Chương 1230: Tan Thành Mây Khói
Sau khi trốn khỏi Lục Bình hồ, Dã Nguyên Hỏa giống như kẻ mất hồn, cả người như sống trên mây, lúc đi đường không nói lấy một câu.
Đêm ngày hôm đó, trăng sáng treo cao, gió thổi lạnh lòng, cảnh sắc vốn khiến lòng người buông lỏng, nhưng đối với đám người Dã Nguyên Hỏa và Bạch Vô Song, tự nhiên không còn lòng dạ nào thưởng thức.
Trong đêm khuya truyền đến từng đợt ho khan, cùng với tiếng nước chảy bên người càng khiến không khí tiêu đìu.
Thân thể Bạch Vô Song là càng ngày càng kém, bây giờ cũng chỉ là miễn cưỡng chống đỡ mà thôi.
“Bệ hạ, ngài cần giữ vững tinh thần, chúng ta trở lại Giang Bắc, tập hợp lại, còn có cơ hội đông sơn tái khởi.”
Dã Nguyên Hỏa vẫn có đại lượng quân đội tại Giang Bắc, bọn họ trú đóng bờ bắc Đại Giang, chờ mệnh lệnh của Dã Nguyên Hỏa.
Nếu có thể trở lại Giang Bắc, Dã Nguyên Hỏa vẫn có thể tề tựu đại quân về dưới trướng.
“Đánh trống thổi kèn đòi Đông Sơn tái khởi sao?” Dã Nguyên Hỏa ngẩng đầu, lần thứ nhất trong mắt có sinh cơ: “Quân sư, ta mệt mỏi.”
Bạch Vô Song khẽ giật mình, nhìn ánh mắt Dã Nguyên Hỏa mà nói không ra lời.
Tại Thanh Ngưu Sơn, Dã Nguyên Hỏa đã từng chết một lần. Hắn cũng không biết chính mình làm thế nào sống sót được, tồn tại một cách lắt léo trên nhân thế như cô hồn dã quỷ, không biết chính mình tại sao còn sống, không biết chính mình muốn đi nơi nào.
Thẳng đến ngày gặp Lý Hành Tai, xem như Lý Hành Tai cho hắn sinh mạng thứ hai.
Bây giờ, Lý Hành Tai lại phải lấy đi cái mạng này.
Trăng sáng treo cao, nước lạnh chảy siết, Dã Nguyên Hỏa bần thần. Hắn nhìn xem nước sông cuồn cuộn, giật mình lại nhìn thấy dòng Thiên Hà chiếm trọn bầu trời giáng xuống Thanh Ngưu Sơn ngày ấy.
Có lẽ, chính mình vốn đã chết ở trong thung lũng Thanh Ngưu Sơn, thứ trốn ra được cũng chỉ là một cái du hồn mà thôi.
Phiêu phiêu đãng đãng, không nhà để về.
Bây giờ, chính mình cũng nên trở về.
Nghe nói người trước khi chết sẽ nhớ lại cuộc đời mình từng trải một cách vắn tắt.
Tinh thần Dã Nguyên Hỏa có phần hoảng loạn, hắn lung la lung lay đi tới bờ sông, trăng tròn trên trời khắc lên mặt nước, bóng trăng và mặt nước hoá thành thực chất trong đáy mắt Dã Nguyên Hỏa.
Phảng phất lại thấy được dòng nước với con trăng của thảo nguyên, thiếu niên mười mấy tuổi giục ngựa lao nhanh, tâm hoảng ý loạn chỉ vì thấy tên rời nỏ.
Trong suốt thời gian dài, Dã Nguyên Hỏa đã là một nhân tố không quan trọng gì, cũng là mừng rỡ tiêu dao tự tại.
Sau theo đại quân xuất chinh, mới biết thế đạo tàn khốc, trang tráng ngồi trên thảo nguyên hào sảng uống rượu, trong lãnh thổ Đế Quốc thì giết người như ngóe.
Dòng nước giáng xuống từ bầu trời Thanh Ngưu Sơn đã chôn vùi tất cả sinh khí và sức mạnh của Dã Nguyên Hỏa trong sơn cốc.
Không thể không nói, Trình Đại Lôi thật sự đã gieo một nỗi sợ sâu hoắm dưới đáy lòng hắn. Dù trôi qua nhiều năm rồi, Dã Nguyên Hỏa một mực vẫn còn tranh đấu với nỗi sợ hãi này.
Giãy dụa sống sót, sống tiếp không dễ dàng, những thứ sở hữu được trong tay càng ngày càng nhiều. Tám bộ lạc thảo nguyên, một nửa giang sơn, càng về sau trong tay đã có trăm vạn hùng binh.
