Chương 1208: Hẹn Gặp Mặt

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 4,100 lượt đọc

Chương 1208: Hẹn Gặp Mặt

Hôm nay, Trình Đại Lôi đã đặt hắn ngồi vị trí ngang hàng với bọn người Tần Man, Quan Ngư, Trương Phì.

Đan Hùng Tín lập tức vui mừng quá đỗi, hai tay nâng quyền, kích động nói: “Đa tạ đại đương gia.”

Trình Đại Lôi khoát khoát tay: “Đây là chính ngươi đạt được, không cần cảm ơn ta.”

Nói rồi, ánh mắt Trình Đại Lôi lại rơi vào ba người Trương Phì, không thể làm gì ngoài lắc đầu.

Trình Đại Lôi mặc dù không có nói chuyện, Trương Phì đã cảm thấy vô cùng nhục nhã. Hai tay nâng quyền, gã nói: “Đại đương gia yên tâm, thuộc hạ lập công chuộc tội, tất nhiên cho đại đương gia một cái công đạo.”

Trình Đại Lôi khoát khoát tay: “Thắng bại chính là chuyện thường của nhà binh, ngươi cũng không cần để ý, được rồi, các ngươi đi làm việc đi.”

Trình Đại Lôi không nói lời này còn tốt, nói một lời này, Trương Phì càng là xấu hổ vô cùng. Gã rời đại sảnh, trong lòng bực bội, tâm tâm niệm niệm muốn tìm về mặt mũi bị vứt bỏ.

Những loại người thích cảm giác kích thích này, không để trong lòng của họ có muộn phiền, càng dễ dàng vô pháp vô thiên, không để bất luận kẻ nào vào trong mắt.

Trương Phì ôm nhục, trở lại Nhữ Nam thành liền gia nhập vào chiến dịch chung với đám người Quan Ngư. Trong đám người, gã hung ác nhất, đánh quân Nhung đến mức người ngã ngựa đổ, cuối cùng thậm chí đến tình cảnh Nhung gặp còn lùi.

Đan Hùng Tín lại bắt đầu tổ kiến đội ngũ của mình, đây chính là thời điểm liều mạng với nhân tình. Hắn bây giờ thủ không binh không tướng, hoặc là tìm tù binh, hoặc là mượn người từ trong những đội ngũ khác.

Cũng may nhân duyên của Đan Hùng Tín cũng không tệ, Man Tự quân cho mượn năm trăm người, Ngư Tự quân cho mượn năm trăm người, chưa được mấy ngày đã góp đủ năm ngàn người.

Thôi Bạch Ngọc lại điều một quân sư phụ trợ hắn, Đan Hùng Tín càng là như hổ thêm cánh, bây giờ cũng coi như là một thành viên thượng tướng trong Cáp Mô trại.

Hành động lần này của Trình Đại Lôi, chính xác là đánh quân Nhung đến tơi bời. La Nghệ chịu nỗi đau bị mất con trai, rất có tâm tư quyết một trận tử chiến với Trình Đại Lôi.

Nhưng để mà nói, một là Trình Đại Lôi không cho hắn cơ hội quyết chiến, thứ hai, có xung đột chính diện thật thì hắn cũng chưa hẳn là đối thủ của Cáp Mô quân.

Dưới loại chiến thuật này, La Nghệ không nghĩ ra được thủ đoạn phản kích, chỉ có thể từng bước lui lại, co vào khu vực khống chế của mình.

Lại đánh tiếp như thế, hắn liền muốn vứt bỏ đại bàn phía tây của Trường An. Tin tức ra roi thúc ngựa truyền đến chỗ Dã Nguyên Hỏa, Dã Nguyên Hỏa không thể không phái thêm binh lực trợ giúp nơi đây.

Hắn bây giờ đang chính diện khai chiến cùng Lý Hành Tai, có thể nói là chỉ hận không có cách giúp hắn phân thân. Nhưng đối mặt kẻ địch khó giải quyết như Trình Đại Lôi, hắn cũng không thể không tăng binh phòng thủ.

Nhưng đến lúc Cáp Mô quân liên tiếp thắng lợi, Trình Đại Lôi lại tạm hoãn bước chân tấn công, bắt đầu rút về địa bàn, củng cố thế lực đã có.

Cho dù là ai cũng minh bạch, Trình Đại Lôi không chuẩn bị đánh một trận sinh tử chiến với Nhung Tộc, mục đích của hắn chỉ là để hấp dẫn binh lực của Nhung Tộc, chia sẻ áp lực với Lý Hành Tai.

