Chương 1196: Ngươi Đánh Phần Ngươi, Ta Đánh Phần Ta

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2,192 lượt đọc

Chương 1196: Ngươi Đánh Phần Ngươi, Ta Đánh Phần Ta

Trong bóng đêm, đột nhiên xảy ra chém giết. Lý Hành Tai có Từ Vấn Thiên yểm hộ mà xung kích trước tiên, Hoa Mộc Lan lĩnh quân theo sát phía sau.

Nhung Tộc tham chiến một năm trời ở đất bắc, công thành đoạt đất như giẫm trên đất bằng, coi như xưng là quân Trường Sinh cũng không quá đáng. Nhưng thường thắng khó tránh khỏi ngạo mạn, ngạo mạn khó tránh khỏi phòng thủ sơ sẩy.

Bọn hắn làm sao có thể nghĩ đến, đường đường Giang Nam Bình anh đế lại sẽ liều mạng như thế, bất ngờ đánh ra từ trong bóng đêm.

Nhung Tộc cơ hồ không thể lập trận hình ngăn cản, đại quân bị Lý Hành Tai đánh tan, một khi hiển phần thua dần hiện ra lại càng không cách nào có tinh thần chiến tiếp. Thế trận cơ hồ nghiêng về một bên, quân Giang Nam chiếm thượng phong tuyệt đối.

Lúc tờ mờ sáng chiến tranh khai hỏa, sau hai canh giờ, quân địch đã bị đánh tan. Lý Hành Tai ở lại một lúc bổ sung lương thảo, chỉnh đốn binh sĩ, sau khi khôi phục thể lực đến một mức nhất định, Lý Hành Tai châm lửa đốt đồn lương của Nhung Tộc, tiếp lấy lại chạy tới một mục tiêu khác.

Nhung Tộc cũng không phải là không thể chiến thắng, bằng trận chiến này Lý Hành Tai đã phá vỡ thần thoại vô địch của Nhung Tộc. Chỉ cần có đầy đủ dũng khí, Nhung Tộc cũng chỉ là hai cái bả vai khiêng một cái đầu, bị thương thì đau, lúc đối mặt cái chết vẫn biết sợ.

Theo sát lấy, Lý Hành Tai chia một vạn nhân mã ra làm hai, chính hắn suất lĩnh năm ngàn người, Hoa Mộc Lan suất lĩnh năm ngàn người, riêng phần hắn vẫn chạy về hướng đông.

Tất nhiên hắn không có thực lực chính diện chống lại chủ lực Nhung Tộc, chỉ đi quét đội nhóm nhỏ, kho lúa, trinh sát tuần tra của Nhung Tộc......

Không thể không nói, Lý Hành Tai dù sao cũng từng làm nghề sơn tặc. Hắn phát huy tinh thần đánh thắng được thì đánh, đánh không lại thì chạy đến cực hạn.

Nhưng mà đến Lý Hành Tai cũng không ngờ được, hành động trên chiến trường của hắn thu lại hiệu quả kỳ diệu.

Sau khi Nhung Tộc chiếm lĩnh Trường An, không ngừng một khắc đã khuếch trương đến Trung Nguyên. Chư hầu khắp chốn Trung Nguyên được xưng tụng binh cường mã tráng lại là gặp Nhung thì trốn, gặp Nhung thì bại. Cuối cùng hoặc là núp ở trong thành trì thủ vững, hoặc là Nhung Tộc vừa đánh tới thì đã mở cửa đầu hàng.

Đơn giản như thế nên Nhung Tộc mới có thể bình định chư hầu Trung Nguyên, thống nhất đất bắc chỉ trong vòng một năm.

Nhưng một mực đọ sức cùng đối thủ như vậy, thực lực khó tránh khỏi sẽ bị kéo thấp. Ít nhất cũng sẽ dưỡng thành một tiết tấu chiến đấu cố định, cho là quân Đế Quốc vĩnh viễn sẽ núp ở trong thành trì, chờ Nhung Tộc tới công thành.

Nhưng Đế Quốc còn có một Lý Hành Tai. Cuộc đời của hắn biết tròn biết méo, từng thử đời vương tử, từng sống kiếp ăn mày, thậm chí còn thành sơn tặc, cuối cùng giẫy giụa ra một phần cơ nghiệp.

Thứ hắn am hiểu nhất chính là hành động không theo lẽ thường.

Một vạn người chia hai hướng càn quét đất bắc, chuyên môn ra tay với quân Nhung Tộc đang yếu thế. Chặn đường tải lương, đốt kho lúa, đuổi tận giết tuyệt các nhóm quân Nhung Tộc nhỏ lẻ.

