Chương 1192: Phải Đưa Ra Lựa Chọ
Trình Đại Lôi trầm mặc phút chốc, nói: “Trận chiến nào mà không có người chết, chính Hòa Thân đã chọn con đường này cho nên cũng không thể trách người khác. Chỉ là…”
“Chỉ là trong lòng Đại đương gia không thể buông bỏ được chuyện này.”
Trình Đại Lôi không có thừa nhận, cũng không có phủ nhận, chỉ là nói: “Bây giờ là đại sự tranh thiên hạ, quyết định khí số mấy trăm của đế quốc trong tương lại, một mạng người thật sự không đáng tiền.”
Lưu Bi nhập một ngụm trà, nói: “Theo đại đương gia, Giang Nam cùng Nhung Tộc, ai sẽ là người thắng lợi?”
Trình Đại Lôi đáp: “Về phương diện sức mạnh của binh lực và hiệu quả chiến đấu của binh lính, Lý Hành Tai dù thế nào cũng không có cơ hội chiến thắng. Dù cho có lấy đại giang làm nơi hiểm yếu thì việc dựa vào một dòng sông cũng không thể bảo vệ cơ nghiệp Giang Nam. Tuy nhiên, chiến tranh không thể nhìn từ một phương diện, Dã Nguyên có năng lực tranh thiên hạ, nhưng Lý Hành Tai cũng tuyệt đối không thể xem thường. Chuyện thắng bại trong tương lại còn là một ẩn số.”
“Căn cứ theo tin tức từ Giang Bắc truyền đến, sau khi Nhung Tộc phá thành liền đốt cướp, việc ác bất tận. Bách tính bắc địa đều ngóng trông đế quốc có thể đánh thắng. Cho nên trong chuyện tranh thiên hạ, Dã Nguyên Hỏa đã mất yếu tố quan trọng nhất, chính là nhân tâm.”
Trình Đại Lôi gật gật đầu: “Cho nên nói, dù Dã Nguyên Hỏa có thể đánh bại Lý Hành Tai, thống nhất thiên hạ, thì nhất định cũng không thể kéo dài. Tối đa trăm năm, không phụ được nhân tâm, Nhung Tộc sớm muộn sẽ bị đuổi ra. Vừa rồi ngươi hỏi cách nhìn của ta, theo ta thấy, việc cấp bách không phải Lý Hành Tai khai chiến với Nhung Tộc, mà là thi triển chiến lược kéo dài, đấu trí với Dã Nguyên Hỏa.”
Lưu Bi hỏi: “Như vậy, căn cứ theo sự hiểu biết của Đại đương gia đối với Lý Hành Tai, hắn có thể nghĩ tới chỗ này không?”
“Cái này......” Lý Hành Tai thở dài, cuối cùng chậm rãi lắc đầu: “Phải nói Lý Hành Tai là người như thế nào đây, có một chút thích việc lớn hám công to. Huống hồ hắn đã trải qua rất nhiều chuyện, thiên hạ vốn là của Lý gia, mà hắn thân là con cháu Lý gia, cho nên muốn đoạt lại. Giang Nam và Giang Bắc sẽ có một trận chiến, có thể trận chiến này sẽ kéo dài mười năm tám năm, chờ củng cố thế lực Giang Nam, sau đó liền dễ như trở bàn tay mà đánh tan Nhung Tộc.”
“Tính tính của hắn gấp gáp, sợ không đợi được, theo ta thấy, nhanh thì một năm nửa năm, chậm thì hai ba năm, Giang Nam Giang Bắc chắc chắn sẽ đánh nhai. Đến lúc đó ai thắng ai bại thì thực sự phải nghe theo mệnh trời.”
Lưu Bi đưa tay đi đỡ chén trà, phát hiện trà trong ly đã nguội, y cũng không để ý chuyện này. Mà mở miệng nói: “Đại đương gia, vậy chúng ta làm gì?”
Trình Đại Lôi híp mắt lại mở mặt ra, phát hiện Lưu Bi không nhúc nhích nhìn mình chằm chằm.
Lưu Bi cười cười, nói: “Chuyện này cũng không phải ta hỏi, mà là các huynh đệ đều có một ý nghĩ, đã đến lúc này, đại đương gia phải để mọi người biết trong lòng ngài đang nghĩ gì.”
Trong lúc các lộ chư hầu hừng hực khí thế chiến đấu, Trình Đại Lôi mặc không lên tiếng củng cố thực lực. Nhưng hiện tại dưới tay hắn đã có mười vạn nhân mã, mười vạn người này đều là tinh binh cường tướng. Nếu như tính luôn dân phu vận chuyển lương thảo thì càng là một con số khổng lồ.
Trình Đại Lôi thở dài, nói: “Hòa Thân đã từng hỏi ta chuyện này, lúc đó cũng bởi vì ta không cho hắn một câu trả lời thống khoái cho nên hắn mới cưỡi ngựa rời khỏi Lương Châu, nhắc tới cũng đáng buồn đáng tiếc.”
