Chương 700: Ma tôn xuất thủ

person Tác giả: Lục Nguyệt Quan Chủ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:12 visibility 2 lượt đọc

Chương 700: Ma tôn xuất thủ

Nơi đây ma khí có ở khắp mọi nơi.

Lại có Ma Tôn ở đây, chỉ cần hô hấp đã có ma khí tràn lan.

Ngay cả Bán Tiên ở đây cũng không chống đỡ nổi trăm năm mà nhập ma.

Đương nhiên, Tô Đình tự nhiên không sợ, sở học bản thân hắn là Lôi Hỏa, chính là có thể khắc chế ma khí, hơn nữa trong thức hải có sáu vầng trăng sáng, có thể tẩy rửa tất cả, lại có chín tầng ngọc lâu trấn thủ, và cả Lục Áp truyền thừa biến thành Trảm Tiên Phi Đao, có thể trảm diệt ngoại tà.

Nhưng thời gian trăm năm sẽ có quá nhiều biến số, Tô Đình tu hành đến nay cũng không đủ trăm năm, tự nhiên không thể lưu lại.

"Trăm năm trước, thân truyền đệ tử của bản tôn trong lúc vô tình đặt chân vào Tây Thổ, bị đám con lừa trọc kia bắt đi, nào biết về sau hiện thân đã thành tăng nhân phật môn."

Ma Tôn nói ra: "Các ngươi đều tự xưng là chính đạo, luôn mưu đồ muốn độ hóa người trong ma đạo chúng ta, bản tôn ngược lại cũng muốn thử một chút, ngươi có danh xưng là kỳ tài có thể so với trích tiên, trong vòng trăm năm có phải sẽ có thể nhập ma, trở thành nhân tài kiệt xuất của ma đạo..."

"Như thế... Cũng tốt hơn mà bị tôn giá giết chết."

Tô Đình nhẹ gật đầu, nhìn về phía Bạch Yêu Tinh, nghiêm nghị nói: "Lão tứ, sau này chúng ta đều là người đồng đạo, ngươi tới đây, Tô mỗ nói cho ngươi mấy chuyện."

Bạch Yêu Tinh ngây người một cái chớp mắt.

Oanh!

Thiên nhãn của Tô Đình bắn ra một tia sáng về phía Bạch Yêu Tinh.

Mà tay trái của hắn lật ra Thanh Đế phù chiếu, cũng đánh về phía Bạch Yêu Tinh.

Ma Quân thứ tư chỉ cảm thấy một cảm giác bất an khó tả, đồng tử lập tức rút lại, sắc mặt đột biến.

Nhưng thiên nhãn thần thông đã xuyên thấu người hắn.

Còn Thanh Đế phù chiếu chớp mắt đã tới.

"Làm càn!"

Tiếng nói của Ma Tôn chấn nhiếp bát phương.

Sau đó ma khí cuồn cuộn ngưng tụ thành một chưởng lớn hơn một trượng, quay đi qua.

Một chưởng này chớp mắt đã vượt qua ngàn trượng, chớp mắt đã đánh đến trước mặt.Tô Đình

Tô Đình cũng không đổi sắc, tay phải nâng lên, bất ngờ đã tích súc tốt tiên thuật của hắn.

Ngũ Hành tiên thuật ngưng tụ trong một chưởng, mượn lực từ sáu pháp bảo thượng đẳng mà dung hợp làm một.

Trong lòng bàn tay là khí hỗn độn, biến ra thế giới.

Ma chưởng chừng hơn một trượng bao phủ toàn bộ thân hình của Tô Đình.

Sắc mặt Tô Đình vẫn nghiêm nghị, đánh ra một chưởng chống lại.

Hai bàn tay va chạm vào nhau.

Ầm ầm!

Vô tận khí thế từ nơi hai bàn tay lan ra, càn quét bốn phương tám hướng.

Vô tận ma khí, Ngũ Hành pháp lực dây dưa xen lẫn cùng một chỗ, lan ra xung quanh.

Cuồn cuộn khí thế kinh thiên động địa.

Qua nửa ngày mới ngừng nghỉ.

Bạch Yêu Tinh đã bay ra bên ngoài mấy trăm dặm, sắc mặt trắng bệch, khí tức uể oải đến cực điểm, trong mắt nhìn về phía trước cũng tràn đầy vẻ kinh ngạc.

