Chương 1201: Chiến Sự Bất Ngờ
Tam Thuỷ quan là bản doanh của Lương Châu, Trình Đại Lôi đã khống chế Tam Thuỷ quan trong tay từ trước rồi.
Một khi Tam Thuỷ quan thất thủ, Lương Châu bó tay chịu trói. Nhung Tộc một khi đánh tới, Lương Châu thành không cách nào né được gót sắt của Nhung Tộc. Nhung Tộc lại cực am hiểu những trận đánh ác liệt, đánh dã chiến. Nếu thật rơi vào loại cục diện này, ngay cả Trình Đại Lôi cũng cảm thấy khó giải quyết.
Cho nên La Nghệ lựa chọn vòng qua Nhữ Nam thành, lao thẳng tới Tam Thuỷ quan.
Hai cha con đã quyết định xong, kế tiếp chính là thương nghị chiến thuật cụ thể. Hai người tụ lại một chỗ thì thầm to nhỏ, chủ ý xấu mọc lên ồ ạt như là nấm sau mưa.
Lại nói giờ này khắc này Trình Đại Lôi tọa trấn thành Dương Châu, sống rất tiêu dao tự tại. Muốn đánh thì đánh, không muốn đánh thì không đánh, Trình Đại Lôi không cảm nhận được bao nhiêu áp lực chiến tranh.
Kỳ thực trong lòng Trình Đại Lôi cũng hiểu rõ, chiến sự nơi này chẳng qua là việc phụ, chân chính quan trọng hơn vẫn là Giang Nam.
Hắn phái người đi mật thám, nhìn chằm chằm Giang Nam, không bỏ sót bất cứ tình báo có khả năng hữu dụng nào.
Phụ trách công tác tình báo là Hỉ Tự đội, trọng trách trên vai bỗng nhiên nặng.
“Giang Nam còn chưa đánh nhau sao?” Trong đại sảnh, Trình Đại Lôi mở miệng hỏi.
A Hỉ lắc đầu: “Căn cứ tình báo các huynh đệ gửi về, hai quân đã bày ra trận thế ở Lạc Phượng thành, lúc nào cũng có thể khai chiến. Chỉ có điều, trước mắt còn chưa toàn diện khai chiến, bây giờ hai nhà dường như đang hoà đàm.”
“Hoà đàm?” Trình Đại Lôi nhíu mày: “Lại có ý đồ làm trò quỷ gì đây?”
“Có khả năng bọn họ thật sự đạt tới hợp tác hay không, hai nhà chia đất cùng trị?” Từ Thần Cơ nói.
Trình Đại Lôi lắc đầu: “Chia đất cùng trị có mà bày chuyện lừa quỷ. Ta hiểu rõ cái tên Lý Hành Tai, hắn tuyệt sẽ không ủy khuất cầu toàn. Mà lấy khẩu vị của Dã Nguyên Hỏa, địa bàn phía bắc Đại Giang cũng sẽ không làm hắn thỏa mãn.”
“Đã như vậy, vậy bọn họ đang làm cái gì?” Từ Thần Cơ.
“Kéo dài thời gian của nhau mà thôi, chờ chuẩn bị đầy đủ xong cũng là lúc quyết tử chiến.”
“Đại đương gia, chúng ta nên làm cái gì?”
“Làm tốt chuyện trước mắt, không để cho Dã Nguyên Hỏa tập trung toàn lực tiến đánh Giang Nam chính là chuyện chúng ta nên làm.” Trình Đại Lôi nói.
“Đại đương gia, vừa mới lấy được tình báo. Phụ tử La gia suất lĩnh đội ngũ, gần nhất đang lặng lẽ điều binh, không biết có tính toán gì.” Lưu Bi nói.
“Ờ, chuyện này mới là sự tình đáng quan tâm hơn.” Trình Đại Lôi nói: “bọn họ điều quân hướng về nơi đó sao, không thể khinh thị phụ tử La gia, điều tra rõ ràng lần này bọn họ đang có ý đồ xấu gì.”
A Hỉ đưa các tình báo tập hợp được đến trước mặt Trình Đại Lôi, đánh dấu các phương hướng Nhung Tộc hành quân lên trên địa đồ.
Nhìn xem địa đồ trước mặt, Trình Đại Lôi nhíu mày, cuối cùng chậm rãi nói: “bọn họ là muốn...... rút quân à?”
Phương hướng di chuyển của quân đội Nhung Tộc quả nhiên là rời xa Tây Bắc, tập trung về phương hướng thành Trường An.
Trình Đại Lôi nói: “Chiến sự Giang Nam dạo này căng thẳng lắm sao?”
A Hỉ lắc đầu: “Cũng không căng thẳng lắm, bây giờ hai nhà đang còn phí nước bọt.”