Trình Đại Lôi uống hớp trà, lại nói: “Hôm nay ta để các người biết ra, thật tâm ta không muốn đánh giặc. Mấy năm này, đế quốc đao binh không ngừng, bách tính trôi dạt khắp nơi, nhưng Lương Châu chúng ta đã có mấy năm tốt kạnh, thừa dịp mới tích được cơ nghiệp như hôm nay.”
Lưu Bi gật gật đầu: “Trước đây, đại đương gia phán đoán không tệ, nếu như chúng ta sớm quấy vào chiến trường, sợ chút gia sản này đã tiêu xài sạch sẽ. Nhưng bây giờ, rất khó phán đoán, nếu như không ra tay, sợ sẽ bỏ qua thời cơ tốt nhất.”
Nói thực ra, Trình Đại Lôi có chút tâm lý làm nông, còn Lưu Bi thì ời sinh một bộ bi quan chán đời. Bởi vì có hai người liên thủ đè ép mới khiến Lương Châu không xảy ra chiến hỏa.
Mấy năm này Trình Đại Lôi nghỉ ngơi dưỡng sức, thật sự chiến lược của hắn cũng không sai. Mục đích của việc ẩn nấp là để xuất hiện, nếu không ra tay ngay bây giờ, thì thực sự không cần phải xuất hiện nữa.
“Ngươi cho ta một chút thời gian, để ta nghĩ rõ ràng.”
“Đây là chuyện lớn, Đại đương gia cần phải nghĩ rõ ràng.” Lưu Bi nói: “Ta chỉ hỏi một câu, đại đương gia có hứng thú với chiếc ghế kia không?”
Nhìn ánh mắt của Lưu Bi, Trình Đại Lôi chậm rãi lắc đầu.
Trình Đại Lôi nhìn sương trà lơ lửng trước mặt, nói: "Trước sau gì ta đã tiếp xúc với hai vị hoàng đế, phát hiện bọn hắn cũng là huyết nhục bình thường, nhưng một khi đã ngồi lên chiếc ghế đó thì giống như biến thành một loại sinh vật khác. Thân bất do kỷ, có quá nhiều việc không thể làm. Không khác gì công cụ.”
“Ta không muốn trở thành công cụ, nhưng ta vẫn muốn bảo vệ cảm xúc và ham muốn của mình. Hơn nữa, ta xuất thân từ sơn tặc, mà sơn tặc đều xem trọng tận tình tùy hứng, không thể sống không thoải mái.”
Hôm nay Trình Đại Lôi thẳng thắn phát biểu suy nghĩ trong lòng, xem như nói thẳng với Lưu Bi. Lưu Bi gật gật đầu, nói: “Ta hiểu tâm ý của Đại đương gia, nhưng thủ hạ huynh đệ chưa hẳn muốn như vậy. Đến lúc đó bọn hắn muốn lập ngài làm chủ, sợ là đại đương gia cũng không có biện pháp.”
“Thân bất do kỷ, thân bất do kỷ.” Trình Đại Lôi liên tiếp nói hai tiếng: “Bây giờ chỉ làm chủ nhân của Lương Châu, liền đã thân bất do kỷ, huống hồ là vị trí quân lâm thiên hạ, dưới mắt ta cũng đi một bước nhìn một bước, không có chủ ý quá tốt.”
“Đại đương gia không màng danh lợi, thuộc hạ quả thực bội phục. Nhưng đại đương gia không cân nhắc vì mình, thì cũng nên vì thủ hạ huynh đệ, ngoại trừ Lương Châu, sợ là địa phương khác cũng dung không được chúng ta.”
Lưu Bi truy vấn ngọn nguồn như thế, đúng là chuyện hiếm thấy. Trình Đại Lôi tránh cũng không thể tránh, mở miệng hỏi ngược lại: “Ngươi có ý kiến gì không?”
“Trời cho mà không lấy, phản thụ kỳ cữu.” Lưu Bi nhìn Trình Đại Lôi.
“Đây là ý của ngươi hay của mọi người?” Trình Đại Lôi hỏi.
“Là ý của ta, cũng là ý của huynh đệ, chỉ là bọn hắn không thể nói cho nên ta mới phải nói.” Lưu Bi tự mình rót đầy trà cho Trình Đại Lôi, “Đại đương gia, chiến tranh Giang Nam Giang Bắc đã lửa sém lông mày, mà trận chiến này vô luận ai thắng ai bại, mặc kệ là Lý Hành Tai hay là Dã Nguyên Hỏa thì bọn họ đều sẽ không bỏ qua cho Lương Châu.”
Trình Đại Lôi gật gật đầu, cũng đồng ý cách nhìn của Lưu Bi.