Chương 1919: Pháp (4)
“Bọn ta không đồng ý!” Áo Phỉ Gia lên tiếng nói.
Tam Vương chưa từng nhận được tin tức khu vực chỗ ác linh bị ô nhiễm, hiển nhiên, ô nhiễm huyết duệ đối với ác linh cũng không có tạo thành bao nhiêu nguy hại.
Đã như vậy, thật vất vả trục xuất Huyết Vương, lại để cho hắn đi ra, chẳng phải là tất cả nỗ lực và cố gắng trước đó đều uổng phí sao?
“Làm sao các ngươi biết, sau khi ra ngoài Huyết Vương sẽ không bởi vì bị việc trục xuất lúc trước, mà trợ giúp đẩy nhanh tốc độ ô nhiễm huyết duệ hơn?” Áo Phỉ Gia hỏi ngược lại.
Tác Nhĩ và La đều trầm mặc.
Đúng là có khả năng này.
Nhưng… bọn họ có lựa chọn sao! ?
Không gian cách thức.
Trương Vinh Phương đứng ở trên thềm đá, đang không ngừng trao đổi với ý thức cấp cao là Linh kia.
“Thời đại mà ta ở, khi đó Long tộc xung quanh vẫn còn rất hưng thịnh phồn vinh, bộ tộc dực long thống trị bầu trời, bộ tộc bạo long và trường cảnh long thống trị đại địa, kình long độc bá hải dương.” Giọng điệu Linh trầm thấp kể ra câu chuyện xưa cũ của mình.
“Ta sinh ra trong một sơn thôn nhỏ lôi long bình thường. Rồng ở trong thôn đều rất ôn hòa, tất cả mọi người không tranh quyền thế, mỗi ngày ăn ít cỏ, uống chút sữa, đọc sách, là có thể vượt qua một ngày nhàn nhã.” Linh khẽ nói: “Mãi cho đến một ngày, bầu trời xuất hiện một mặt trời màu trắng.”
“Chờ đã, chẳng lẽ ngài không phải là nhân loại? Mà là Long tộc?” Trương Vinh Phương ngạc nhiên nói.
“Nhân loại? Đương nhiên không phải, đó là chuyện xuất hiện rất nhiều rất nhiều năm sau đó.” Linh trả lời: “Lúc ta ra đời rất nhẹ, rất nhỏ, dựa theo đơn vị đo lường của các ngươi, chính là chỉ dài có chín mét, thể trọng cũng chỉ có mười hai tấn. Rất gầy rất gầy. Tiên thiên không đủ, khiến cho ta từ rất nhỏ đã hiểu được chỉ có sau này không ngừng bù đắp học tập, mới có thể khiến cho ta sinh tồn được trong thế giới tàn khốc đó.”
“…” Trương Vinh Phương rất muốn chen vào nói, nhưng lại không biết nên nói cái gì cho phải.
Hình như hắn đã khơi gợi dục vọng muốn kế chuyển của Linh cho tới nay.
Từ còn nhỏ đến khi thành niên, lại đến trung niên, lão niên, trong năm tháng trên vạn năm của Linh là không ngừng học tập, tu hành, làm lớn mạnh ý chí tinh thần của bản thân.
Mà mặt trời màu trắng thứ hai, cũng chính là cái gọi là Bạch Đồng, cũng bắt đầu dần dần thay đổi hoàn cảnh lớn của toàn bộ thế giới.
Thức ăn bắt đầu khan hiếm, Long tộc bắt đầu tự giết lẫn nhau. Cho đến cuối cùng, Bạch Đồng càng ngày càng gần, triệt để rơi xuống, đụng vào đại địa.
Mọi thứ đều hủy diệt.
Mà Linh thì đi cùng số rất ít Long tộc, mở ra đường hầm không gian gần đây, đi tới tinh cầu mới.
Trương Vinh Phương đồng tình với việc Linh phải trải qua, song song với đó hắn cũng thừa dịp lúc nghỉ đưa ra nghi vấn của mình.
“Linh tiền bối, về mặt bản chất, việc tu hành nhục thể của ta đã đến mức cực hạn đỉnh phong. Nhưng về phương diện ý thức tinh thần, làm thế nào ta cũng không có biện pháp đột phá đến tầng thứ cao hơn.”
Trương Vinh Phương cẩn thận miêu tả cho Linh về các cảnh giới võ đạo Thiên Biến Vạn Hóa, Nhập Vi, vân vân.
“Đây là cách phân chia của tộc Linh Nhãn, cấp bậc cảnh giới võ đạo rất kinh điển. Bây giờ ngươi bị kẹt ở Nhập Vi, không cách nào tiến thêm được một bước, thật ra thì nguyên nhân rất đơn giản.” Linh hời hợt nói.
“Ý thức tinh thần của ngươi không đủ mạnh, cũng không đủ ổn định. Phân hóa tinh tế ở cấp độ cao cần ý thức tinh thần cực kỳ ổn định, càng cần ý thức đủ cường đại để cung ứng. Hai điểm này ngươi đều không làm được.”
“Vậy xin hỏi tiền bối, làm sao mới có thể hữu hiệu đề cao ý thức tinh thần?” Trương Vinh Phương thành khẩn hỏi.
“Vì sao ta phải dạy ngươi? Ngươi cũng không phải là đệ tử của ta, cũng cùng ta không thân chẳng quen.” Linh hỏi ngược lại.
“Đệ tử Vinh Phương, bái kiến Linh sư phụ!” Trương Vinh Phương không nói hai lời, lập tức cúi người bái.
“Nếu Linh sư phụ nguyện ý truyền công, đệ tử nguyện lập lời thề ở đây, sẽ dốc hết toàn sức lực cứu ngài ra khỏi không gian này.”
“…” Trong lúc nhất thời Linh có chút nghẹn lời.
Bình thường cường giả có thể chạm tới cảnh giới Nhập Vi đều là hạng người ngạo nghễ kiêu ngạo hơn cả trời, lòng tự trọng cực kỳ mạnh mẽ.
Cho dù mặt ngoài ôn hòa, cũng tất nhiên có sự tự kiêu rất nặng ở sâu trong đáy lòng.
Nhưng người trước mắt này…
“Linh sư phụ không cần phải lo lắng, đệ tử đã nắm giữ đạo huyết nhục tái sinh tới mức lô hỏa thần thanh*, tạo ra một cơ thể thích hợp với ngài không tính là việc khó.” Trương Vinh Phương làm cam đoan.
* luyện một kỹ năng nào đó đến mức cao nhất, không thể cao hơn
“Ta chỉ là một luồng ý thức không trọn vẹn, đi ra ngoài thì như thế nào? Không có chút ý nghĩa nào cả.” Linh trầm mặc, trả lời.