Chương 1912: Sơ hở (8)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1912: Sơ hở (8)

Lượng lớn cát vàng bị khuấy động thành gợn sóng và khuếch tán ra xung quanh.

Mà ngay trung tâm, vòng xoáy sa mạc bị thổi bay từng tầng một, sau đó nổ tung, làm lộ ra bóng tối ngày càng sâu tít tắp dưới lòng đất.

Đây chính là một trong những năng lực thiên phú huyết mạch huyết duệ mà họ được học tập và huấn luyện một cách có hệ thống trong những năm gần đây, Phá Phôi âm Ba.

Bởi vì năng lực này đơn giản dễ học, nên được xem là năng lực dễ luyện thành nhất với huyết duệ. Năng lực này có lực sát thương không tệ, khả năng che giấu cũng tương đối cao.

Hiện giờ đã trở thành một môn học thiên phú tiêu chuẩn ở Đại Linh.

Mắt thấy sóng âm đào ra từng tầng vòng xoáy sa mạc.

Vù!

Trong chốc lát, một vầng sáng màu xanh bùng ra từ trung tâm vòng xoáy, phóng vào giữa đội quân huyết duệ một cách chuẩn xác, sau đó nổ tung.

Thoáng chốc, vô số chùm sáng màu xanh lam bắn ra từ trung tâm huyết duệ.

Tất cả huyết duệ bị chạm tới đều lần lượt biến mất trong chớp mắt.

Thoắt cái, hơn vạn huyết duệ chỉ còn lại một nửa, một nửa khác đã tan biến vào hư vô giữa không trung.

Sắc mặt hai người Trương Như Phương và Trương Lâm Hàn trở nên dữ tợn, gần như không khống chế không nổi mà hiện nguyên hình.

Nếu không phải vừa rồi bọn họ né tránh nhanh, thì cả hai cũng đã bị chùm sáng bắn trúng.

“Là kỹ thuật truyền tống! Người của chúng ta đều bị phân tán cả rồi!” Trương Lâm Hàn nhận ra loại lam quang này.

Đó là kỹ thuật truyền tống mà Quần Tinh đã từng thể hiện qua lúc trước!

“Lao xuống đi, loại kỹ thuật này không thể sử dụng hai lần trong thời gian ngắn!” Trương Như Phương lớn tiếng nói.

Ngay tức khắc, các nhóm huyết duệ điên cuồng vọt xuống dưới, hệt như bầy chim nước đâm vào mặt nước, hung hăng xông vào chỗ sâu trong vòng xoáy.

Mười phút sau......

Trong chốc lát, một bóng huyết ảnh hiện ra từ hư không, lơ lửng trong không trung phía trước huyết duệ.

Huyết ảnh lần này khác với trước đó.

Huyết bào, tóc đen dài đến eo, hai mắt cháy rực ngọn lửa đỏ sậm, gương mặt có những hoa văn màu đỏ thần bí trông giống hình xăm.

Trương Vinh Phương giờ đây mang trong mình rất nhiều huyết mạch chồng chất, đã đạt đến độ cao mà chính hắn cũng không có cách nào tính ra trên bản chất.

Hắn chỉ vỏn vẹn trôi nổi ở nơi đây, nếu như hắn không biến mất, phóng xạ tự nhiên của thân thể sẽ khiến cho nhiệt độ xung quanh nâng cao dữ dội, thậm chí tạo thành một biển dung nham.

Đây là uy lực thuộc về huyết mạch Chu Tước.

Trên thực tế, bản chất của Chu Tước chính là một con chim lửa khổng lồ.

Có điều, uy lực của con chim lửa này hơi mạnh, một khi há miệng, chỉ dựa vào trình độ thổi hơi là có thể đốt cháy đất bằng trên phạm vi hàng trăm cây số.

Uy lực trông có vẻ rất mạnh, nhưng thực tế, lực sát thương của ngọn lửa Chu Tước cũng chỉ tương đương với ngọn lửa bình thường khoảng năm mươi vạn độ đối với Trương Vinh Phương.

Có điều, ngọn lửa Chu Tước còn chứa đựng những công dụng khác, chẳng hạn như thanh tẩy độc tố, thanh tẩy ô uế và khắc chế âm hồn.

Mà huyết mạch còn lại là Kỳ Lân cũng thế.

Kỳ Lân cai quản đất bằng, trời sinh tự có Khống Thổ Chi Thuật (thuật quản lý đất). Chẳng qua uy lực của Khống Thổ Chi Thuật này hơi cường điệu một chút. Thậm chí có thể tái tạo đỉnh núi, cộng thêm một số năng lực đặc biệt khác, còn lại, thực chất lực sát thương cũng không có gì khác biệt so với bản chất của Chu Tước.

Vì vậy, Trương Vinh Phương rất rõ ràng vấn đề hiện tại là lượng của hắn tích lũy càng ngày càng nhiều. Nhưng không có huyết mạch mạnh mẽ nào có thể tăng cường chất lên đủ cao.

Lúc này, hắn đang lơ lửng giữa không trung và quan sát vòng xoáy phía dưới, bên cạnh hắn, những huyết duệ còn sót lại đang nói rõ tình hình trước đó.

“Các ngươi không tìm sai địa điểm, nơi này đúng là vị trí của con tin bị cướp đi.” Trương Vinh Phương bình tĩnh trả lời.

Năng lực Huyết Tiên Truy Tung của hắn có thể cảm ứng rất rõ từ khoảng cách này rằng ngoại trừ những huyết duệ đi vào bên dưới đó ra thì còn có huyết duệ khác nữa.

Trong đó, có một người đeo ngọc bội huyết ngọc được hắn tặng cho trên người.

Đó là đồ vật mà chỉ có người thân thuộc của hắn mới có tư cách đeo.

“Đạo tổ, hai vị Tiên Tử đã đi xuống dò xét trước, chắc hẳn không lâu nữa sẽ có kết quả.” Phó quan của Trương Lâm Hàn – huyết duệ đến từ Huyết Hồng các trầm giọng nói.

Trương Vinh Phương không đáp lời mà chỉ lẳng lặng quan sát tình hình phía dưới.

Nam Minh Hỏa Đồng của Chu Tước làm cho thị lực của đôi mắt hắn lúc này trở nên mạnh mẽ hơn so với trước kia. Giúp hắn nhìn xuyên qua tầng tầng lớp lớp cát vàng và thấy đủ loại động tĩnh ở độ sâu hàng ngàn mét bên dưới.

Lúc này đây, lượng lớn huyết duệ lần lượt truyền tống đi dưới lam quang thần bí và mất tăm mất tích.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right