Chương 1190: Huynh Đệ Tương Tàn

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 4,665 lượt đọc

Chương 1190: Huynh Đệ Tương Tàn

Đại nạn luyện người, lời này thành thật không giả. Chu lão đại phát hung ác tâm, liều chết để tìm tiền đồ. Lần này gã thực sự đã đi qua quỷ môn quan, mặc dù cuối cùng không mò được gì nhưng điều đó khiến cho gã thông minh hơn.

Việc có thể chạy thoát khỏi đám người Lục Cửu Đường đã đủ chứng minh điều này.

Sợ bị Lục Cửu Đường bắt được, Chu lão đại một hơi chạy ra ba mươi dặm, đến khi nhìn thấy sau lưng không có động tĩnh gì thì mới hơn yên lòng.

Trước mặt là trời đất bao la, nhưng thân này sẽ đi về đâu, thật sự bây giờ gã cũng không biết nữa. Gã không có gì trên người, trong bụng trống rỗng, điều quan trọng nhất bây giờ là lấp đầy dạ dày mà thôi.

Sau khi trải qua kiếp nạn này, Chu lão đại cũng đã mở mang tầm mắt và nhìn thấy những đại nhân vật đứng đầu thiên hạ. Bây giờ gã tuyệt đối không thể quay trở lại núi để săn bắn và làm một người nông dân lương thiện cả đời.

Nhất thời không thể nghĩ ra cách nào, vì vậy gã phải thực hiện từng bước một, làm no bụng trước, sau đó lăn lộn một thời gian. Hiện tại, thế giới đang hỗn loạn, các chư hầu đều cần người, cho nên gã có thể suy nghĩ một con đường ra.

Dù sao cũng từng là thợ săn, thời tiết cuối thu chính là thời điểm thú hoang đi kiếm thực ăn dự trữ. Không tốn quá nhiều công sức, Chu lão đại liền dùng một cái bẫy nhỏ để bắt một con thỏ rừng to mập.

Gã rửa sạch, lột sạch lông rồi nhóm lửa nướng thịt ở bên cạnh bờ suối.

Trời đất bao la, bụng là lớn nhất. Nhìn thịt thỏ nướng trước mắt, Chu lão đại liền quên hết những ngày cực khổ vừa qua.

“Này.” Bỗng nhiên nghe tiếng quát lớn, một nam nhân thô cuống họng nói: “Hán tử kia, đem thịt chia cho ta phân nửa, ta cho ngươi bạc.”

Nghe được âm thanh, Chu lão đại sợ hết hồn. Ngẩng đầu lên, nhìn thấy một nam nhân đứng ở cách đó không xa, ánh mắt hai người chạm vào nhau, đồng thời đều ngẩn ra.

Người kia cũng không phải ai xa lạ mà chính là huynh đệ ruột thịt của Chu lão đại, Chu Thất.

Đêm hôm đó, Chu Thất bị nện ngất đi, sau khi tỉnh lại chỉ thấy một cỗ thi thể. Hắn biết chuyện này chính mình thoát không khỏi liên quan, cho nên cả đêm chạy khỏi Giang Ninh Thành, suy nghĩ tìm được Chu lão đại, báo thù cho Hòa Thân.

Biển người thì rộng lớn, đế quốc thì binh hoang mã loạn muốn tìm một người nói nghe thì dễ.

Nhưng cuối cùng lão thiên không phụ khổ tâm, vừa vặn lại có thể gặp người mình muốn tìm.

Ánh mắt của Chu Thất trợn to, hung dữ nhìn chằm chằm Chu lão đại, xách theo xiên thép xông lại.

“Ngươi là tên cẩu tặc vong ân phụ nghĩa, mau nạp mạng đi.”

Chu lão đại bị dọa đến ngã, nghĩ cầm vũ khí ngăn cản, nhưng nhìn qua hai bên thì thấy bản thân tay không tấc sắt. Trong lúc gấp gáp, gã nắm chặt một cây củi khô, để ở trước người.

Song phương đánh nhau, bản lĩnh của hai người cũng không kém bao nhiêu. Tuy nhiên một người thì nóng lòng báo thù, một người thì chột dạ khiếp đảm, khó tránh khỏi phân ra kẻ mạnh người yếu. Lại thêm vũ khí khác biệt, không tới hai chiêu, cây củi khô trong tay Chu lão đại đã bị đánh gãy.

Hai tay trống trơn, càng không phải là đối thủ của Chu Thất.

Chu lão đại thấy mình đánh không lại Chu Thất, quay người liền trốn, thâm sơn rừng rậm, cũng không có chướng ngại vật gì. Hai người từ nhỏ đã quen đi đường núi, mặc dù sống qua mấy ngày tốt lành, nhưng cũng không đánh mất đi công phu.

Một trước một sau, cước bộ vội vàng, gấp gáp bối rối. Chu lão đại thoát không nổi Chu Thất, Chu Thất cũng không đuổi kịp Chu lão đại.

Phía trước đột nhiên xuất hiện một vách núi, Chu lão đại bị buộc đến bên vách núi, xoay người lại, Chu Thất đứng ngay trước mặt, sau lưng đã không đường lui.

Chu Thất nghiến răng nghiến lợi, trong tay nắm chặt xiên thép.

