Chương 1203: Trương Tam Gia Dẫn Quâ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 3,116 lượt đọc

Chương 1203: Trương Tam Gia Dẫn Quâ

“Đại đương gia!” Trương Phì hổ gầm một tiếng, quỳ một chân trên đất: “Thuộc hạ nguyện lấy công chuộc tội, lĩnh một đội nhân mã trợ giúp Tam Thuỷ quan. Cắt đứt đường lui La Thành, ắt phải giết được tướng mới quay về.”

Mặt mũi bị vứt bỏ cần tự tay lấy về, Trương Phì cũng biết chính gã làm chuyện sai, chuyện này nếu như không bù trở về, tất nhiên cả một đời cũng không ngẩng đầu được lên.

Bọn người Quan Ngư, Cao Phi Báo, Cao Phi Hổ, Đan Hùng Tín đồng thời xuất trận, ôm quyền nói: “Thuộc hạ nguyện lấy công chuộc tội.”

Nhìn ánh mắt nóng bỏng của đám người, rất rõ ràng chuyện vừa rồi còn chưa kịp cho qua, bây giờ lại nổi lên sát ý.

Trình Đại Lôi ẩn ẩn cảm thấy có chút đau đầu, có một đám hiếu chiến thủ hạ như thế, chính hắn đây mới là chủ, mới là đương gia nha, thời gian nhận chức có vẻ không tốt lắm.

Trình Đại Lôi vốn là định để cho Triệu Tử Long đi làm chuyện này, y coi như chững chạc hơn chút. Nhưng Trương Phì lộ ra chiến ý mãnh liệt, Trình Đại Lôi cũng nỡ đả kích lòng tích cực của gã.

“Trương Phì nghe lệnh.”

Trương Phì giật mình, kích động nói: “Có thuộc hạ.”

“Mệnh ngươi lĩnh quân trợ giúp Tam Thuỷ quan, chuyện này vạn vạn không thể sai sót.”

Trương Phì ngẩng cao đầu, đáp lại một tiếng rồi rời khỏi đại sảnh.

Bọn người Quan Ngư có chút thất vọng: Ai, sao lại để cho hắn đoạt trước tiên rồi.

Lấy lại tinh thần cảm giác, không khí bên trong đại sảnh lại trầm xuống, đám người bừng tỉnh đại ngộ: Sự tình tối này còn chưa có xong đâu.

Trình Đại Lôi hừ lạnh một tiếng, nhớ tới chuyện phát sinh tối nay, không nhịn được lại là lên cơn giận dữ. Hắn mở miệng nói: “Bắt đầu từ ngày mai, toàn quân huấn luyện dã ngoại, các ngươi không phải muốn đánh nhau sao, lần này ta để các ngươi đánh đỡ nghiện.”

Chiến ý của người Lương Châu đã không phải chuyện một ngày hai ngày. Làm bộ nhìn như không thấy cũng không phải là một biện pháp. Tất nhiên, vấn đề này còn tồn tại là còn phải tìm cách giải quyết.

Chiến lược của Trình Đại Lôi cũng nên từ bị động chuyển thành chủ động. Thứ nhất là lệnh binh lính của thủ hạ phát tiết bớt sát ý, thứ hai, cũng là thừa cơ luyện binh, tìm ra vấn đề trong Cáp Mô trại.

May mà tình trạng hôm nay xuất hiện nhưng chưa đến mức thương cân động cốt. Lỡ như đến lúc gặp phải cường địch mới phát hiện vấn đề, sợ là lúc đó đã ủ thành hoạ lớn khó mà cứu chữa được.

Trình Đại Lôi vừa mới nói xong, hai mắt bọn người Quan Ngư chợt tỏa sáng.

Vốn cho rằng gây ra dạng đại họa này, Trình Đại Lôi nhất định sẽ hung hăng trừng phạt đám người. Lại là không nghĩ tới, Trình Đại Lôi không đánh không mắng, ngược lại cho đám người một cơ hội biểu hiện.

Đây không phải trừng phạt, ngược lại là ban thưởng cho mọi người á.

Mấy người Quan Ngư, Cao Phi Báo, Cao Phi Hổ, Đan Hùng Tín ngóc đầu lên, hai tay ôm quyền, trăm miệng một lời:

“Thuộc hạ quyết không phụ ủy thác.”

Trương Phì lĩnh một đội nhân mã ra khỏi thành, nhào về phía La Thành đang suất lĩnh quân La Gia. Vứt bỏ mặt mũi, phải nghĩ biện pháp bù trở về. Đây chính là cơ hội ngàn năm một thuở, Trương Phì cảm thấy mình tuyệt đối không thể bỏ lỡ.

