Chương 689: Tìm kiếm Ma tăng

person Tác giả: Lục Nguyệt Quan Chủ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:12 visibility 2 lượt đọc

Chương 689: Tìm kiếm Ma tăng

Lúc trước Tô Đình dùng dây leo màu xanh trói hắn lại, còn không biết được thân phận của hắn.

Nhưng khi nãy Tô Đình dùng thiên nhãn nhìn kỹ đã phát hiện ra một chút mánh khóe.

Hắn có đạo hạnh tầng tám, lại tu luyện Động Huyền lâu bất phàm, chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấu rất nhiều chi tiết, Dương Thần chuyển động suy nghĩ, lập tức hiểu được manh mối.

Nam tử trẻ tuổi này có trình độ ma đạo không thấp, tương đương với người tu đạo vừa thành Chân Nhân Dương Thần, bây giờ bản thân bị trọng thương, suy yếu đến cực điểm, mới bị Tô Đình hắn dùng dây leo tuỳ tiện bắt giữ.

Mà thương thế trên người nam tử này có kiếm khí của Thủ Chính Đạo Môn.

Tô Đình thấy bốn vết thương đều có kiếm khí do đệ tử Thủ Chính Đạo Môn lưu lại.

Nhưng kiếm khí phía trên có một chút khác biệt rất nhỏ, không phải xuất từ cùng một người.

Lúc trước ở cách đó không xa, Thủ Chính Đạo Môn có sáu vị đệ tử kết thành kiếm trận, vây khốn một cao nhân ma đạo, lại bị ma tăng Minh Tâm cứu đi.

Hai chuyện này khiến Tô Đình liên hệ với nhau.

Dựa theo kế hoạch hắn định ra lúc đầu, đệ tử Thủ Chính Đạo Môn chung quanh đây cũng không nhiều.

Nam tử trước mắt này là kiệt xuất của ma tông, tám phần mười là bị sáu đệ tử Thủ Chính Đạo Môn kia gây thương tích.

Mà càng trùng hợp chính là nam tử này có bản lĩnh hấp thu huyết khí, từ đó bổ sung cho tự thân.

Khi sáu đệ tử Thủ Chính Đạo Môn kia bẩm báo tin tức về cũng từng đề cập tới chuyện này.

Bản lĩnh tương tự, đạo hạnh tương tự, thương thế tương tự, lại cùng ở một khu vực.

Nhiều điểm tương tự như vậy, không khỏi cũng quá trùng hợp.

Tô Đình suy đoán, tám phần mười thì nam tử này chính là kẻ bị ma tăng cứu đi kia.

"Hòa thượng kia đang chỗ nào?"

Tô Đình hỏi: "Không phải hắn cứu đi ngươi sao? Làm sao ngươi và hòa thượng kia lại tách ra?"

Nam tử trẻ tuổi này thay đổi sắc mặt, lại không lên tiếng.

Tô Đình thấy cổ quái như vậy, trong lòng không khỏi có chút kinh ngạc.

Nhưng kinh ngạc thì kinh ngạc, xưa nay Tô Thần Quân không phải người nhân từ nương tay, cũng không phải người có kiên nhẫn thuyết phục đối phương, trong tay lập tức khẽ bóp, ngón trỏ cùng ngón chà xát, chỉ thấy một đạo hỏa diễm bay lên.

Ngọn lửa kia hừng hực vạn phần, lại kèm theo một tia sét đánh lôi đình.

Nam tử trẻ tuổi biến sắc, nói ra: "Hòa thượng kia cực kì cổ quái, lúc ấy dẫn ta phi độn chưa được trăm dặm, lại trực tiếp từ trên không trung rơi xuống."

Tô Đình nghe vậy, lông mày nhíu lại, lộ ra sắc mặt khác thường.

Nam tử trẻ tuổi thấy thế, lại bổ sung: "Lúc ấy ta thấy vẻ mặt hắn cực kì dữ tợn, cũng có vẻ hết sức yếu ớt nên thừa cơ xuất thủ, đánh hắn một chưởng vào chính giữa hậu tâm, nhưng hắn rơi xuống, vẫn có phật quang lấp lánh, cũng không bỏ mình... Tu vi của ta không bằng với hắn, cũng không dám dây dưa với hắn, mới một đường trốn đi, ở đây vừa vặn thấy có cơ hội, mới muốn lấy chút huyết thực, bổ ích tự thân."

Sau khi nói xong, hắn nhìn Tô Đình một cái, vẻ mặt hết sức phức tạp.

Sớm biết như thế, sao hắn dám ngừng lại ở nơi này.

Nam tử trẻ tuổi có cảm giác như vừa thoát khỏi ổ sói, lại rơi vào hang hổ.

"Hắn rơi xuống nơi nào?"

Tô Đình đột nhiên hỏi: "Qua bao lâu rồi?"

Nam tử trẻ tuổi không dám giấu diếm, đáp: "Không đến nửa canh giờ."

Tô Đình vận dùng pháp lực, hóa ra một tấm bản đồ địa hình, nói: "Ngươi chỉ cho ta điểm đó."

Nam tử trẻ tuổi có chút chần chờ.

Tô Đình cong ngón tay búng ra, chỉ thấy ngọn lửa rơi trên người nam tử kia.

Nam tử bỗng nhiên kêu lên thảm thiết, toàn thân rung động, vội chỉ tới một chỗ.

Tô Đình nhìn bản đồ địa hình kia một chút, ghi nhớ lại rồi mới quay đầu nói: "Chúng ta đi!"

