một đoàn Thiên Nữ ăn mặc đủ loại kiểu dáng quần áo, giang hai cánh tay, ngửa đầu hướng phía hắn như muốn ôm ấp.

Nhìn kỹ, những thứ này căn bản không phải là Thiên Nữ!

Mà toàn bộ là ngọn cỏ biến thành dáng dấp của Thiên Nữ! !

Vốn dĩ trên mặt đất nơi này mọc đầy cỏ xanh.

Nhưng bây giờ… đống cỏ ấy hoàn toàn biến thành dáng dấp của Thiên Nữ rồi! !

"Mau tới đây."

"Ta ở đây này, tỷ tỷ ở đây!"

"Vinh Phương ngươi không thương ta sao?"

"Ta mới là Thiên Nữ thật, các nàng đều là đồ lừa đảo!"

"A Phương ngươi mau xuống đây đi! Chờ ngươi rất lâu rồi đó!"

Đống cỏ Thiên Nữ rậm rạp chằng chịt trên đất không ngừng phát ra giọng nói với các loại khí chất.

Mà cách đó không xa, hai tay Bạch Lân khoanh lại trước ngực, thấy khuôn mặt nghệt ra của Trương Vinh Phương, miệng cười toe toét.

Vù! !

Trương Vinh Phương phất tay, tảng lớn máu loãng bay ra từ làn da trên người hắn, đảo mắt đã hóa thành cơn mưa máu rơi lên bãi cỏ.

Rất nhanh, tất cả Thiên Nữ đều giống như khí cầu bay hơi, xuất hiện khói trắng, khô quắt héo rũ, lần lượt biến thành từng làn da một.

Sau đó làn da cũng bắt đầu co rút lại, khôi phục thành hình dáng cỏ xanh ban đầu.

"A a a a! !! Ngươi làm gì thế hả! ? Ta vất vả lắm mới nặn ra được những thứ đó đấy!" Bạch Lân nhất thời giận điên lên, xông lại từ nơi không xa.

"Không làm gì cả, chỉ là giúp ngươi khôi phục bình thường thôi." Lúc này Trương Vinh Phương mới rơi xuống đất, hài lòng bước lên bãi cỏ dưới chân.

"Chẳng lẽ ngươi không thích hả? Giống như vừa nãy, mỗi lần ngươi tiến vào đều có thể nhìn thấy một đoàn Thiên Nữ cởi sạch y phục đang chờ ngươi, chẳng lẽ ngươi không hưởng thụ sao?" Bạch Lân nổi giận nói.

"Ha ha." Trương Vinh Phương lười nói lời vô ích với bà ta. Cái kiểu hình người giả tạo toàn là không khí ấy, có nhiều đến đâu cũng chỉ là uổng phí. Nó không phải giống với búp bê bơm hơi ở kiếp trước đấy à?

Nếu Bạch Lân có thể thật sự làm ra Thiên Nữ giống nhau như đúc thì thôi cũng được. Nhưng bà ta không có bản lãnh ấy, không có cách nào khống chế thay đổi nhỏ đến trình độ kia.

Cho nên chỉ có thể làm ra thể xác ngoại hình. Điều này không có ý nghĩa gì cả.

"Ah ~~~" Bạch Lân bỗng nhiên tỉnh ngộ: "Thì ra ngươi cảm thấy chưa đủ thật à? Vậy được thôi! Lần sau, ta giúp ngươi tạo ra một cái chân thật tuyệt đối! Bên trong bên ngoài toàn bộ đều giống nhau như đúc!"

"Ngươi có thể làm được?" Trương Vinh Phương rùng mình trong lòng. Bỗng nghĩ tới điều gì.

"Được chứ. Tuy rằng rất khó, dù sao chi tiết bên trong bên ngoài cơ thể con người có rất nhiều, nhưng làm một cái thôi thì vẫn là làm được." Bạch Lân gật đầu.

"Có thể chi tiết đến mức nào?"

"Da thịt cốt cách nội tạng đều giống nhau, nhưng tư tưởng thì không có cách nào. Mặt khác thật ra trong máu thịt còn có kết cấu càng nhỏ bé hơn, có điều độ khó kia quá cao, ta không làm được." Bạch Lân thành thật trả lời.