Hắn đã rất gần cái vị trí chí cao chí thánh kia, trong tay đã suýt nữa nhấc được cả một đất nước.
Vậy mà thắng bại lật ngược thành công dã tràng, trận thất bại này tới quá mức đột nhiên.
Trăm vạn hùng binh không còn sót lại chút gì, bên cạnh chỉ còn mấy chục tàn binh bại tướng.
Nhớ lúc đầu, hắn chỉ muốn giữ vững một cái tên, có ba mươi con ngựa năm sáu mươi con dê đầu đàn là đã có thể an phận sống hết đời này.
Càng về sau, trong tay càng nắm được nhiều hơn, lại càng cảm thấy quá ít. Thẳng đến khi trận lũ lụt kia rửa đi hết thảy, hắn mới nhớ lại, chính mình ngay từ đầu chỉ mong muốn có được ba mươi con ngựa năm sáu mươi con dê đầu đàn mà thôi.
Từ Phúc Đức Lặt đến Dã Nguyên Hỏa, kỳ thực vốn không khác gì nhau. Trăm vạn hùng binh, một buổi sáng tan thành mây khói, hết thảy giống như một hồi ảo mộng.
Bây giờ đã tỉnh mộng, hết thảy cũng nên kết thúc.
Dã Nguyên Hỏa đứng ở bờ sông, chậm rãi nhắm mắt lại, nhắm mắt chẳng còn thấy gì, lại như có ngàn vạn giọt nước chảy đập vào mặt.
Thì ra trận lũ lụt ở Thanh Ngưu Sơn kia chung quy là không có bỏ qua cho mình.
Dã Nguyên Hỏa đâm đầu vào trong Đại Giang, nước sông chảy xiết, ngay cả một đoá bọt nước cũng không có kịp nổi thì đã biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.
Bạch Vô Song cả kinh, ai mà ngờ tới Dã Nguyên Hỏa sẽ nhảy sông. Bạch Vô Song vội vàng tìm kiếm, nhưng làm gì còn tìm được. Sau đó lại dẫn người dọc theo dòng sông đến hạ du tìm kiếm, kết quả như cũ không thu hoạch được gì.
Cuối cùng, Bạch Vô Song ngã lệch tại bờ sông, ngồi bất động thật lâu. Chờ đến lúc thủ hạ người đỡ hắn đứng lên, lại phát hiện hắn đã không còn thở nữa.
Thuở đầu mở ra nghiệp Đế Vương cứ như vậy tan thành mây khói.
......
Một kế được như ý, Lý Hành Tai đã chiếm hết tiên cơ. Hắn triệu tập nhân mã, chặn đánh tàn binh Nhung Tộc ven bờ. Mục đích chính yếu nhất, đương nhiên là tìm ra Dã Nguyên Hỏa.
Dã Nguyên Hỏa không chết, chuyện này vẫn còn biến số, lòng Lý Hành Tai hiểu rất rõ.
Tìm kiếm mấy ngày, cuối cùng tại chỗ nước cạn phía hạ du phát hiện thi thể Dã Nguyên Hỏa. Mã Mạnh Khởi tự mình áp giải đến thành Dương Châu, Lý Hành Tai ngưng chiến bảy ngày, vì Dã Nguyên Hỏa mà cử hành tang lễ long trọng.
Chư hầu khắp Giang Nam nhao nhao xưng thần quy phục Lý Hành Tai.
Trong trận đại chiến giữa Đế Quốc với Nhung Tộc này đến giờ vẫn chưa có thành tích gì, cơ hồ là đánh một trận bại một hồi. Nhưng cái này cũng không hề trọng yếu, trận chiến này cũng không phải là để tranh giành một thành một trấn, hay có thể thắng bại một sớm một chiều, người vẫn còn cười đến cuối cùng mới là người đứng nhất.
Trải qua trận này, danh tiếng anh đế được thiên hạ lưu truyền, lại không người không phục.
Bách tính khắp nơi trên đất nước nhao nhao bốc đất làm hương lập bàn thờ trong nhà mà quỳ lạy theo hướng Giang Nam.
Mọi người xem như đồng thời nhớ lại, vốn là con dân Đế Quốc, giang sơn này chính là của Lý gia. Quả nhiên, sinh ra chính là long tử long tôn, thiên hạ này vốn là của hắn.
Mà hình như, kẻ trước kia chỉ vào mộ tổ Lý gia mắng cha chửi mẹ cũng là bọn họ.
Đơn giản là hắn đánh bại Nhung Tộc nên lòng người trong thiên hạ phải thuộc về hắn.