Chương 1238: Đáng Tiếc

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2,926 lượt đọc

Chương 1238: Đáng Tiếc

Âm thanh kia vừa dứt, lập tức vạn mũi tên cùng bay vút đi. Thuộc hạ tinh binh của Hồng Trần Liễu sớm đã giương cung cài tên, cung cong như trăng tròn, mũi tên đi tựa sao băng. Dây cung căng rồi lại buông ra, mưa tiễn bay với động lực lớn, trong lúc nhất thời, tên bắn như mưa đánh úp về phía Thanh Diệp Phật.

Vừa rồi Thanh Diệp Phật bị thương, hiện tại ngũ tạng trong cơ thể lệch vị trí gây nên từng đợt đau nhức. Với tuổi tác của hắn, bây giờ không còn cách nào để khôi phục lại.

Công phu của Thanh Diệp Phật thật sự là hơn người, lâm vào trong tuyệt cảnh như vậy còn kiên cường chống chọi. Thân thể bay lên trời, né tránh vòng mưa tên thứ nhất.

Nhưng hắn làm vậy cũng là đặt bản thân vào tuyệt địa, thân mình bay lên không mất đi điểm mượn lực, muốn chuyển dịch cũng không dễ dàng.

Thân là tông sư võ đạo, hắn đương nhiên hiểu rõ điểm này, nhưng hắn thật sự đã không có biện pháp, không thể không đi bước này.

Một mũi tên cắm mạnh vào bờ vai của hắn, ở giữa không trung nên Thanh Diệp Phật bị đánh rơi.

Dùng tay che lại chỗ bị thương, dùng trường kiếm trong tay chém mưa tên, đương nhiên không ngăn cản được toàn bộ, chẳng qua bản năng trước khi chết của con người là tìm đường sống.

Ngay cả thuộc hạ dưới trướng của Hồng Trần Liễu, một lũ ác tướng chuyên giết người, giờ phút này cũng cảm thấy có vài phần không đành lòng. Dù sao đối phó với một người già, dùng đại quân vây công thì có hơi mất thể diện.

Khuôn mặt của Hồng Trần Liễu xanh mét, sắc mặt của hắn chưa bao giờ khó coi giống như hôm nay. Cả quá trình cũng không nói một lời.

Cuối cùng Thanh Diệp Phật thật sự không thể chống đỡ thêm nữa, trên người cắm vô số mũi tên, thân thể ngã trong vũng máu lớn, hơi thở lìa thân.

Mọi người trầm mặc không nói, một màn này thật là có chút tàn nhẫn.

Hồng Trần Liễu bỗng nhiên vén vạt áo, quỳ xuống, trịnh trọng dập đầu lạy ba cáivề phía thi thể của Thanh Diệp Phật, sau đó đứng dậy, vỗ bỏ bụi đất ở đầu gối.

“Chôn đi.”

Trong miệng Hồng Trần Liễu chỉ phun ra hai chữ, binh tướng dưới trướng thấy khuôn mặt hắn, giống như thấy một tôn ma thần.

Từ khi tham gia vào cuộc chiến tranh danh trục lợi thời loạn thế này, hắn đã mất đi sự tiêu dao tự tại của Đạo gia; lấy danh Nhung tộc đi làm những việc đốt, giết, cướp bóc, cũng vứt bỏ khí tiết ngay thẳng của Nho gia; chính tay đâm sư trưởng, ruồng bỏ ân nghĩa học nghệ thì mất đi tâm từ bi của Phật gia.

Bản thân Hồng Trần Liễu có đủ sở trường của đạo Phật, đạo Nho, nhưng hắn không giữ lại một chỗ tốt nào của ba đạo.

Thứ giữ lại, chẳng qua là bộ phận nhỏ giúp toan tính mà thôi.

Giờ khắc này, hắn đã rơi vào ma đạo, tình cảm dịu dàng cuối cùng ở trong lòng cũng vứt bỏ.

Nếu đã vứt bỏ hết thảy, vậy cứ tiếp tục như thế đi. Nếu như đường đi đã chọn là sai, vậy thì đi một đường sai tới cùng.

Thẳng đến khi thân bại danh liệt, chết không có chỗ chôn.

Hồng Trần Liễu ngẩng đầu, ánh mắt càng thêm sáng ngời, giống như than lửa trong đêm đen.

Nghỉ ngơi chỉnh đốn một hồi, lúc sau Hồng Trần Liễu tiếp tục hành quân. Ba ngàn người bôn ba ở Giang Nam, quả thật không quá dễ dàng bị phát hiện.

Nhưng chỉ dựa vào chỗ này, Hồng Trần Liễu chưa chắc có thể tránh thoát trinh thám của Mã Mạnh Khởi và Hoa Mộc Lan phái ra. Mấu chốt ở chỗ, Hồng Trần Liễu hiểu được đạo lý xé chẵn ra lẻ.

