Chương 1212: Bằng Hữu Hóa Kẻ Địch
Dã Nguyên Hỏa phát triển từ một kẻ tàng hình đến có được địa vị hôm nay, tại Cáp Mô trại được lợi nhiều ít. Binh pháp của hắn là sở học của Cáp Mô trại, võ nghệ của hắn là quyền cước danh chấn thiên hạ của Quan Ngư Tần Man.
Nói một cách khác, nếu Dã Nguyên Hỏa trước đây không có luân lạc tới Cáp Mô trại, hắn là không học được những thứ như thế ở chỗ khác. Đoán chừng bây giờ sớm đã chết ở nơi nào đó, hoặc đã thành ma đói chết cóng ven đường, hoặc chết dưới nhanh vuốt dã thú quan binh.
Đáy lòng Lý Hành Tai âm thầm nói: Cáp Mô trại quả nhiên là đại phương sản xuất ra nhân tài. Xuất xưởng một Lâm Thiếu Vũ, đảo loạn cả Đế Quốc, tăng tiến độ loạn thế giáng lâm.
Bây giờ còn bốc lên một Dã Nguyên Hỏa, khiến nửa Đế Quốc chị cảnh sinh linh đồ thán.
Nói như thế, Trình Đại Lôi quả nhiên là tạo nghiệt không nhỏ, đoán chừng về sau sẽ chết không yên lành.
Lý Hành Tai dừng một chút, thu hồi tinh thần, nói: “Ngươi có thể đi đến hôm nay, rất là không dễ dàng.”
Dã Nguyên Hỏa thở dài, hắn vốn không phải cứng rắn người, chẳng qua là suy nghĩ làm một số việc, mới một mực bày ra vẻ ngoài cứng cỏi.
Bây giờ ánh mắt của hắn buồn bã, thần sắc hậm hực. Những năm này xem như cũng làm một số việc, nhưng nghĩ đến cũng là không mấy vui vẻ. Chỉ là mỗi trước mặt Lý Hành Tai hắn mới bày ra vẻ mặt như thế.
Như bị người bên ngoài nhìn thấy, có khi còn không tin, liệt đế trị trăm vạn binh đương thời, nhìn qua lại yếu ớt như thế sao.
Hai người nhìn nhau không nói gì, riêng phần mình uống hết đi không ít rượu. Những năm qua, Dã Nguyên Hỏa hoàn thành một ít chuyện, nhưng nghĩ đến cũng là trải qua nhiều điều không vui. Huống chi, đối thủ một mất một còn bây giờ của hắn là bằng hữu khi xưa.
Dã Nguyên Hỏa là người trầm mặc ít nói, giữ tâm sự trong lòng. Nhân duyên trong Cáp Mô trại còn thua cả Hòa Thân. Có rất ít người có thể xem như là bằng hữu của hắn, nói tới nói lui, cũng chỉ có mỗi một Lý Hành Tai mà thôi.
Kẻ thù quyết sống mái ngày hôm nay, lại đã từng là bằng hữu vào sinh ra tử.
Dã Nguyên Hỏa ngẩng đầu, nói: “Kỳ thực, ta rất muốn ngươi chết trong tay Lý Tinh.”
Lý Hành Tai ngẩn người, nói: “Ta vốn cho rằng ngươi đã chết, lại không nghĩ rằng ngươi vẫn nhảy nhót tưng bừng, nghĩ thôi cũng thấy đáng tiếc.”
Dã Nguyên Hỏa cười khổ một tiếng: “Ta vốn cho rằng sẽ chết trong Thanh Ngưu sơn, không nghĩ tới vẫn còn sống tiếp được. Lúc đó ngơ ngơ ngác ngác, ai nghĩ cuối cùng lại rơi vào Cáp Mô trại. Ta suýt nữa chết trong tay Cáp Mô trại, về sau một thân bản sự lại là học từ Cáp Mô trại, nhắc tới cũng thấy tạo hóa trêu ngươi. Từ sau khi rời khỏi Cáp Mô trại, vốn cũng không muốn làm nên chuyện lớn. Chỉ là, từng bước một đi đến hôm nay cũng do tình thế bức bách, thân bất do kỷ.”
“Khiêm tốn, Đế Quốc hôm nay có người nào không biết đến Dã Nguyên Hỏa ngươi.” Lý Hành Tai chậm rãi nói: “Rất nhiều người chết ở trong tay ngươi.”
Dã Nguyên Hỏa cười cười, như trăng thu gió mát, ánh mắt rất thẳng thắn: “Rất nhiều người đáng chết, cho dù không có ta, bọn họ cũng sẽ chết.”
“Ta không cảm thấy có người đáng chết.”