Ở vị trí phía trước, khu vực rộng chừng hơn 80 dặm, tất cả đồi núi đã thành đất bằng.

Núi đá lúc đầu đều bị san bằng, mà trên đất bằng giống như bị thổi bay mất một tầng.

Tô Đình đã lui lại hơn ba trăm dặm, đứng giữa không trung, mặt không có chút máu, khóe miệng còn chảy ra một tia máu.

Ma Tôn ở sơn phong, yên lặng im ắng, nhất thời không nói gì.

"Uy lực của Ma Tôn cũng không có gì hơn cái này."

Tô Đình lau đi tia máu trên khóe miệng, nói ra: "Lão ma ngàn năm, bối phận còn cao hơn Tô Quan Nhi, là ma đạo chí tôn có thể so với tiên thần, thế mà cũng không thể dùng một chưởng tiêu diệt Tô mỗ nha..."

Bạch Yêu Tinh trợn mắt há mồm, mới chính thức ý thức được sự đáng sợ của Tô Đình

Thiếu niên này chống lại một chiêu của Ma Tôn, mà chỉ rơi vào hạ phong chứ không bỏ mình!

Dù Ma Tôn cũng không toàn lực xuất thủ, nhưng thiếu niên này cũng chưa đắc đạo thành tiên!

" Lời mà hậu bối này nói, bản tôn vốn không tin, giờ phút này xem ra cũng là không giả."

Ma Tôn lên tiếng nói: "Đại địch của Ma đạo, có thể so với trích tiên, có thể trảm Ma Quân đệ nhất ... Thật sự là một nhân tài."

Nói xong lời này lại thấy ma khí ở bên kia thế núi không ngừng ngưng thực.

Cuồn cuộn ma khí đen như mực.

"Ngươi có thiên phú quá cao, chưa hẳn có thể dẫn ngươi nhập ma."

"Bản lĩnh của ngươi gần như vượt khỏi phạm trù thế gian, cũng không kém gì Thi Giải Tiên của Đạo gia, cũng chỉ có bản tôn xuất thủ, mới có thể diệt ngươi."

"Bản tôn sẽ tiễn ngươi lên đường."

Chỉ thấy vô tận ma khí không ngừng ngưng thực.

Phía trước hiện ra một bóng người.

Bóng người cao chừng trăm trượng, không thấy rõ diện mạo.

Nhưng Ma Tôn cao trăm trượng kia có uy thế to lớn, ma khí âm trầm, dường như có thể thao túng cả vùng thiên địa này.

Hắn ra ở nơi này đã lâu, trong phạm vi ngàn dặm địa vực này đều bị ma khí của hắn ta xâm nhiễm, chân chính biến thành Ma vực của hắn.

"Ma Tôn đúng là dám ra tay."

Tô Đình thở sâu, ngẩng đầu nhìn một cái, mắng: "Không phải đã nói chỉ cần có ma loại ở Bắc Vực có thể so với tiên thần xuất thủ, nhất định sẽ có thiên thần hạ giới trảm ma sao?"

"Ngươi đừng nghĩ nhiều."

Bạch Yêu Tinh bỗng nhiên vôc vỗ quần áo, nói: "Nếu không phải kiêng kị Thiên Đình thì tông chủ đã sớm tự mình xuất thủ, tru diệt ngươi, không cần dùng Ma Quân đệ nhất làm làm mồi nhử? Lần này hi sinh Ma Quân đệ nhất để dẫn dụ ngươi tới chỗ này, để ngươi táng thân ở đây, Thiên Đình cũng không thể nào cứu được ngươi..."

Thân thể Ma Tôn càng ngưng thực, từng bước hóa thành thân thể huyết nhục.

Mà Tô Đình nhìn Ma Tôn, buông tiếng thở dài, nói ra: "Ta nhớ địa thế của nơi này, cũng không tính là động thiên gì, theo đạo lý nếu có Ma Tôn xuất thủ, vượt ra phạm trù nhân gian, tiên thần của Thiên Đình nhất định sẽ có cảm giác... Hiện tại không có cảm giác, là do vị thiên thần chiếu rọi tinh quang ở đây cũng cấu kết với Ma tông rồi?"