Lý Hành Tai đoán không sai, bách tính đất bắc ghét Nhung lâu rồi. Nhung Tộc công thành đoạt đất, trong thời gian ngắn khuếch trương binh lực đến năm mươi vạn, nhưng quân Đế Quốc trong đó đầu hàng chưa hẳn tự nguyện làm chó săn của Nhung Tộc.

Lý Hành Tai là dòng dõi chân chính của nhà họ Lý, hắn dùng cờ hiệu thu lại đất mất, khu trục Nhung Tộc.

Sau khi trải qua một vòng lại một vòng kịch chiến, trước kia rời thành có một vạn người, giờ càng tăng lên chứ không giảm đi, hiện tại đã mở rộng đến năm vạn.

Mà cái này vẻn vẹn vừa mới bắt đầu, cũng do tâm lí nhân dân đất bắc, nếu như Lý Hành Tai lại có thể có một thắng lợi lớn phô trương danh tiếng, nhất định còn được hưởng ứng nhiều hơn.

Lý Hành Tai quyết định chiến lược tại Dương Châu thành, đã sơ bộ lấy được hiệu quả, còn việc có thể hữu hiệu vĩnh viễn, thì còn phải xem hành động kế tiếp của hắn.

Mà bây giờ Dã Nguyên Hỏa đã đuổi tới Từ Châu, đang đau đầu trước hành động của Lý Hành Tai.

Thủ hạ nhao nhao hiến kế, phái nhiều binh mã càn quét đất bắc, tiêu trừ sạch sẽ đội ngũ của Lý Hành Tai.

Đối mặt bọn thủ hạ muôn miệng một lời, Dã Nguyên Hỏa lại là dứt khoát cự tuyệt.

“Trong chiến tranh phải có tiết tấu của bản thân, không thể đi theo tiết tấu của kẻ địch, nếu bị kẻ địch nắm mũi dẫn đi, quân ta thua không nghi ngờ.” Dã Nguyên Hỏa ngồi ở trong đại trướng: “Lý Hành Tai dựng căn cơ tại Lạc Phượng thành, lúc cần phải lúc đến Lạc Phượng thành bổ sung lương thảo, một khi quân ta chiếm lĩnh Lạc Phượng thành, đội ngũ của hắn cũng chỉ là một đám quân lính tản mạn mà thôi, không đáng lo lắng. Cho nên, Quân ta không cần bị quân Lý Hành Tai quấy nhiễu, tiếp tục hành quân đến Lạc Phượng thành.”

Dã Nguyên Hỏa thao thao bất tuyệt một phen, khiến cho mọi người đều ngậm miệng lại. Nhưng cuối cùng, ý tứ bên trong lờn hắn nói giống với Lý Hành Tai như đúc: Ngươi đánh phần ngươi, ta đánh phần ta.

Hai quân đối chọi, đây là một trận chiến định thiên hạ, tổng binh lực hai phe xuất động đến hơn trăm vạn. Nhưng không có tư thái vương giả trong tưởng tượng, trông không có gì khác bọn lưu manh đánh nhau ngoài đường.

Ngươi chém ta cánh tay, ta chặt ngươi cái đùi, ngươi chọc mù ta một con mắt, ta lại cắt một lỗ tai của ngươi. Hai phe cũng là đánh cho đến chết, xem xem bên nào đau quá không chịu nổi trước, bên nào sợ trước, thì bên còn lại là bên thắng.

Lý Hành Tai bảo trì tiết tấu chiến đấu trước nay của chính hắn, mặc kệ hành động của Dã Nguyên Hỏa. Dã Nguyên Hỏa cũng là làm như vậy, chuyên tâm tập kết nhân mã đến Lạc Phượng thành, dự định trước tiên công phá Lạc Phượng thành, sau đó lại đi thu thập quân Lý Hành Tai sau.

Hai phe giao tranh, cho tới bây giờ, Lý Hành Tai cùng Dã Nguyên Hỏa còn chưa chân chính giao thủ.

Nhưng âm thầm đọ sức thì sớm đã bày ra.

Lúc tiêu diệt đội ngũ nhỏ lẻ của quân địch, Lý Hành Tai cũng đang âm thầm mưu đồ hành động lớn của hắn.

Đội ngũ của hắn và Hoa Mộc Lan suất lĩnh lặng lẽ tụ hợp, trước mắt, tổng binh lực hai phe đã đạt năm vạn.

Bây giờ, Lý Hành Tai đã không còn an phận với mục tiêu nhỏ, hắn đã có khẩu vị lớn hơn. Mục tiêu kế tiếp của hắn là —— Bành Thành.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right