Chương 1637: Quyết chiến (4)
Ánh sáng màu xanh lam hóa thành một vòng tròn màu lam, từ trên hướng xuống, chậm rãi rơi rải rác.
Nơi vòng tròn đi qua, một thần điện khổng lồ màu xanh lam đậm dần dần nổi lên.
Toàn bộ thần điện do vô số tinh thể màu lam cấu thành, tường gạch mảnh ngói, tất cả đều là được làm từ thủy tinh hơi mờ.
Xa xa nhìn lại, thần điện càng giống một dãy núi, trên đỉnh nhọn mơ hồ có điểm sáng màu lam lờ mờ bốc hơi, bay lên phía trên.
Độ rộng mấy trăm mét hầu như chiếm cứ toàn bộ khu vực đỉnh núi của ngọn núi hoang này.
Trong tiếng mở cửa ầm ầm.
Cánh cổng to lớn của thần điện chậm rãi mở ra ngoài, lộ ra nền gạch thủy tinh màu lam càng sáng ngời hơn bên trong.
Một lối đi màu vàng giống như xương rồng kéo dài từ cổng lớn đến ghế đá khổng lồ ở phía cuối cùng bốn phương.
Thời gian dần qua, một bóng người cao lớn đi vào từ cửa lớn, cầm trong tay quyền trượng vàng trắng cao quá đỉnh đầu, đi từng bước một tới ghế ngồi ở trong cùng.
Theo bóng người tiến vào bên trong.
Bầu trời, mặt tường, mặt đất lối đi hai bên màu vàng, cùng với từng cột hình trụ chống đỡ xung quanh, bề ngoài cũng bắt đầu hiện lên lượng lớn bóng người hơi mờ.
Khuôn mặt bọn họ vặn vẹo, có thành kính có căm hận, có phẫn nộ có vui sướng.
Tất cả bóng người hư không đều đang nói lao nhao với người đang tiến đến.
Tiếng nói chuyện xì xà xì xầm không ngừng quanh quẩn ở trong thần điện. Giống như có vô số người đang xì xào bàn tán.
Lít nha lít nhít con mắt và ánh mắt như có như không tụ tập trên bóng người cao lớn.
Thế nhưng bóng người đó lại không thèm để ý chút nào, vẫn bước từng bước một chống quyền trượng đi về phía trước.
Ông ta mặc trường bào màu vàng lam, đầu đội linh quan có hoa văn lông vũ bằng vàng ròng.
Cái gọi là linh quan chính là cùng loại với vương miện, nhưng ở giữa được khảm một viên đá quý màu lam đại biểu cho mắt của trời xanh.
Chất liệu của loại linh quan này, bình thường hay được chế tác từ lông chim và chỉ hoàng kim đan xen vào nhau.
Bóng người rất nhanh đã đi tới bảo tọa phía cuối, quay người ngồi xuống. Lộ ra một khuôn mặt già nua tràn đầy nếp nhăn.
Chính là tên mạnh nhất trong ba kẻ đứng đầu của Linh Phi Thiên lúc nãy còn đang giao thủ với thầy trò Trương Vinh Phương -- Thánh Tuần.
"Ngài đã trở về rồi? Bên Thánh Vũ như thế nào?" Ở một bên phía dưới thần điện, một nam tử mặc trường bào khăn lam vóc dáng cường tráng chợt xuất hiện, đứng trên con đường màu vàng cúi đầu hành lễ với ông ta.
Người này chính là Thần Mục mới đi đến Nho giáo.
"Thánh Vũ vẫn lạc." Thánh Tuần bình tĩnh nói: "Người giết nàng là thầy trò Nhạc Đức Văn của Đại Đạo Giáo."
Thần Mục nhíu mày, trầm mặc một chút.
"Thầy trò Nhạc Đức Văn? Sẽ ảnh hưởng toàn cục sao?"
Thánh Tuần khẽ khép hai mắt.
"Còn không đến mức đó. Nhạc Đức Văn chỉ có sức một kích, tuy mạnh nhưng không thể điều khiển tinh chuẩn được.
Mà những người khác, tuy tên học trò kia dốc hết toàn lực đánh tan hình chiếu của ta, nhưng nhìn cấp bậc của hắn thì còn xa mới đạt đến mức Thần Nhân.
Cấp bậc tiếp cận đó thôi, chỉ là mạnh mẽ hơn Linh Tướng đỉnh cấp còn lại một ít, vẫn không cách nào đánh vỡ chất điểm biến, can thiệp đại cục."
Thần Mục gật đầu.
"Vậy thì tốt rồi. Bên Thánh Vũ đã mở ra giai đoạn thứ nhất, có nàng hấp dẫn sự chú ý, tất cả bên ta đều thuận lợi, đã thành công hoàn thành giai đoạn thứ hai.
Kế tiếp, chính là bên Thánh Linh cung."
"Linh Vệ quân đều khởi động rồi chứ?" Thánh Tuần trầm giọng hỏi.
"Vâng thưa đại nhân. Hắc Linh Vệ, Tháp Đóa Lạp, Lộc Giác, Thương Lang, bốn quân đoàn đều đã hoàn toàn thức tỉnh." Thần Mục cung kính trả lời.
"Vậy thì tốt." Thánh Tuần than nhẹ một tiếng, "Đế Khôn của ta thì sao? Hiện giờ đang ở nơi nào?"
"Đã bị Nghịch Thời hội lấy đi, tung tích không rõ. Có điều, dường như mấy con chuột nhỏ đó có động tác lớn, hẳn là rất nhanh sẽ lộ ra đuôi chuột thôi." Thần Mục trả lời.
"Vậy thì, ở đây thì giao cho ngươi." Thánh Tuần trầm giọng nói.
Tay ông ta nắm quyền trượng, nhẹ nhàng đập lên mặt đất.
Cạch.
Một tiếng vang nhỏ.
Ông ta và quyền trượng trong nháy mắt hóa thành một mảnh hắc tuyến nhỏ, tiêu tán nhạt dần.
Thần Mục ngẩng đầu, xoay người đi ra thần điện. Hắn đứng trên bậc thang ở trước cửa, bỗng đưa tay phải ra giơ lên cao.
"Chúng sinh chi linh ta nuôi dưỡng, thay trời phạt loạn!"
Rẹt!
Một vầng sáng màu vàng lam chợt sáng lên trong tay hắn, sau đó cấp tốc khuếch tán, nổ tung.
Trong nháy mắt, vô số chùm sáng màu vàng lam rậm rạp chằng chịt bay về phía xa giống như dây lụa, lại giống như sao băng.
Từng ngôi sao băng màu lam nhanh chóng rơi xuống xung quanh đất đai của núi hoang.
Mặt đất chấn động.
Từng mảng bùn đất chậm rãi đùn lên, nhô lên, tản ra.
Phụt.
Từng con cự thú màu đen với hình thể khổng lồ chui lên từ dưới mặt đất.