Chương 1198: Không Muốn Cầu Trợ
Chiến tranh nổ ra thì tướng sĩ tiền tuyến không màng sống chết, máu chảy thành sông. Nhưng đây cũng không phải là chiến tranh tổng bộ, càng không phải là phần quan trọng nhất.
Hậu phương cung ứng lương thảo, cung cấp trang bị, mấy chục năm như một ngày giấu tài, bình thường đổ máu đổ mồ hôi huấn luyện...... một buổi sáng là bày ra hết át chủ bài ủ mười mấy năm, một trận chiến quyết định thắng thua.
Lý Hành Tai vì trận chiến này trút vốn lớn, Tống Du Cừ phụ trách hậu cần Lương Châu, chức Nguyên soái do Thích Kế Quang đảm nhiệm, Mã Siêu phụ trách chinh chiến tiền tuyến...... Những thành phần tinh nhuệ hắn nhiều năm sờ soạng lần mò, trau dồi đều được điều chỉnh đến Lạc Phượng thành.
Nhưng dù cho là tập hợp đủ lực tại một điểm, đối mặt Nhung Tộc cường hoành, phe mình vẫn mảy may không có phần thắng. Đám người Thích Kế Quang ủ rũ, không có quá nhiều lòng tin cho trận chiến này.
Chỉ có Lý Hành Tai vênh váo tự đắc, vỗ tay nói: “Kẻ địch đã bị ta nắm hết.”
Bọn người Thích Kế Quang không hiểu ra sao, Thích Kế Quang ngẩng đầu nói: “Bệ hạ, lời này giải thích thế nào?”
Lý Hành Tai cười ha ha một tiếng, nói: “Trẫm dạo qua một vòng đất bắc, bách tính Giang Bắc ghét Nhung Tộc từ lâu, ngày đêm mong mỏi Vương Sư Bắc quật khởi. Hiện có mười vạn đại quân Nhung Tộc tập kết Lạc Phượng thành, bày thế đối lập với quân ta, quyết nhất tử chiến. Đế Quốc lớn vậy, không biết có bao nhiêu ánh mắt nhìn chằm chằm nơi đây. Trận chiến này, thắng bại được quyết định bởi lòng người, nếu chúng ta có thể đánh tan đội quân Nhung này thì lòng người trong thiên hạ nhất định sẽ hướng về ta.”
Đám người suy nghĩ, lời Lý Hành Tai nói cũng chưa chắc là không có đạo lý. Chẳng qua...... hết thảy đều xây dựng bởi điều kiện tiên quyết là phải thắng. Nhưng căn cứ vào tình thế trước mắt mà phán đoán, quân ta thật sẽ có phần thắng sao.
Lời này cũng chỉ dám suy nghĩ qua ở trong lòng, đám người ai cũng không chịu nói ra, sợ Lý Hành Tai mất mặt mũi.
“Bệ hạ chắc sẽ có phần thắng?” Hoa Mộc Lan bước lên một bước.
Đám người cũng là dân lão luyện, hoặc có lẽ là cáo già. Duy chỉ nữ tướng này tâm địa thẳng thắn, thẳng thừng ném vấn đề ra ngoài.
“Chuyện này......” Lý Hành Tai vân vê hàm râu, hơi hơi do dự: “Chiến sự thay đổi trong nháy mắt, bất luận kẻ nào cũng không khả năng biết trước, đơn giản là tùy cơ ứng biến mà thôi. Ý trẫm đã quyết, chỉ cần quân ta không tiếc đại giới, không tiếc hi sinh, có quyết tâm đánh đến cùng, chưa hẳn không thể chiến thắng Nhung Tộc.”
Lý Hành Tai nói dõng dạc, nhưng nói cũng tương đương không nói. Thứ mọi người muốn không phải quyết tâm của hắn, là biện pháp, là con đường phá địch trảm tướng.
“Bệ hạ, thần có một kế, có thể thắng Nhung Tộc.” Tống Du Cừ bước ra một bước.
“Ờ, này đúng thật là chuyện hiếm lạ, ngươi có diệu kế mau mau nói đi.”
Tống Du Cừ hắng giọng một cái, nói: “Trước mắt Nhung Tộc đang đóng quân ven bờ Đại Giang, chờ tập kết binh lực tiến đánh Lạc Phượng thành, Nhung Tộc là nắm chắc phần thắng với Giang Nam. Thần nghe Trình Đại Lôi đã xuất binh ba thủy quan ở Tây Bắc, chúng ta có thể xuất một đội nhân mã liên lạc Trình Đại Lôi, cùng quân ta phối hợp với nhau, nhất định có thể đánh tan Nhung Tộc.”
