Chương 1910: Sơ hở (6)
Thiên Địa Tuyệt Diệt Phân Tử Kiếm
hủy diệt tất cả sơ hở của vật chất bằng cách thao túng phân tử.
Nếu không cùng cấp độ, ngươi thậm chí còn chẳng thể nhìn rõ thế tấn công của đối phương.
Những thứ như hỏa diễm băng hàn này chỉ có thể tạm trì hoãn, kéo dài thời gian sinh tồn của mình, nhưng lại không cách nào làm tổn thương đối phương.
Giống như lời Lang đã nói, không cách nào đạt tới, ngay cả tư cách để hiểu thấu loại cảnh giới này cũng không.
Qua những lần thất bại không hề nhìn thấy một tia hy vọng, cuối cùng, Trương Vinh Phương cũng dời ánh mắt tới một nơi khác.
Dời lên một đối thủ cũ có thể dây dưa với Lang nhiều năm.
Lang không thể nào chạm vào, cho nên, hắn có ý định tìm kiếm mấu chốt phá giải đối phương từ nơi ấy.
Đó chính là Tam Đại Mật Khóa của tộc Linh Nhãn.
Châu Linh Đồ.
“Đến hạt cát ở nơi đây cũng có một số là màu đỏ.”
u Nam túm một nắm cát mịn từ dưới đất lên, sắc mặt nghiêm trọng.
“Nếu như chỉ là biên giới còn đỡ, nhiệt độ ở giữa địa vực Thiên Quang rất cao, đáng lẽ loại ô nhiễm này không tồn tại được. Suy cho cùng, mức ô nhiễm phóng xạ Thiên Quang cũng rất nặng.”
Không biết Công Tôn Diệc ở một bên đang nhai thứ gì trong miệng, lời nói không được rõ ràng cho lắm.
“Bên phía châu Hắc Sa có khu vực bị Thiên Quang chiếu rọi cũng trở nên đỏ hóa. Phóng xạ cũng không thể ngăn được nó.” u Nam đáp lời.
Từ sự việc ngoài ý muốn diễn ra ở Thần Hi cung trước đó, sau khi chứng cứ triệt để biến mất, hắn ta đã tìm đến thủ lĩnh Thủ Mật Nhân Tác Nhĩ để hỏi thăm tình huống.
Dưới sự kiểm tra kỹ lưỡng của Tác Nhĩ, dụng cụ kia thế mà không hề bị hỏng hóc gì, chỉ là bị thứ gì đó tạm thời che giấu và kẹt lại.
u Nam liên tưởng đến trước lúc đưa cho Trương Vinh Phương xem thì chính mình cũng vừa xem thử qua, không có vấn đề gì.
Nhưng hết lần này tới lần khác ngay lúc đưa ra thì lại xảy ra chuyện.
Nói cách khác, có người đã động tay động chân trong vòng nửa giờ ngắn ngủi trước khi đưa ra.
Về phần rốt cuộc là ai làm…
Hắn ta không biết.
Tác Nhĩ đề nghị hắn ta từ bỏ con đường này, bởi vì so với nguy cơ hủy diệt vào tương lai bốn trăm năm sau, mối nguy đỏ hóa phá hủy cân bằng sinh thái dẫn đến hết thảy đều bị hủy diệt càng như lửa xém lông mày hơn.
Thế là, u Nam dẫn theo những đồng đội còn lại cùng gia nhập tổ chức mới được thành lập—— Quần Tinh.
“Đi thôi. Chúng ta nhất định sẽ thành công trong lần bố trí mai phục này!” u Nam trầm giọng nói.
“Ta vẫn gửi gắm hy vọng vào phương án dự bị hơn, vị kia vậy mà là thủy tổ của tất cả tiên huyết, dùng một thủ đoạn duy nhất là quá mạo hiểm.” Công Tôn Diệc trả lời.
“Mượn lực lượng của Mật Khóa thứ hai, chúng ta chỉ trục xuất ý thức vĩnh cửu mà không phải tiêu diệt, độ khó không giống nhau.” u Nam nhìn nàng ta.
“Hy vọng vậy.” Công Tôn Diệc từ chối cho ý kiến.
Hai người nhanh chóng lao đi hơn mười dặm đường về phía trước, chẳng mấy chốc đã nhẹ nhàng nhảy vào trong một vòng xoáy cát lún không ngừng chìm xuống rồi bị dìm ngập trong đó, biến mất không thấy đâu.
Phía dưới vòng xoáy này, nơi sâu mấy ngàn mét dưới lòng đất.
Biển dung nham sôi trào khắp chốn, không ngừng cuồn cuộn trong lòng đất trống rỗng, bốc lên khói đen.
Ánh sáng đỏ sậm nhuộm toàn bộ bóng tối ở đây thành huyết sắc.
Một hòn đảo rộng lớn lơ lửng giữa không trung ở trung tâm biển dung nham đang lặng lẽ chuyển động.
Bóng dáng u Nam và Công Tôn Diệc lóe lên, thình lình xuất hiện trên hòn đảo nổi này.
Chính giữa hòn đảo có một cánh cửa bằng đồng hình vòm cao năm mét.
Trên cửa có đồng tử to lớn màu đen dựng thẳng đang chăm chú quan sát hết thảy mọi thứ bên ngoài.
Đồng tử dựng thẳng kia không phải hoa văn, mà là đồ thật biết chuyển động, thỉnh thoảng sẽ chớp mắt, chiếm cứ gần như một nửa diện tích giữa cửa.
“Các ngươi tới rồi đấy à?” Vài Thủ Mật Nhân mặc áo bào đen toàn thân, bước ra từ một góc.
“Có sự hỗ trợ từ người huyết mạch các ngươi, việc mở phong ấn của Mật Khóa thứ hai vô cùng thuận lợi. Tác Nhĩ đại nhân đã sắp xếp mọi chuyện xong xuôi.” Thủ Mật Nhân mặc áo bào đen dẫn đầu trầm giọng nói.
“Người bị bắt tới đâu?” u Nam dò hỏi.
“Đều đã giam giữ ở nơi bí mật, dùng làm mồi nhử, thật ra tác dụng của bọn họ chỉ để dẫn dụ vị kia hành động thôi.” Người áo đen trả lời.
“Quần Tinh và huyết mạch mở ra không gian kỹ thuật đã từng mạnh nhất của tộc Linh Nhãn. Thứ mà Mật Khóa thứ hai này nắm giữ chính là không gian kỹ thuật đỉnh cao nhất của bọn họ—— Na Bất Tu Tư.”
“Na Bất Tu Tư… Vậy sau đó bọn ta phải phối hợp thế nào?” Công Tôn Diệc dò hỏi.
“Cứ chờ thôi. Hiện giờ, Na Bất Tu Tư đã tỉnh lại, ý chí của Thủ Mật Nhân chi vương cũng đã thức tỉnh, chỉ cần các ngươi ở lại nơi này, đừng rời đi quá xa là được.”