“Ta còn tưởng rằng là chiến sự Giang Nam căng thẳng, cần điều binh từ nơi này.” Trình Đại Lôi nói: “Nếu không phải như thế, vì sao bọn họ muốn triệt binh?”
“Có phải là suy đoán chúng ta không dám lập công hay không, cho nên rút lui khỏi nơi đây.” Từ Thần Cơ nói.
“Là có khả năng này.” Trình Đại Lôi đáp một tiếng, bỗng nhiên chợt ngộ ra ý trong lời Từ Thần Cơ, trong lòng có hơi giật mình, từ lúc nào Từ Thần Cơ biết nói chuyện như vậy rồi.
Ngược lại là cần nghiêm túc suy tính một chút, không thể coi thường phụ tử La gia.
“Đại đương gia, truy hay không truy?” Trương Phì hỏi.
Trình Đại Lôi ngẩng đầu, hắn không chỉ thấy mỗi Trương Phì, còn có Quan Ngư, Triệu Tử Long, Cao Phi Báo, Cao Phi Hổ, Đan Hùng Tín trừng cặp mắt sáng như tuyết nhìn lại hắn.
Lương Châu không thiếu nhân tài quen đời chinh chiến, thiện chiến cho nên hiếu chiến. Vất vả lắm Trình Đại Lôi mới thả lỏng được, mọi người mới có thể ra ngoài hít thở không khí. Chẳng qua mãi cho tới bây giờ còn chưa chính thức giao chiến với quân Nhung, tất cả mọi người cảm thấy có mấy phần không thoải mái.
Trình Đại Lôi trầm mặc trong phút chốc, rồi lại lắc đầu: “Giặc cùng đường cũng đuổi sao.”
Cảm xúc của đám người lại trầm thấp xuống, cuối cùng, Trình Đại Lôi vẫn là không có thoả hiệp.
“Yên tâm, sẽ đến lúc cho chư vị đánh giặc, các ngươi hiện tại không cần phải gấp.” Trình Đại Lôi chậm rãi nói.
“Sớm cũng chờ, muộn cũng chờ, mọi người đến tột cùng phải chờ tới lúc nào.” Trương Phì có chút không cam lòng.
“Chuyện sớm hay muộn, có lẽ ngay tại ngày mai. Nhưng ít ra không phải bây giờ.” Trình Đại Lôi tằng hắng một cái, nói: “Mọi người nghe mệnh lệnh ta, bày trận tập kết, án binh bất động, phát hiện gió thổi cỏ lay gì bên phe địch, tùy thời chuẩn bị động thủ.”
Đám người chìm trong tiếng thở dài thất vọng, chỉ là Trình Đại Lôi không hề có ý vạch trần, quan trọng là cái tùy thời động thủ này...... đến tột cùng là lúc nào?
Trình Đại Lôi cũng không phớt lờ, đại quân cũng chính xác bày ra tư thế chiến đấu. Chẳng qua dưới cục thế như này, binh sĩ khó tránh khỏi sẽ có buông lỏng.
Ba ngày sau, quân La Gia hung hăng chơi một màn hồi mã thương.
Khi đối phương đột nhiên đánh trở lại, không thể không nói ngay cả Trình Đại Lôi cũng không có nghĩ đến, tam quân phòng bị sơ sót.
Phụ trách trận địa là Trương Phì, lúc nhận được tin tức gã giật nảy cả mình, quá ngạc nhiên......
Đã sớm ngóng trông ngày được đánh nhau, hiện tại chung quy là chờ được rồi.
Phó tướng, thủ hạ của gã nói: “Tam Tướng quân, chúng ta có cần bẩm báo đại đương gia hay không?”
“Bẩm báo tự nhiên là phải bẩm báo, nhưng chiến sự đột nhiên như thế, cũng không thể luôn chờ lệnh cho mọi chuyện. Trước mắt chúng ta vẫn đón đánh, phần ngươi mau mau đi bẩm báo.”
Trình Đại Lôi có tâm lý phản chiến, chuyện này đã không còn là bí mật trong Lương Châu thành. Nếu như chờ thông tri chuyện này cho Trình Đại Lôi xong mới lên kế hoạch tác chiến, khó tránh khỏi cảnh Trình Đại Lôi lên tiếng phản đối.
Trình Đại Lôi không thiếu thủ hạ có thể đánh trận, nhưng bản lãnh lớn thường thường không hay chịu nghe lời, điểm biểu hiện càng rõ ràng trên Trương Phì.
Không kịp chờ Trình Đại Lôi ra mệnh lệnh, Trương Phì đã xông ra chiến trường trước rồi. Trương Tự quân kế thừa tính tàn bạo hiếu chiến của Trương Phì, oa oa kêu to phóng vào trận địa địch.
Trượng Bát Xà Mâu nơi tay, anh hùng thiên hạ ai dám tranh phong.