Sắc mặt Lý Hành Tai chậm rãi trầm xuống, nói: “Tây Bắc cách Đông Hải tương đối xa, vừa đến vừa đi không biết muốn lãng phí bao nhiêu thời gian. Chờ Trình Đại Lôi ở tận Tây Bắc hành động, sợ chuyện nơi đây của chúng ta đã kết thúc.”
“Bệ hạ chớ buồn, thần đã có cân nhắc.” Tống Du Cừ chậm rãi nói: “Đi đường thủy mà nói, không cần nửa tháng là có thể đến Tây Bắc, chọn một nhóm người khôn khéo tài giỏi để phái đi, có thể liên lạc với Trình Đại Lôi.”
“Thế đạo bây giờ binh hoang mã loạn, trên đường còn không biết sẽ có chuyện ngoài ý muốn gì. Một mực gửi gắm hy vọng nơi người ngoài ngược lại sẽ làm chúng ta tính toán sai lệch.”
“Bệ hạ......”
“Được rồi.” Tống Du Cừ còn chuẩn bị nói cái gì, lại bị Lý Hành Tai một lời đánh gãy: “Chư vị, trận chiến này liên quan đến vận mệnh Đế Quốc, do chúng ta bắt đầu, nhất định phải để chúng ta kết thúc. Ý trẫm đã quyết, không cho phép bàn lại, mọi người nên suy tính tìm cách cho chính bản thân đánh thắng một trận, mà không phải chỉ muốn cầu viện người ngoài.”
Tống Du Cừ có chút hoang mang, không biết câu nói kia của y không thích hợp, rước lấy chọc cho Lý Hành Tai giận to. Bây giờ tìm Trình Đại Lôi liên thủ mới là thượng sách, vì sao Lý Hành Tai khư khư cố chấp, hết lần này tới lần khác không làm như vậy đâu.
Lý Hành Tai tự nhiên có cân nhắc qua, nhưng trong lòng của hắn ý nghĩ gì thì không cho người khác biết.
Nửa đời lang bạt kỳ hồ, Lý Hành Tai trải qua rất nhiều chuyện, trong lòng cũng là muốn làm chút chuyện. Nhưng hắn đi đến hôm nay, được Trình Đại Lôi tương trợ nhiều lần. Trước đây bị nhốt ở Lương Châu thành, là Trình Đại Lôi giúp đỡ, chư hầu đất bắc chống lại Nhung Tộc, cũng là Quan Ngư Trình Đại Lôi dưới trướng xuất lực.
Cho đến hôm nay đã là đại chiến liên quan đến thiên hạ. Lý Hành Tai không muốn cầu trợ Trình Đại Lôi nữa, hắn muốn tự bản thân đánh thắng một trận, không muốn lại có dính líu gì đến Trình Đại Lôi.
Thắng, là vinh quang thuộc về một mình ta. Bại...... tốt nhất đừng có thất bại.
Tâm tư này sao có thể để cho người khác biết, cho dù ở sâu trong nội tâm Lý Hành Tai cũng không muốn thừa nhận điểm này. Nhưng nếu không phải là bởi vì điểm này, hắn đã sớm liên lạc với Trình Đại Lôi, mà vậy thì trận đại chiến cũng nhẹ nhõm hơn cho hắn phần nào.
Nhưng tất nhiên đã lựa chọn độc lập gánh chịu thì không thể oán trách trọng trách trên vai quá nặng. Lý Hành Tai đã quyết tâm, chọn dựa vào bản sự của mình để đấu với Dã Nguyên Hỏa.
Đế Quốc giao chiến với Nhung Tộc đã lâu, tổng quát mà nói là thua nhiều thắng thiếu, chưa có truyền kỳ nổi tiếng.
Sở dĩ như thế, vẫn là bắt nguồn từ quân Đế Quốc sợ Nhung thành nếp, bình thường tránh chính diện tác chiến cùng Nhung Tộc, lựa chọn thủ vững căn cứ thành trì.
Như thế coi như là chắp tay giao quyền chủ động cho Nhung Tộc, một là không có lương thảo chống đỡ cho, hai là không có viện binh trợ giúp. Chỉ biết trốn trong mai rùa chờ Nhung Tộc tới đánh.