Chương 675: Đây là tình huống gì
Trên mặt đất phương bắc.
Một vệt sáng xẹt qua chân trời, thế đi cực nhanh.
Trên mặt đất ở phương bắc này, nhìn như chốn man hoang, kì thực cũng không thiếu hạng người tu hành.
Nơi này không có nhiều tông phái, nhưng đa số thuộc bộ lạc.
Một số bộ lạc thậm chí truyền thừa pháp môn, chọn lựa hậu bối có thiên phú trong bộ lạc để tiến hành tài bồi, mà những kẻ không có đủ thiên phú, cũng chỉ có thể biến thành tộc chúng bình thường... Cho nên trong các bộ lạc ở phương bắc này, chỉ có người tu hành mới là nhân vật thượng tầng.
Thường thường có rất nhiều người, bậc cha chú tầm thường nhưng hậu bối có được thiên tư, cũng giống như lời nói làm rạng rỡ tổ tông ở Trung Thổ.
Nhưng trên mặt đất ở phương bắc, đa số người tu hành là tán tu.
Loại người này phần lớn là truyền thừa cổ pháp.
Ví dụ như có một số người rơi vào trong sơn động, đạt được di tồn của tiền bối, từ đó bước lên con đường tu hành.
Những sự tích như thế cũng không hiếm thấy.
Mà trên vùng đất ở phương bắc này cũng không thiếu yêu vật tinh quái, cũng có Yêu Vương chiếm cứ một phương, thậm chí có một số Yêu Vương bị các bộ lạc xung quanh kính sợ, dùng hương hỏa cung phụng, tôn làm thần linh.
Chỉ là loại này đặt ở Trung Thổ thì chính là Tà Thần.
Ngoài những bộ lạc tu hành này, tán tu hoặc là Tà Thần Yêu Vương, càng khiến Trung Thổ kiêng kị chính là tông môn ma đạo thâm tàng ở Bắc Vực.
Ở Bắc Vực mênh mông này, có lẽ đạo môn không hưng thịnh bằng Trung Thổ, có chư pháp hoàn thiện, nhưng cũng là nơi ngọa hổ tàng long.
Dù là nơi nào, đều khó tránh khỏi mạnh được yếu thua, nhưng ở vùng đất này càng lộ ra vẻ trực tiếp.
Ví dụ như Tô Đình, xem như tùy ý buông thả.
Giả sử như hắn là Thượng Nhân tầng sáu, không chừng ở một chỗ nào đó có Yêu Vương nào đó thấy ngứa mắt, chặn đường hắn lại, hoặc là Yêu Vương mãnh cầm kia sẽ trực tiếp xẻ thịt hắn.
Nếu như xuyên qua phạm vi bộ lạc nào, cũng sẽ dẫn ra cao nhân trong tộc đối phương.
Chỉ là Tô Đình cũng không lo được quá nhiều, huống chi lấy bản lĩnh của hắn, cũng không có bao nhiêu người ngăn được hắn.
——
"Vệt sáng này..."
Trong huyệt động nào đó, một đại hán thô kệch ngẩng đầu nhìn qua, lộ ra vẻ trầm ngâm.
"Đây là pháp bảo gì? Quá hung hãn... Bản tôn cũng không cản được."
Đại hán cảm thấy không biết nên nói gì, ngọn núi là địa giới của hắn, luôn luôn là cấm địa của người tu hành, hôm nay khí tức kia bay ngang qua bầu trời, tốc độ cực nhanh, mà khí tức lại cực kì cường hãn, hắn cũng chỉ có thể làm như không nhìn thấy.
——
Một con diều hâu bay quanh trên bầu trời.
Con diều hâu này đã thành yêu, dù là ở trên không trung cũng có thể nhìn thấy một con giun dế trong bụi cỏ.
Ánh mắt nó âm u, tìm kiếm con mồi.
Dù đến bây giờ nó có thể tích cốc như đạo gia, đã không cần dựa vào huyết thực để duy trì tính mệnh, nhưng hung cầm mãnh thú khó tránh khỏi vẫn yêu thích huyết thực.
Huống chi rất nhiều tinh quái yêu vật đối với nó giống như là rất nhiều đan dược giúp đạo nhân tăng thêm đạo hạnh.
"Ừm?"
Diều hâu phát hiện ra một đường khí tức, lập tức muốn bắt giữ, coi như huyết thực.
Nào biết khí tức kia chỉ trong chớp mắt đã tới, còn nhanh hơn nó rất nhiều.
Mà càng tới gần, khí tức càng cường hãn.
Trong lòng diều hâu run lên, lập tức bỏ đi suy nghĩ muốn bắt giữ đối phương, vội vàng bay qua bên cạnh.
Vệt sang kia lướt nhanh qua.
"Nguy hiểm thật nguy hiểm thật, kẻ này mạnh mẽ đâm tới, suýt nữa đã đụng chết ta ngay tại chỗ."
Trong lòng diều hâu lo sợ, nó luôn luôn làm chủ bầu trời, coi những con vật trên không trung là con mồi, nào biết hôm nay lại có một kẻ hung tàn như thế, ở vùng đất phương bắc này mà vẫn tùy ý phóng đi, hoàn toàn không cố kỵ.
Nhưng luồng khí tức kia cực kì bất phàm.
Khi nãy lấy nhãn lực của nó cũng chỉ nhìn thấy đó là một chiếc lâu thuyền, bên trên mơ hồ có bóng người.
Dựa vào khí tức còn sót lại, người trên thuyền kia gần như thuộc hàng ngũ Thần Ma, chắc chắn đã đạt tới một tầng cảnh giới cao cấp nhất thế gian.