Bạch Yêu Tinh hơi biến sắc mặt, không ngờ Tô Đình lại nhạy cảm như thế, nhưng nhớ tới Tô Đình sắp bị chếm giết nên cũng nhẹ nhàng thở ra.

Tô Đình không để ý đến Ma Tôn, mà ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời, thở dài: "Ta nhớ được trên mặt nạ, địa thế ở biên giới tây bắc, gần vị trí Tây Thổ... Ở địa vực này, tinh quang chiếu rọi là một trong thất túc Bạch Hổ của phương tây - Khuê Mộc Lang sao?"

Trên bầu trời, tinh quang lấp lóe.

Ban ngày lại có một ánh sao xuất hiện.

Trong thoáng chốc, giống như ánh mắt của một con ác lang tràn đầy tàn nhẫn mà vui sướng đang lóe lên.

Tô Đình thu ánh mắt, thở dài: "Ma đạo tông chủ Tô Quan Nhi lập kế hoạch, không tiếc hao tổn hai đại Ma Quân, mượn Ma Tôn làm đao, xin thiên thần che lấp, để Tô mỗ táng thân ở đây, những chuẩn bị này đã đủ để phục sát một vị Tiên gia đắc đạo..."

Vẻ mặt Bạch Yêu Tinh nghiêm túc, nói ra: "Tô Thần Quân có thể so với trích tiên, tương lai chính là Tiên gia đắc đạo chân chính, bây giờ càng là người chủ sự của các đại tiên tông, tông chủ Ma tông đúng là rất coi trọng ngươi."

Tô Đình xì một tiếng đầy khinh miệt, mắng: "Không phải chính là mang thù sao? Một kẻ tinh trùng lên não, ở Địa phủ bày kế hại ta một lần, ta còn không chưa đòi lại công đạo, hắn còn dám bày bẫy giết ta... Bản thần quân sớm muộn sẽ lấy mạng của hắn!"

Bạch Yêu Tinh thở dài: "Nhưng Tô Thần Quân sắp mất mạng."

Thân thể Ma Tôn đã ngưng thực giống như thân thể huyết nhục, cao trăm trượng, ma khí cuồn cuộn.

Ánh mắt như lửa nhìn lại.

Thân thể Tô Đình ngừng giữa không trung, chỉ cảm thấy áp lực cực nặng.

"Bóp chết kỳ tài, cũng coi như khoái ý."

Ma Tôn điểm tới một chỉ.

Một chỉ này có vẻ vô cùng to lớn.

Một chỉ này ầm ầm đánh tới!

Một chỉ này so với Cổ Nhạc Lục Thần Chỉ của Tô Đình còn có uy lực cao hơn gấp mười lần!

Những nơi một chỉ này đi qua, thế núi thổ địa xung quanh đều bị khí lãng ảnh hưởng!

——

"Khá lắm Ma Tôn."

Vẻ mặt Tô Đình lạnh lẽo, ánh mắt ngưng trọng.

Một tay hắn để ở phía sau, súc thế đã lâu, nhưng hắn cũng hiểu giờ phút này Ma tôn đã chân chính xuất thủ, vận khởi pháp thuật, dù hắn có một chưởng tụ Ngũ Hành tiên thuật cũng chưa hẳn chống cự được!

Dù sao đạo hạnh chênh lệch quá lớn, thậm chí Tô Đình còn chưa đạt tới cấp độ Bán Tiên!

Một chỉ này tới gần, còn đáng sợ hơn hơn so với núi lở!

Khí thế tới gần khiến để người ta như bị trọng kích.

"Liều mạng!"

Tô Đình cắn răng, đang muốn đánh ra một chưởng nghênh đón.

Nhưng đúng vào lúc này, một cánh tay tráng kiện, đường vân như sắt thép, cơ bắp nổi lên từng cục từ bên cạnh duỗi tới, thăm dò vào trong ngực Tô Đình.

Cánh tay này hư ảo không thật, đến đi vô thanh vô tức!

Trong lòng Tô Đình run lên, trên mặt tỏa ra vẻ kinh hãi, muốn phản kích.

Nhưng trong chớp mắt, Tô Đình chỉ cảm thấy toàn thân đều cứng đờ.

Mà cánh tay hư ảo này thăm dò vào trong ngực Tô Đình, rút ra một thanh trường đao.

"Lại nhìn bản thần trảm ma!"