“Ta xem ngươi còn chạy đi đâu.”

Chu lão đại tâm hoảng ý loạn, lui về sau một bước, nói: “Huynh đệ, ngươi thật sự muốn giết ca ca?”

“Ngươi là tên tiểu nhân vong ân phụ nghĩa, không biết nhân nghĩa liêm sỉ, ta không có huynh đệ giống như ngươi.”

Chu lão đại cũng biết đây là một con đường chết, cho nên quyết liều mạng, gã cười lạnh một tiếng: “Nếu nói ân nghĩa, ngươi chỉ biết Hòa Thân đối với ngươi có ân, chẳng lẽ ngươi quên là ai nuôi lớn ngươi, ân với ta, ngươi đã quên hết rồi sao?”

Chu Thất khẽ giật mình, không phản bác được.

Nhà bọn họ có bảy huynh đệ, chỉ là thời đại này người sống không dễ, cuối cùng sống sót chỉ có Chu lão đại cùng Chu Thất. Năm Chu Thất ra đời, cha mẹ của bọn hắn liền tuần tự qua đời, quả nhiên là Chu lão đại đã một mình nuôi lớn Chu Thất.

Chu Thất cắn răng, nói: “Đại ca, chúng ta nghèo thì nghèo, cũng không thể có lỗi với người khác. Hôm nay, ta nhất thiết phải dùng mạng của ngươi để bồi tồi với Hòa tiên sinh, sau khi ngươi chết, ta tuyệt không sống tạm, lập tức chết theo ngươi.”

Chu lão đại không nghĩ tới mình không chết ở Lương Châu mà lại chết ở trong tay huynh đệ ruột. Trước mắt cũng không biện pháp khác, gã đành phải quyết tâm, nhắm mắt bày ra bộ dáng vươn cổ chịu đâm.

Chu Thất nhấc xiên thép lên, chỉ cần đâm tới liền có thể xuyên qua lồng ngực của Chu lão đại. Nhưng dù sao cũng là đại ca ruột của mình, nếu như trong loạn chiến thì giết chính là giết. Còn bây giờ Chu lão đại lại bày ra bộ dáng này thì sao thể ra tay với chính người thân ruột thịt của mình được.

Chu lão đại chờ trong chốc lát, thấy không có động tĩnh, chậm rãi mở to mắt. Gã nhìn Chu Thất nắm xiên thép, nhưng lại không ra tay.

Gã nhẹ nhàng thở ra, trong lòng thoáng đã có lực lượng. Nói: “Huynh đệ, đại ca cũng biết sai, chuyện lần này ta cũng không chiếm được chỗ tốt.”

“Ngươi đây là tự mình chuốc lấy cực khổ, không trách được ai.” Chu Thất lạnh lùng nói.

“Ngươi tha cho đại ca một lần, huynh đệ chúng ta liên thủ, cái gì cũng ngăn không được chúng ta, chúng ta cũng oanh oanh liệt liệt làm một hồi đại sự.”

Chu Thất biết mình không đành lòng giết đại ca, cho nên thu lại binh khí, nói: “Nếu như người còn biết thẹn với lòng thì cùng ta đi tìm mộ phần của Hòa tiên sinh.”

“Tìm làm cái gì?”

“Ngươi ta là dựa vào Hòa tiên sinh mới có thể xuất thế, nhưng Hòa tiên sinh lại bị ngươi giết cho nên chúng ta phải ở bên cạnh chăm lo mộ phần của tiên sinh.”

Mắt thấy Chu lão đại mang theo vẻ do dự, Chu Thất nói: “Như thế nào, ngươi đáp ứng sao?”

“Đáp ứng, đáp ứng, ta sao dám không đáp ứng. Chỉ bất quá trời đất bao la, chúng ta làm sao biết mộ phần của hắn ở nơi nào?”

“Chỉ cần đi tìm thì lúc nào cũng có thể tìm được, tìm không thấy liền tìm cả một đời, sợ cái gì.”

Chu lão đại bây giờ tự nhiên không dám nói gì, nhưng gã đã dưỡng ra dã tâm, cho nên sao có thể làm một tên vô danh bừa bãi cả đời.

Nhưng gã biết, một khi có Chu Thất ở bên cạnh thì mình nhất định không làm được gì. Suy đi nghĩ lại, lượng nhỏ chẳng thành người quân tử, không độc sao nên đấng trượng phu, mình đã làm một chuyện xấu cho nên cũng không sợ làm thêm chuyện thứ hai.

Bỗng nhiên gã ngồi xổm dưới đất, trên mặt hiện lên thần sắc thống khổ.

“Ngươi làm sao thế?”

“Huynh đệ, tới dìu ta một cái, bắp chân hình như bị căng gân.”

Chu Thất hừ lạnh một tiếng, tay trái nắm lấy xiên thép, chậm rãi đi đến trước mặt Chu lão đại, vươn tay phải ra.

Chu lão đại thuận thế đứng lên, đứng sóng vai cùng Chu Thất.

“Hảo huynh đệ, kể từ hôm nay, ca ca sẽ không làm chuyện có lỗi với ngươi.”

Lúc nói chuyện, tay đã khoác lên trên lưng Chu Thất, sau đó đột nhiên phát lực, hung dữ đẩy đối phương xuống vách núi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right