Nam tử nghe vậy, trong lòng vui mừng, thiếu niên này chỉ nói muốn đi, nhưng lại không nói muốn xử trí hắn như thế nào.

Nào biết sau khi thiếu niên kia nói xong, chỉ quay sang nói với một nữ tử: "Giao cho ngươi."

Vừa dứt tiếng, hắn mới phát hiện, thiếu niên này cũng không phải nói với nữ tử kia mở, mà là trên vai nữ tử kia lại còn có một tiểu cô nương lớn chừng bàn tay, sau lưng mọc cánh mỏng, giương cánh bay tới.

"Tuy rằng hòa thượng kia không phải người lương thiện, nhưng dầu gì cũng cứu ngươi một mạng, ngươi lại lấy oán trả ơn, quả nhiên là phong phạm ma đạo."

"Ta..."

Nam tử đang muốn lên tiếng, đã thấy một đao gió bay tới.

Hắn lộ ra vẻ kinh hãi, lại không thể động đậy.

Đao gió cắt vào mi tâm của hắn.

Chỉ có một vệt đỏ.

Mà vẻ mặt nam tử này ngưng trệ, đôi mắt tan rã, đã bỏ mình.

——

Đám người Tô Đình, về tới pháp thuyền.

Tô Duyệt Tần cùng Tĩnh nhi đưa hai chân truyền đệ tử Hoán Hoa Các đang hôn mê bất tỉnh, sinh tử đáng lo lên gian phòng trong pháp thuyền.

Về phần thi thể của một đệ tử Hoán Hoa Các khác cũng được chuyển lên thuyền, đưa đến đuôi thuyền, dùng pháp lực che lại.

"Ma tăng thật sự ở nơi đó sao?" Tiểu tinh linh hỏi.

"Chuyện từ nửa canh giờ trước." Tô Đình trầm ngâm nói: "Trình độ Phật pháp của ma tăng kia có thể so với Bán Tiên tầng chín của Đạo gia, lại đã nhập ma, tuyệt đối không phải người lương thiện, nửa canh giờ đủ cho hắn ta trốn xa mấy ngàn dặm... Nhưng nếu hắn hạ xuống, có lẽ là hắn ta xảy ra biến cố, chưa hẳn đã đi xa, còn có thể tìm lại một lần nữa."

"Đây cũng là một cường địch, ngươi không nên khinh thường." Tiểu tinh linh dặn dò.

"Yên tâm, sư tử vồ thỏ còn dùng hết toàn lực, đạo lý này ta vẫn hiểu, ngươi đã bao giờ thấy ta chủ quan chưa?"

Tô Đình cười đắc ý, nói ra: "Hòa thượng này lộ ra tu vi tầng chín, sau khi nhập ma sẽ không cần cố kỵ gì, không biết hắn ta học ma công gì, cũng không biết hắn có giấu dốt không, đương nhiên sẽ mạnh hơn con thỏ... Ít nhất cũng phải coi hắn ta ngang cấp độ với Trấn Ngục ma đao."

Nói rồi Tô Đình lại cảm thấy mấy phần cổ quái, thấp giọng nói: "Nhưng ta luôn cảm thấy hòa thượng này có thật nhiều chỗ cổ quái?"

Tiểu tinh linh hỏi: "Chỗ cổ quái gì cơ?"

Tô Đình hơi lắc đầu, nói: "Manh mối rất lộn xộn, mà ta chỉ suy đoán thôi, dù sao ta cũng không tiếp xúc nhiều với hòa thượng kia, sau khi bắt được hắn ta về, vừa vặn hỏi cho rõ ràng."

Tiểu tinh linh nghe vậy thì gật đầu.

Tô Đình nhìn về phía trước, nơi ma tăng rơi xuống chính là ở phía trước không xa.

Hắn nhớ tới cái gì, lấy ra mặt nạ, so sánh một lần.

Vị trí bản đồ địa hình trên mặt nạ này và cùng vị trí mà ma tăng rơi xuống không còn cùng một chỗ.

"Sao thế?"

" Bản đồ địa hình trên này đang chỉ tới một vị trí." Tô Đình giải thích nói: "Ta không biết nơi đây là nơi nào, nhưng luôn cảm thấy là một chỗ cực kỳ quan trọng của ma đạo, thậm chí cũng có khả năng là vị trí Ma tông,."

"Ngươi muốn đi nơi này?" Tiểu tinh linh cảnh giác nói: "Ngươi không nên làm ẩu."

"Yên tâm, ta lại không muốn đi sinh sự, mà ta có bao nhiêu bản lĩnh, cũng luôn tự biết mình, Tô Đình ta không sợ bất kỳ đại địch nào trên thế gian, nhưng trong ma đạo có lão ma cũng không kém gì Tiên gia đắc đạo, ta mới không đi mạo hiểm đâu, gọi là hữu dũng vô mưu, chủ động chịu chết."

Tô Đình nói như vậy, lại vung vung mặt nạ, nói ra: "Về phần cái mặt nạ này, sau khi trở về Phế tích Cổ Thần sẽ để các tông đến thương nghị."

Sau khi nói xong, chỉ thấy hắn thu mặt nạ về, thu liễm ý cười, nghiêm mặt nói: "Ở phía trước ba trăm dặm."

Con mắt dọc trên trán bỗng nhiên mở ra, quang hoa sáng chói, nhìn tới ba trăm dặm xa, thu hết tất cả mọi chuyện ở phía trước vào mắt.

"Ma tăng còn ở nơi này