Cũng khó trách hung tàn như thế, hoàn toàn không cố kỵ.
——
Vệt sáng này chính là pháp thuyền của Tô Đình.
Tô Đình đứng trên pháp thuyền, nhìn qua phía trước, khống chế bảo thuyền này.
Một đường chạy đến, hắn hoàn toàn không cố kỵ, cũng không sợ ai đến ngăn cản.
Về phần mấy hung cầm cản ở phía trước,
Thậm chí bị các pháp thuyền khác trực tiếp đụng giết tại chỗ.
Khi nãy con diều hâu kia động sát cơ đối với hắn, nếu không phải đạo hạnh thâm hậu, mà lại biết xem thời cơ cực nhanh, cũng khó tránh khỏi bị hắn đâm đến thịt nát xương tan.
"Ở phương hướng này..."
Ánh mắt Tô Đình lấp lóe.
Phía trước không xa chính là vị trí Vân Cung biết được.
Vị trí này cách nơi mà Tô Đình suy tính lúc đầu rất xa.
Hắn cũng chẳng biết tại sao biểu tỷ chạy trốn tới nơi đây, nhưng cũng may biết được vị trí của biểu tỷ.
Bây giờ khắp nơi trên vùng đất ở phương bắc này đều có nguy cơ, dù biểu tỷ tu thành Âm Thần, có pháp lực Thượng Nhân, những lỡ may gặp được lão ma đầu có đạo hạnh cao thâm thì lại địch nổi thế nào?
Ôm ý nghĩ như vậy, Tô Đình cũng không dám trì hoãn.
Đoạn đường này đi tới, hắn đi qua một số thành trì, gặp được một số bộ lạc, cùng một số động phủ, thậm chí đã nhận ra ma khí.
Nhưng hắn không ngừng lại để trảm yêu trừ ma, bây giờ toàn bộ vùng đất ở phương bắc này, ma hoạn đông đảo, dù hắn có bản lĩnh cực cao, cũng không thể lấy sức một mình để trừ diệt, còn phải đợi đông đảo đệ tử đến rồi dần dần thanh trừ.
Hắn xuyên qua địa vực, khi thấy ma đầu cũng không có động thủ.
Chỉ có ngẫu nhiên nhìn thấy tiên tông đệ tử cùng hạng người nhập ma giao thủ, sau đó rơi xuống hạ phong thì hắn mới tiện tay bắn ra một đạo pháp lực để tương trợ.
"Sắp đến rồi."
Trong lòng Tô Đình khẽ thở ra.
Trên vùng đất phương bắc này, ma hoạn đông đảo, chân truyền đệ tử của Hoán Hoa Các lại bị truy sát, có thể sau một khắc sẽ tao ngộ tà ma.
Từ khi Hoán Hoa Các bị tập kích đến nay, lo lắng trong lòng Tô Đình vẫn không được buông xuống.
Sau khi Vân Cung khôi phục, xem xét biết biểu tỷ chỉ bị thương nhẹ, hắn mới khẽ thở phào một cái, nhưng cũng không dám buông lỏng.
Một khi gặp phải ma loại, sinh tử thường thường chỉ trong chớp mắt.
Dù biết được tin tức, nhưng chỉ cần không chân chính tiếp đón được Tô Duyệt Tần, thì hắn không thể chân chính yên lòng.
Hắn nhìn về phía trước, lúc trước Tô Duyệt Tần đưa tin cùng Vân Cung, chính là ở phía trước cách đó hơn ba trăm dặm.
Vân Cung cũng nói cho Tô Duyệt Tần biết là nếu như không có nguy hiểm thì chờ đợi ở đó một lát.
Hơn ba trăm dặm, đối với Tô Đình mà nói thì như ở trước mắt.
Hắn bỗng nhiên chấn động, trong lòng tỏa ra dự cảm bất tường.
Chỉ vì cảm giác của hắn lan đến hơn ba trăm dặm phía trước, lại thấy ma khí tràn ra.
Người của Ma tông đã ở chỗ này!
"Hỏng bét!"
Toàn thân Tô Đình chấn động, lộ ra vẻ kinh ngạc.
Biểu tỷ Tô Duyệt Tần vừa thành Thượng Nhân cảnh, chỉ có thể ứng phó với ma loại bình thường, đối mặt với tà ma có đạo hạnh hơi cao chút, chỉ sợ sẽ không đấu nổi.
Mà đạo ma khí này chí ít có bản lĩnh của Chân Nhân Dương Thần.
Chỉ cần trong nháy mắt đã đủ để bắt lấy biểu tỷ.
Đạo ma khí này lúc này nở rộ ra khí tức, trước đó tất nhiên đã đến.
Như vậy hiện nay biểu tỷ thế nào?
Trong lòng Tô Đình quýnh lên, trong tay nâng Trảm Tiên Phi Đao lên.
Nhưng hơn ba trăm dặm, chớp mắt là đến.
Thiên nhãn mở ra, lập tức nhìn thấy tràng cảnh phía dưới.
Tình cảnh này hoàn toàn khác biệt suy nghĩ của Tô mỗ.
"Các ngươi giết ta đi..."
Một tiếng cầu khẩn buồn bã từ phía dưới truyền đến.
Nhưng đó là giọng nói của nam tử.
Tô Đình nhìn xuống.
Chỉ thấy một người nam tử trung niên bị trói chặt, xâu dưới tàng cây.
Mà nam tử kia bị đánh cho mặt mũi bầm dập, nhìn không ra diện mạo.
Chỉ là ở trên người hắn đang tản ra ma khí có thể so với Chân Nhân Dương Thần.
"Đây là tình huống như thế nào?"
Tô Đình nháy nháy mắt, tràn đầy kinh ngạc.