Dã Nguyên Hỏa nói: “Cũng có rất nhiều người bởi vì ngươi mà chết, ngươi cũng không vô tội.”
Liên quan tới điểm này, Lý Hành Tai không muốn nói thêm gì, cũng không muốn thừa nhận. Coi như lúc trước khi Dã Nguyên Hỏa còn đi theo bên cạnh Lý Hành Tai thì hắn cũng là người ít nói. Hôm nay lại có hơi thao thao bất tuyệt, Lý Hành Tai cũng là lần thứ nhất biết ý tưởng nội tâm của hắn.
Sở dĩ hôm nay Dã Nguyên Hỏa nói nhiều như vậy, một là vì bên cạnh đã không còn người cần hắn giữ miệng. Thứ hai, trong lòng của hắn đúng thật là có vài lời nói muốn nói.
Tính đi tính lại, Lý Hành Tai là bằng hữu duy nhất của hắn, cho tới bây giờ cũng vẫn như vậy.
Lý Hành Tai nói: “Ngươi có nhớ hay không, từng có một lần ngươi mắc bệnh nặng, trên người chúng ta không có đồng bạc nào, là ta trộm một con gà nấu canh cho ngươi.”
“Đương nhiên nhớ kỹ.” Dã Nguyên Hỏa gật đầu, thân phận địa vị của hắn hôm nay, cái sơn trân hải vị gì chưa ăn qua, nhưng khi ân tình nâng đỡ khi xưa cũng là thật khó mà quên.
Lý Hành Tai nói: “Con người của ta hào phóng, ngươi cũng biết rồi. Qua rất nhiều năm, ta cũng không muốn ngươi báo đáp nhiều. Ngươi thu binh trở về thảo nguyên đi, ta coi như ngươi trả ântình của ta.”
Dã Nguyên Hỏa dùng ánh mắt nhìn kẻ ngu để nhìn Lý Hành Tai.
“Ngươi thật là hào phóng nha.”
“Luôn luôn là như thế.” Lý Hành Tai tùy ý khoát khoát tay.
Dã Nguyên Hỏa hiểu rất rõ tính tình của Lý Hành Tai. Trước đây bọn họ cùng nhau lăn lộn, chính Lý Hành Tai phụ trách đưa chủ ý xấu, trộm cắp mà bị đòn thì đều để Dã Nguyên Hỏa tới lãnh.
“Kỳ thực nhân tình này không phải là không thể báo.” Dã Nguyên Hỏa thản nhiên nói: “Ngươi lui binh đi, ta hứa ngươi một lời, nhường ngươi tự lập làm vương, ngươi thấy sao?”
Nụ cười Lý Hành Tai trên mặt chậm rãi biến mất: “Ta vốn cho rằng ngươi là người thoải mái, nhưng không nghĩ tới lòng tham của ngươi lại to như thế.”
Dã Nguyên Hỏa mở miệng nói một câu đánh thẳng vào tim: “Bởi vì ngươi thua không nghi ngờ.”
Lý Hành Tai không thay đổi biểu lộ : “Theo ta thấy thì chưa chắc.”
“Hai người chúng ta đã giao thủ mấy trận chiến, ngươi dùng năm ngàn người mới có thể ngăn ba ngàn người của ta. Mà ta bây giờ có đại quân trăm vạn, trong tay ngươi mới có bao nhiêu binh lực? Coi như cố thủ trong thành, thì có thể phòng thủ đến khi nào. Lạc Phượng thành bị phá là Giang Nam bó tay chịu trói. Nếu chiến hỏa đốt tới Giang Nam, ngươi lại có thể chống bao lâu?” Dã Nguyên Hỏa chậm rãi nói: “Ta hứa ngươi một đời vinh hoa phú quý, một thành nhỏ mười vạn người, ngươi cũng coi như vua của một nước, ngươi ta sau này còn có cơ hội uống trà uống rượu, không phải đủ đẹp?”
“Nếu như chuyện thắng bại cứ như vậy mà quyết, vậy ta thật muốn hoài nghi tầm mắt của ngươi.” Lý Hành Tai nói: “Ngươi tính đi tính lại, tựa hồ không có tính tới Tây Bắc. Lúc này, Trình Đại Lôi hẳn là động thủ rồi.”
Dã Nguyên Hỏa ngẩn người, chuyện này đúng thật là chuyện đang khiến hắn nhức đầu. Mấu chốt là đoán không được Trình Đại Lôi, nếu hắn muốn một đường đánh tới thật, tình cảnh trước mắt của mình sẽ rất lúng túng.
Chẳng qua đang trước mặt Lý Hành Tai, hắn tự nhiên sẽ không để uy phong bị tuột.