Chương 1618: Trời đất giao hòa (7)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1618: Trời đất giao hòa (7)

Là một vết nứt lớn màu đen sâu không thấy đáy.

Toàn bộ mặt đất ở sườn núi Linh Hư phong nứt ra một vết nứt cực lớn cho đến tận trung tâm ngọn núi.

Nếu Hắc đạo nhân tiến thêm một bước nữa thì sẽ rơi vào trong khe nứt đó.

“Quan chủ, ta nghĩ chúng ta nên trở về trước được không?” Hắc đạo nhân cảm giác tim đập nhanh kinh khủng, toàn thân sởn gai ốc sợ hãi, như thể có thể xuất hiện nguy hiểm bất cứ lúc nào ở xung quanh.

Sau khi hắn đạt được Siêu Phẩm, cảm giác như vậy cũng đã không còn xuất hiện nữa.

Nhưng bây giờ, cảm giác nguy hiểm mãnh liệt quá mức này lại xuất hiện.

“Đến rồi!” Bỗng nhiên Trương Vinh Phương nghiêm túc nói.

“Cái gì?” Hắc đạo nhân không hiểu gì, nhưng lập tức, hắn ta đã hiểu được ý của Trương Vinh Phương.

Phía dưới khe nứt khổng lồ phía trước, một mảnh đốm sáng xanh dương đang từ từ sáng lên.

Ngay sau đốm sáng là một loạt tiếng đá vỡ vụn.

Tiếng vỡ tanh tách kia không phải là một hai tiếng, mà là cả một loạt.

Giống như hàng loạt viên pháo đồng thời nổ vang.

Lúc đầu âm thanh rất nhỏ, rất xa.

Nhưng chẳng mấy chốc càng ngày càng gần, càng ngày càng dày đặc.

“Lui lại!” Trương Vinh Phương lập tức lên tiếng.

Hắc đạo nhân nghe thấy thế vội vàng lùi lại, thần kinh hắn ta vẫn luôn căng thẳng, chỉ chờ đợi câu nói này.

Lúc này hắn ta hơi phát lực, thân hình giống như một cơn gió đen, nhanh chóng lao về phía sau.

Nhưng hắn ta nhanh, có người còn nhanh hơn hắn ta.

Chưa chạy được 200 mét bỗng nhiên có một bóng xám từ phía sau hắn ta đến gần, đánh tới.

Tốc độ bóng xám cực nhanh, thậm chí có thể đuổi kịp huyết duệ Tông Sư như Hắc đạo nhân.

Phải biết tốc độ Tông Sư vốn cực nhanh, hơn nữa Huyết duệ còn có tốc độ tăng thêm, tất nhiên nhanh hơn Tông Sư bình thường và Tông Sư Bái Thần một chút, thế nhưng vẫn bị đuổi kịp.

Có thể thấy được tốc độ bóng xám này cực nhanh.

Trong chớp mắt, thân thể Hắc đạo nhân nhanh chóng bành trướng, trở nên lớn hơn, từng đường vân huyết liên từ sau lưng lan ra toàn thân.

Trong nháy mắt hắn ta đã hóa thành trạng thái Chung Thức cao hơn ba mét.

Chết đi!

Hắn ta xoay người, vung cánh tay phải lên, giống như Thái Sơn áp đỉnh, hung ác tàn nhẫn đập vào đầu bóng xám.

Đến lúc này, hắn ta mới thấy rõ bóng xám này rốt cuộc là cái gì.

Đó là một tượng đá cao lớn, toàn thân mặc áo giáp màu xám tro, đôi mắt lóe lên vầng sáng xanh dương nhạt! Coong!

Cánh tay của Hắc đạo nhân và đầu tượng đá hung hăng va chạm vào nhau, phát ra tiếng nổ lớn.

Một lực phản chấn khá cứng rắn, truyền ngược lại từ đầu đối phương.

Chấn động đến mức cánh tay hắn ta bị hất lên, người lui về phía sau hai bước.

Cũng may, pho tượng đá mắt xanh kia cũng vỡ vụn, bắt đầu từ đầu, cả người rào rào vỡ nát thành một khối đá màu xám tro.

“Đừng ham chiến, rút lui!” Trương Vinh Phương ngồi trên bả vai hắn ta, trầm giọng nói.

Một đòn vừa rồi, nếu lực lượng yếu hơn một tí, Hắc đạo nhân sẽ không thể nào đánh nát người đá xám đó.

Độ cứng cơ thể của đối phương vượt quá sức tưởng tượng.

Hắc đạo nhân còn muốn nói chuyện nhưng bỗng nhiên hoa mắt, hắn ta nhìn thấy phía sau người đá xám tro, chi chít những người đá mắt xanh đang nhảy từ trong khe nứt lên.

Da đầu hắn ta tê dại, toàn thân lập tức nổi da gà.

Lúc này không nói một lời, xoay người bỏ chạy.

“Kéo dài khoảng cách, không được rời đi, ẩn nấp tiếp tục quan sát.” Lời nói của Trương Vinh Phương khiến hắn ta hoàn toàn bỏ đi ý nghĩ chạy xa khỏi nơi này.

Hắc đạo nhân không thể nào hiểu được, Linh Phi Giáo và Đại Giáo Minh tranh đấu, những thế lực nhỏ như bọn họ nhất định phải đến góp vui làm gì?

Chẳng phải quan chủ đã từ bỏ quan hệ với Đại Giáo Minh rồi à? Cho dù chỉ là từ bỏ quan hệ bên ngoài thì cũng đủ rồi.

Chẳng lẽ quan chủ còn muốn tự mình ra tay, xông vào cùng ra tay với Linh Phi giáo?

Hắc đạo nhân vừa nghĩ đến khả năng này, trong lòng liền run rẩy.

Quan hệ giữa quan chủ và sư phụ của mình rất tốt, hắn ta biết điều đó nhưng... Dù mối quan hệ này tốt đến đâu.

Chịu chết vô ích như thế thì cũng quá khoa trương...

Nhưng cho dù trong lòng có bao nhiêu suy nghĩ, hắn ta cũng không dám cãi lời, chỉ có thể đáp ứng, thân hình hóa thành huyết ảnh, nhanh chóng tìm được một tán cây ở gần đó ẩn núp, che giấu thân hình.

Con rối có ý thức của Trương Vinh Phương đứng trên vai hắn ta, nhìn xuống.

Vèo vèo.

Trong nháy mắt, từng người đá xám mắt xanh lướt ngang qua mặt đất phía dưới.

Ngay sau đó, từng đám người đá xám mắt xanh rậm rạp chằng chịt bước chân chỉnh tề, xếp hàng bước qua phía dưới.

Bước chân chỉnh tề và tiếng đá va chạm không ngừng vang lên dưới chân Hắc đạo nhân.

Hắc đạo nhân không dám thở mạnh.

Từ đại thụ hắn ta đứng nhìn xuống, người đá mắt xanh đi ngang qua phía dưới đã có hơn trăm người.