Tin tức từ Kinh Châu truyền đến Đông Hải, Dã Nguyên Hỏa cảm giác muốn sứt đầu mẻ trán.

Hướng tây bắc, Trình Đại Lôi thay đổi chiến lược, toàn diện khai chiến với binh mã Nhung Tộc. Nhưng ở Đông Hải, trận địa hai bên đã sẵn sàng đón quân địch, lại không chính diện khai chiến, vẫn ở vào giai đoạn đâm sau lưng nhau.

Ở phương diện này, hai bên đều không chiếm được chỗ tốt, chỉ là tiêu hao lẫn nhau.

Lúc này, Trình Đại Lôi đã bắt đầu hành động, kiềm chế binh lực của Dã Nguyên Hỏa. Chuyện này làm cho Dã Nguyên Hỏa không thể tập trung toàn lực vào chiến trận trước mắt, vẫn cần chia binh hạn chế Trình Đại Lôi.

Trình Đại Lôi và Lý Hành Tai, đều là kẻ địch khó dây dưa.

Nhất định phải nhanh thủ trước khi Lý Hành Tai chính diện khai chiến, tiếp tục tiêu hao từ từ như thế thì chính hắn cũng chịu không nổi.

Lúc hai bên đâm chọt lẫn nhau, mặt ngoài hoà đàm còn đang tiếp tục. Mọi người vỗ bàn trừng mắt trong cuộc đàm phán,cả hai không hề có ý tứ hoà đàm, nhưng lại không thể không dông dài.

Lúc này, một phong thư từ đại doanh Nhung Tộc đưa đến trước mặt Lý Hành Tai. Lý Hành Tai xem xong thư thì do dự thật lâu, triệu tập đám người đến trước mặt mà nghị sự.

Bọn người Thích Kế Quang nhìn thấy sắc mặt Lý Hành Tai âm trầm, cũng không biết xảy ra chuyện gì. Lý Hành Tai trầm mặc thật lâu rồi mở miệng nói: “Dã Nguyên Hỏa hẹn gặp mặt ta.”

Đám người cũng là ngẩn người, trong đầu mơ mơ hồ hồ, như lọt vào trong sương mù.

Lý Hành Tai nói tiếp một câu, lại khiến đám người giật nảy cả mình.

“Mã Siêu bị bọn họ bắt được.”

Mã Mạnh Khởi bị Lý Hành Tai phái đến hậu phương của quân địch để thi hành nhiệm vụ, xem như là một quân tốt thí. Sau đó, gã nhẹ nhàng cắt đứt liên lạc với Lý Hành Tai, nghĩ cũng biết gã muốn thực hiện vài vụ đốt giết hiếp cướp ở hậu phương Nhung Tộc.

Vốn là phái đi với tác dụng của quân cảm tử, từ lúc bắt đầu đã là một đi không trở lại.

Coi như Mã Mạnh Khởi chết trên chiến trường, Lý Hành Tai cũng sẽ không quá giật mình. Nhưng là không nghĩ đến, gã không có thể chết trên chiến trường, mà là bị Dã Nguyên Hỏa bắt sống.

“Bệ hạ, trong đó sẽ có bẫy hay không?” Thích Kế Quang hỏi.

Lý Hành Tai lắc đầu: “Gửi theo thư còn có binh khí của Mã Mạnh Khởi, chuyện này mười phần chắc chín, sẽ không xuất hiện chuyện rắc rối gì.”

Đám người đều trầm mặc, Thân là đại tướng thà mất đầu, không mất binh khí. Huống chi là người như Mã Mạnh Khởi, bây giờ xem ra, Mã Mạnh Khởi quả nhiên đã rơi vào trong tay kẻ địch.

Lần này xem như có nhược điểm bị Dã Nguyên Hỏa bắt được.

“Bệ hạ, Nhung Tộc gửi thư là muốn cái gì là?” Thích Kế Quang hỏi.

“Dã Nguyên Hỏa hẹn ta gặp mặt một lần, trao đổi con tin.”

“Trao đổi con tin, nhưng trong tay chúng ta không có con tin của bọn họ mà?” Thích Kế Quang kinh ngạc nói. Hai quân tranh chấp đến lúc này, Lý Hành Tai cũng bắt được không ít tù binh, nhưng chưa hề có ai có thể đánh đồng cùng Mã Siêu.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right