Ba ngàn người hóa tiểu đội mấy trăm người, tụ hợp qua quýt, phân tán qua quýt. Về chuyện này, địa hình Giang Nam có thể nói trận địa sẵn sàng đón quân địch. Phái ra vô số trinh sát tuần tra ở chung quanh, nhưng bọn họ cũng không có nghĩ đến, ở giữa các tiểu đội ngũ do mấy trăm người tạo thành này đang bảo vệ một tổng tham mưu.

Lý Hành Tai cũng đang chìm vào suy nghĩ, Dã Nguyên Hỏa tro tàn lại cháy, chuyện này tạo ra động tĩnh to lớn, hết lần này đến lần khác lại không thấy tìm đầu sỏ gây ra việc này.

Hồng Trần Liễu không hổ là do danh sư dạy ra. Vừa mới xuất thế gia nhập vào Lý Tinh ắt khó tránh khỏi có vài phần lý luận suông. Nhưng trải qua một lần đại bại, đã từng lăn trên đao một lần, hắn cũng nhanh chóng trưởng thành.

Một thân mưu trí toàn bộ dùng ở chuyện trốn chạy.

Xuất quỷ nhập thần đi vào bến đò Đại Giang, ba ngàn người tập kết cùng một chỗ, bắt đầu xung phong về doanh trại đang phòng thủ bờ sông.

Suốt mấy ngày nay bọn họ vận luôn nhịn nhục, bây giờ tất cả đều muốn phát tiết qua trận chiến. Buổi trưa, ba ngàn người bắt đầu tấn công, cuộc chiến kết thúc vào giờ Mùi.Toàn bộ binh mã và tướng chỉ huy đều bị đánh tan, cuối cùng bắt sống đại tướng quân Giang Nam Công Tôn Hỉ.

Hồng Trần Liễu vẫn chưa muốn tính mạng của Công Tôn Hỉ, lập tức cởi bỏ dây trói cho hắn, ra lệnh thả hắn đi.

“Giúp ta chuyển lời cho Lý Hành Tai, cuộc chiến chưa kết thúc, ta chờ hắn ở Giang Bắc.”

Lúc sau, Hồng Trần Liễu vượt sông suốt đêm, ba ngàn người chèo thuyền nhỏ, rung rung lắc lắc đi đến bờ bên kia của sông Trường Giang.

Công Tôn Hỉ trốn về thành Dương Châu, yết kiến Lý Hành Tai mà trong lòng thấp thỏm không yên.

Sau khi nghe xong, Lý Hành Tai nhíu mày thật lâu, cuối cùng thở dài: “Thì ra là hắn.”

Công Tôn Hỉ đương nhiên biết Hồng Trần Liễu, lần này Hồng Trần Liễu cũng chưa mai danh ẩn tích, dường như cố ý cho Lý Hành Tai biết đối thủ của hắn là ai.

Từ sau khi trở về, Công Tôn Hỉ vẫn luôn chờ đợi lo lắng. Dù sao thì bản thân mình cũng là tướng bại trận, mà Lý Hành Tai là một chủ nhân chưa bao giờ dễ nói chuyện, không nói chính mình sẽ bị xử trí như thế nào.

Lại không đoán được vốn dĩ Lý Hành Tai không xử trí hắn, chỉ nói là: “Ngươi không dễ gì trốn được, quay về nghỉ cho khỏe đi.”

Công Tôn Hỉ quỳ thịch một tiếng xuống, nói: “Thần thủ sông không thành, tội đáng muôn chết.”

Trái lại, Lý Hành Tai bị dọa giật nảy, cuối cùng vẫy vẫy tay nói: “Được rồi được rồi, không cần phải sợ lớn sợ nhỏ, thắng thua là chuyện thường tình của nhà binh, mặt mũi bị vứt chỗ nào thì nghĩ cách bù trở về không phải sao.”

Công Tôn Hỉ không biết Lý Hành Tai nói thật hay là vẫn nói mát, trái tim vẫn đang còn nhảy dựng lên không sao yên lại được.

Sự chú ý của Lý Hành Tai không hề để trên người hắn, chỉ là nhíu mày nhắc mãi: “Đáng tiếc, thật đáng tiếc.”

Công Tôn Hỉ không hiểu sao, đánh bạo hỏi: “Không biết bệ hạ đáng tiếc cái gì?”

“Đáng tiếc ngươi không thể giúp Trẫm chuyển lời cho hắn.” Lý Hành Tai cười lạnh: “Đầu của hắn, sớm hay muộn Trẫm cũng sẽ tới lấy.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right