Gã cũng là hạng người lĩnh quân đánh giặc, bây giờ cũng hiểu ra một ít chuyện. Phân tích vấn đề thiệt hơn trong trận chiến này, chủ yếu là trách bọn người Quan Ngư không nên mạo muội ra tay. Trận chiến vốn nên cho chính gã động thủ, lúc đó sẽ chẳng xảy ra sai sót gì.

Ai, chỉ trách bọn họ không có kinh nghiệm. Chẳng qua cũng là huynh đệ nhà mình, chính gã cũng ngại không nói cái gì.

Nhưng lần này là tự gã đơn độc hành quân, tất cả mọi chuyện đều do tự mình làm chủ, không có những người khác đẻ ra chuyện để quấy rối, đã từng phạm sai lầm tuyệt sẽ không tái phạm.

Trong lòng suy nghĩ kỹ càng, La Thành gấp rút lên đường trước gã một bước rồi, vô luận chính gã có tăng cường hành quân như thế nào, cũng khó mà có thể bắt kịp đối phương. Cho nên Trương Phì cũng không nóng nảy gấp rút lên đường, không vội không chậm lĩnh quân đi tới Tam Thuỷ quan.

Dạng này có thể để binh sĩ dưỡng đủ tinh thần, chờ đến lúc đến Tam Thuỷ quan, vừa vặn đánh cho La Thành một trận hai mặt thụ địch.

Dùng đầu của La Thành là đủ để rửa sạch sai lầm chính gã phạm vào.

Không biết qua bao lâu, cách Tam Thuỷ quan còn có một đoạn, Trương Phì ra mệnh lệnh hạ trại nấu cơm tại chỗ, chờ dưỡng đủ tinh thần xong, lại gấp rút lên đường.

Vừa mới chôn nồi và bếp xuống, đã có một đội phục binh đánh lén. Nếu Trương Phì gấp gáp hành quân, bây giờ khó tránh khỏi có chút bối rối. Chẳng qua dọc theo đường đi gã cũng là chậm rãi lên đường, hận không thể mọc thêm một đôi mắt để đề phòng, thậm chí ngóng trông có người tự dưng xuất hiện kiếm chuyện cho gã làm.

Giờ phút này, đội quân Nhung mai phục quá khớp với nguyện vọng của Trương Phì.

Gã nhấc trượng Bát Xà Mâu lên, trở mình lên ngựa, trong miệng quát to một tiếng.

“Các huynh đệ, theo ta cùng tiến lên giết địch, chúng ta cũng không thể để cho người ta khinh rẻ.”

Binh sĩ Trương Tự quân gầm một tiếng hổ gầm, mang theo sát ý tràn đầy tiến đánh ra ngoài. Bọn họ kế thừa tính khí dễ giận của Trương Phì, trong lòng đã nín nhịn đó giờ. Bây giờ gặp quân địch đánh lén, vừa vặn để cho bọn họ giải toả, bọn họ còn lâu mới chịu bỏ qua cơ hội này.

Đội phục binh này là do La Thành lưu lại, đã lên kế hoạch an bài xong từ sớm. Nếu Trình Đại Lôi nhận được tin tức rồi mới phái binh trợ giúp Tam Thuỷ quan, mọi người mai phục ngay vị trí hiểm yếu, lấy hữu tâm đánh vô tâm, vừa vặn đánh bọn họ một cái trở tay không kịp.

Nhưng thực tế lại khác với trong suy nghĩ của bọn họ. Đội quân Lương Châu này không những không bối rối, ngược lại còn gào la giết tới, tựa hồ người bị mai phục là chính bọn họ.

Chỉ mới vừa giáp mặt, quân Nhung đã bị Trương Tự quân đầy bạo lực đánh tan. Thủ lĩnh của bọn họ tên là Thường Hổ, cũng là do La Nghệ mới cất nhắc lên gần đây.

Tràng diện phát sinh trước mắt hoàn toàn ở ngoài dự liệu của hắn. Quân đội phe mình bị bại trước một đội không kỷ cương, đáy lòng của hắn cũng đã mất đi sự tỉnh táo.

“Này!”

Bên tai bỗng nhiên có một tiếng hổ gầm, giống như là sét đánh. Trong lòng Thường Hổ run lên, trời đang trong veo sao lại có tiếng sét bên tai.

“Cẩu tặc nạp mạng đi.”

Một con ngựa ô lao vụt tới, Thường Hổ ngẩng đầu, chỉ thấy một mặt người như hung thần ác sát phi đến làm tầm mắt hắn tối sầm, trong tay gã kia cầm một cây xà mâu, giống như nắm sấm sét trong tay.

“Trương......”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right