Chương 1645: Quyết chiến (12)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3 lượt đọc

Chương 1645: Quyết chiến (12)

“Cái này… cũng lớn hơn chút xíu mà thôi, thân thể của một Tiểu Bạch Xà Thần như ta không có bao lớn hết, dù sao cũng không ở được nhiều như vậy, chẳng phải là dẫu có lớn hơn nữa cũng không có ý nghĩa gì sao?” Bạch Lân tức khắc thấy hơi chột dạ.

“Vậy không bằng ngươi rời khỏi người ta đi?” Trương Vinh Phương cười ha ha.

“Cần gì chứ? Ngươi và ta cùng chung hoạn nạn lâu như vậy, cũng coi như bạn bè hảo hữu, chúng ta hỗ trợ giúp đỡ lẫn nhau, không phải đã cùng vượt qua rất nhiều khó khăn khốn khổ hay sao?” Bạch Lân vội vàng nói.

“Vậy ngươi nói xem có giúp hay không?” Trương Vinh Phương dứt khoát ngả bài.

“…” Bạch Lân im lặng một lát. “Được rồi, ngươi nói đi, muốn ta giúp chuyện gì.”

“Ý thức của ngươi đừng một mực đi theo ta mãi, thay vào đó hãy phối hợp với Nguyện Nữ và Huyết Thần giúp ta giữ vững Nguyện Nữ hạp đi! Thế nào?”

Trương Vinh Phương biết rõ những Tàn Thần đi theo hắn hiện giờ đã thu được quá nhiều chỗ tốt so với trước kia.

Thực lực cũng mạnh hơn khi trước rất nhiều.

“Muốn bọn ta có thể ra tay can thiệp ở chỗ nào thì chỗ đó nhất định phải có vật liên hệ…” Bạch Lân ấp a ấp úng.

“Trong quan có tượng thần ngươi mới tạo ra xong, nguyện chung của Nguyện Nữ, còn có tượng của Huyết Thần. Đủ rồi chứ?” Trương Vinh Phương phơi bày chân tướng, nói rõ rõ ràng ràng.

“Nhưng làm sao bọn ta có thể đánh lại Linh Phi Thiên được.” Bạch Lân còn muốn phân bua.

“Vậy ngươi cũng đừng đi theo ta nữa.” Linh hạch trong đầu Trương Vinh Phương xoay chuyển, muốn cắt đứt liên hệ với bà ta.

Phải biết rằng huyết thủy của hắn còn có thể cách trở cảm ứng của Thần Phật, nói gì tới Bạch Lân.

Trước đó có thể liên lạc không đứt đoạn cũng là vì hắn lợi dụng linh hạch để tự mình phân tách mối liên hệ giữa các vị Tàn Thần này ra.

Nhưng chỉ cần hắn muốn thì bất cứ lúc nào cũng có thể ngăn cách họ từ huyết liên ra ngoài.

“Đợi đã! Ta làm! Ta làm còn không được à! ?” Bạch Lân khóc không ra nước mắt, bà ta vốn chỉ thích xem náo nhiệt, giờ thì hay rồi, còn chưa xem xong náo nhiệt thì mình đã phải lội qua vũng bùn trước rồi.

“Đi làm việc đi. Đừng để ta phát hiện ngươi lười biếng. Nếu không…” Trương Vinh Phương có tư cách nói loại lời hung ác này.

Hiện tại, hắn là điểm tựa duy nhất để Bạch Lân có thể tồn tại, nếu như hắn cố tình ngăn cách Bạch Lân, gia hỏa này sẽ bị vực sâu Lãng Quên kéo xuống dưới trong chớp mắt để rồi biến thành một phần của biển Lãng Quên.

Vĩnh viễn mất đi sự tồn tại của chính mình.

Vả lại, thực chất lần này cũng là một cơ hội.

“Ta đi tìm nhóm Nguyện Nữ bọn họ trước.” Bạch Lân không cam tâm chỉ có mình mình bị bóc lột, bà ta lập tức xung phong nhận việc.

“Để bọn họ đều làm việc cả đi, nếu không sau này đừng ở trên người ta nữa.” Trương Vinh Phương nhắc nhở.

“...” Bạch Lân luôn cảm thấy tôn nghiêm Tàn Thần của bọn họ đều bị gia hỏa này hố hết luôn rồi.

Chẳng mấy chốc, Trương Vinh Phương có cảm giác ngoại trừ Đại Linh Dục Thiên, toàn bộ khí tức của Huyết Thần và Nguyện Nữ còn lại đều bay ra khỏi huyết liên sau lưng hắn rồi tan biến giữa không trung.

Không nghi ngờ gì, Bạch Lân đã thuyết phục được cả hai.

Nhưng Đại Linh Dục Thiên người đầu rồng còn sót lại kia vẫn lù lù bất động.

Rõ ràng là vì hắn có không ít tín đồ, thế nên Trương Vinh Phương chẳng những đủ tư cách có được dấu hiệu mà còn không thèm để ý đến mấy thứ đe dọa kia.

Lúc này, Trương Vinh Phương không nói hai lời, hắn chuyển động linh hạch, thoắt cái đã cắt đứt liên hệ với tất cả bọn họ.

Đồng thời, tinh huyết bao phủ toàn thân hắn, ăn mòn tầm nhìn đặc biệt mà Đại Linh Dục Thiên tập trung vào.

Hắn không rõ đến tột cùng Thần Phật dùng cơ chế gì để theo dõi hắn, nhưng hắn biết, tinh huyết của mình có tác dụng ngăn trở ánh mắt lớn mạnh của Linh Phi Thiên.

Ngay cả Linh Phi Thiên cũng có thể ngăn trở, tất nhiên chỉ mỗi Đại Linh Dục Thiên thì chẳng có gì đáng nói.

Rất nhanh, khí tức thuộc về Đại Linh Dục Thiên bên trong huyết liên nhanh chóng tan biến, bị ăn mòn đến hầu như không còn.

Trương Vinh Phương lần nữa tản ra huyết thủy, nhìn về phía mấy tên mắt xanh hắc giáp hình người đang bị trói buộc bởi trận pháp trong Mạc Danh học cung.

“Bẩm báo Nhân Tiên quan chủ, có hắc giáp hình người mới đang nhanh chóng đánh về hướng tổng quan!”

Thoáng chốc lại có huyết duệ đạo nhân truyền tin đến.

Sắc mặt Trương Vinh Phương trở nên lạnh lùng, vỗ cánh ầm ầm, thình lình rời khỏi mặt đất và bay về hướng nơi xa.

Nhưng lần này, hắn không bay đi Nguyện Nữ hạp, mà là Đại Đô!

Lúc hắn bay lên không, huyết vụ đỏ sậm bắt đầu chậm rãi tràn ra bên cạnh hắn.

Huyết vụ kia đi theo phía sau hắn, dần dần trở nên nồng đậm và dày đặc hơn, càng ngày càng nhiều…

*

Đạn pháo và quả cầu đá đan xen nhau xẹt ngang bầu trời.